- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,650,149

CUỐI GIẤC TIÊN TRI

15 Tháng Bảy 20215:41 CH(Xem: 1846)

TranhDinhCuong-thieunu
Thiếu Nữ- tranh Đinh Cường

Thơ

Nguyễn Thị Kim Lan

CUỐI GIẤC TIÊN TRI

 

 

TIÊN TRI

trong mơ em mơ căn nhà bị trộm
họ không làm hỏng gì
không mở tủ trang sức và túi xách
những giấy tờ tuỳ thân còn nguyên trong két

hàng xóm sang chúc mừng kéo về lục tục
cảnh sát điều tra im lặng
hai con mèo hay đi chơi đêm nằm im phắc
bên bậu cửa ra hiên rêu xanh

bạn em vốn là bà đồng mặt xanh tái bảo đó là điềm
không hao người cũng tốn của
em bỗng ghì smart phone đã mất tên anh like
do Fb của Kim bị hack.

 


ĐUNG ĐƯA

 

mịn chân như quá dịu dàng

những bậc thang theo làn hương

lên tầng

 

sau nhiều tuần toà nhà yên

lặng

qua nhánh mây xốn xang

gió như một ngày anh trở về với biển

tràn hơi thở cánh đồng Địa Trung Hải

lên bờ khát

 

những chiếc lá trên cây một mình

cong lại thành đôi khuyên

đung đưa ánh nhìn lam của mùa đã hết

treo lên ngày mai của em đủ đầy nỗi vắng

 

 

 

TỐI VÀ SẪM

 

Chiếc bàn kê ở bếp

Em chạy khắp mua tinh dầu

Chủ cửa hàng liếc trộm

Có lẽ cậu ấy nghĩ có người mở động

 

 

Bật cười sự liên tưởng

Thật ra chiếc bàn cần nghỉ phép

Cần sự chăm của non

Bù đêm trăng mòn

 

Bao phát điên chiều nung nóng

Bây giờ nghe ngóng

Nghiêng triền

Ý tưởng dạo loanh quanh khắp

Đau và xa lắc

Trĩu ba lô tháng ngày đã cạn

 

Sẽ mỏi

Rồi sà

Vào khói ngải tĩnh lặng

Áp lên giá treo con lắc

Để yêu đi thật nhẹ vào hương

Thiếp đến khi anh nói yêu em

Tối và sẫm

 

 

MẬT NGÔN TỰ HUỶ

 

góc facebook

dưới bài và ảnh em

360 ngày có ánh mắt anh nhìn

máy tính và điện thoại

chữ cái tên anh mòn phím

 

công bằng mà nói về từ tính

không nam châm nào thực sự

vĩnh viễn

yêu của anh là một loại tội phạm

lấy liều lĩnh làm danh hiệu

gây nhiễm từ nhanh

và nhanh biến sắt thành phế liệu

 

bức ảnh một mình

vô ưu trong thế giới của em riêng

được yểm bùa

trong thân thể mênh mông goá bụa

từng ngày tự gài then nấm mộ

 

tháng ba ngày ấy gió

áo chống giá băng em cài kín

anh tàng hình xâm nhiễm

dẫn em điệu tình si

 

giờ mùa hạ anh mang thơ bay đi

để lại em mật ngôn tự hủy

 

 

CUỐI GIẤC

 

vụ án có thể khép lại

dù không tuyên được tội

hết giờ thi phải nộp bài

cách nào cũng sẽ đến sau cuối

 

sau cuối cách li là làm việc online

50 triệu một năm cho một teams

xăng và beton là tuyệt phẩm

cho hơi thở và nụ hôn

 

sau cuối anh cần ở bên bầy ong

cánh rừng đang bén lửa

chúng không có ô tô

chúng không thể chạy bộ

 

anh cần rảnh trong phòng mổ

cứu bệnh nhân không thể tự cứu chữa

anh cần rảnh bờ vai

những ai yếu đuối hơn anh đến tựa

 

sau cuối em mở

chờ chàng dũng sĩ lỡ độ đường

sẽ cho ăn và nhường anh ấy ngủ

vai em để hơi thở anh ấy gối

 

ta không còn riêng nhau sau cuối

khắc khoải làm trái tim đớn đau

sau cùng giấc mơ em hóa thành nắm thuốc

anh dịu dàng đỡ người dậy và dỗ dành uống

 

 

Nguyễn Thị Kim Lan

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 668)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 892)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
18 Tháng Mười Một 20213:43 CH(Xem: 730)
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]
04 Tháng Mười Một 202111:26 CH(Xem: 1288)
Yêu em là hơi thở / Giam hồn nhau trong thơ / Loving you is like the breath for each second / While we are jailing each other’s soul in poems
02 Tháng Mười Một 20219:08 CH(Xem: 1060)
ở một khúc quanh cuộc đời / đường cong của em sẽ tiếp tuyến đường thẳng của ta / như trong hình học / cong là mềm / thẳng là cứng / mềm cứng là hai thứ cần thiết cho tình yêu / cũng là hai mặt sống của nhân gian muôn mặt
02 Tháng Mười Một 20218:58 CH(Xem: 995)
nằm lành lạnh. rút / co ro / nằm nghe một chút ốm o lẻn vào / ngoài trời mưa rét thiệt sao / chiếc xanh hoại lá / chiếc vàng nâu / trôi
02 Tháng Mười Một 20218:38 CH(Xem: 815)
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn. Chiều tàn, với sắc đỏ thắm rọi soi xuống dòng nước, là chút mầu sâu thẳm của ráng chiều đang nhạt nhoà vào đêm tối. Chút ánh sáng sắp tàn, phai dần cho bóng đêm, đã luôn làm tôi chìm đắm trong những ly rượu đỏ, có khi muốn uống hết, uống cho đến khi nào im hơi…
01 Tháng Mười Một 202111:51 CH(Xem: 1257)
Triền cỏ lau đốt giấc mơ nông nổi / Ai nợ ai một biển u sầu / Thu kìa phố / đang trôi về vồi vội / Lại tan ra / côi cút một sắc vàng
01 Tháng Mười Một 202111:43 CH(Xem: 1003)
Thôi chia tay nhau / Như mùa thu đã hết / Những chiếc lá phong đỏ đã lìa cành / Khi mặt trời không còn đủ ấm / Để xuyên những tia nắng mong manh qua lớp mù sương .
01 Tháng Mười Một 202111:35 CH(Xem: 999)
Với thời gian, đất nước dung thân sẽ là mồ chôn của nền văn chương bại trận. Hết một thế kỷ, những viên ngọc văn chương chiến bại sẽ bị rong rêu phủ kín dưới đáy đại dương, trong ngõ ngách u tối của một chiếc tàu đánh đắm. Những người trẻ không cùng ngôn ngữ sẽ không ai tìm đọc những áng văn mượt mà óng ả của ông Catca. Có lẽ những nhà nghiên cứu sử sẽ dùng máy móc hiện đại để làm công việc dịch thuật nhưng làm sao máy có thể đọc giữa những hàng chữ để hiểu được thâm thúy câu truyện?