- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,650,149

BÀN TAY MẸ

02 Tháng Bảy 20217:34 CH(Xem: 2045)

Biển - photo MH
"Lòng Mẹ Bao La Như Biển Thái Bình" - ảnh Mỹ-Hương

Thơ

Ngô Quốc Phương

BÀN TAY MẸ

 

Đúng mười năm trước

con lặng lẽ trở về thăm nhà, thăm mẹ

cảnh cũ, người xưa

bao nếp cũ đổi thay

 

 

con đường quê, con thả bộ vào làng

hoa đồng nội và lúa đồng thơm ngát

mẹ đón trước sân nhà

đôi mắt rưng rưng

 

 

đêm ở quê, rồi con về Hà Nội

bàn tay mẹ, tối chia tay

con vẫn ấm bàn tay

ôi mười năm xa cách

đêm nào con cũng hỏi

mẹ ơi

con đây này, mẹ có thấy con chăng

 

 

rồi dịch bệnh oái oăm

và lòng người ngăn trở

một năm rồi giỗ mẹ

con vẫn lênh đênh

sóng gió xứ người

 

 

đêm cô đơn, con lặng ngắm sao trời

và tự nhủ kia là cha, là mẹ

và kia nữa xa xa là xứ sở quê mình ấm áp

nhớ mẹ già

tay lại nắm bàn tay

 

 

nhớ tối thôn quê, nhớ ngày Hà Nội,

trước lúc ra đi con khẽ hỏi

mẹ ơi, mẹ ơi,

con thế này, mẹ có nghĩ suy

mẹ nói nhỏ

hai mẹ con vừa đủ

hỡi con yêu hãy tự lắng nghe mình

 

 

mười lăm năm, con trên một hành trình

bao lúc chông chênh

bao phút yếu lòng

cũng có lúc trách mình sao không khác

để mẹ cha già, chữ hiếu giữ vẹn đôi

 

 

con, mai này con đi, cứ tim mình con hỏi

hỏi con đường chữ thiện dẫn tới đâu

ấy là đường đi mà mẹ tin con phải chọn

mẹ an tâm, nhắm mắt cũng vui...

 

 

đêm trời tây, gió nhẹ thoảng chân trời

con nhớ mẹ

đưa bàn tay lên nắm

mẹ lại ở bên

ấm áp

lạ thường...

 

Ngô Quốc Phương, 8-15/6/2021,

(Dâng Mẹ ngày giỗ đầu, con cúng vọng nơi xa...)

 

NGÀY MƠ ƯỚC

 

Cuối cùng ngày mơ ước cũng đến

em bé chào đời

bệnh viện, những nụ cười

không còn phong bì, lót tay

mẹ hôn em

lần tiếp máu trước lâm bồn và phẫu

cũng không phong bì chi

 

 

ở đầu kia, người ra đi

lão nông đầu bạc

có xe bệnh viện đưa về nhà

không phải cuốn chiếu dọc đường, nằm bó sau xe máy

xóc óc, xóc thân, xóc cả linh hồn

để con cháu hoang mang

ôi, nhà nước của tôi đâu?

 

 

nhà nước của tôi đây

hàng triệu người tự do

với lá phiếu trong tay

bầu lên những người mình thực sự ủng hộ

vì những người ấy bảo vệ cho mình

ôi anh bầu cho xanh ư

tôi cũng quý xanh, nhưng tôi bỏ cho vàng

ồ nhưng tôi không bỏ cho đen đâu

nhất quyết

vì sao, vì họ giả hiệu, mị dân, bịp dân, lừa chúng

vì họ tham nhũng, hiếu sát, hiếu bắt bớ, hiéu bạo lực, hiếu tiền quyền

vì họ định hướng, dẫn dắt, lừa dối và bịp bợm

vì mồm họ xoen xoét

chính quyền vào tay họ rồi, họ giam cầm cả quốc dân, dân tộc, đất nước

ngày ra, có thể phải ra theo chiếc quan tài, hay đắp chiếu, hay thậm chí chẳng có gì

ngoài bánh vẽ...

 

 

còn hồng, còn tím Huế mộng mơ

còn da cam

còn xanh lá mạ

hay xanh dương, hay xanh nước bể...?

 

 

ồ, ấy là của tôi

ấy, cũng của tôi

của tôi...

của tôi...

 

 

ôi thực sự ngày hội

ôi thực sự tự do

bay lên nhé

hỡi cánh chim Lạc

con cháu Tiên Rồng

sải cánh giữa biển trời

rộng rãi, sang trang...

 

Ngô Quốc Phương, Kent, Anh quốc, 13/6/2021

(Viết cho một ngày Tổ quốc tỏa hương!

Tặng thầy cô, bạn bè và các con)

 

 

KHÔNG, ANH VẪN SẼ LÀM THƠ

 

Căn phòng bệnh viện khép hờ

một hơi thở nhẹ và đều

bên ngoài cửa sổ

những bông hoa trong nắng sớm khẽ rung rinh

 

 

em, em hãy xích lại gần thêm

anh đang cần em lắm

ánh mắt, nụ cười

cho anh níu lại, làm thơ...

 

 

anh, anh đừng suy nghĩ nhiều

cũng đừng vẩn vơ nữa

cũng đừng xem tin tức

hãy an dưỡng

để mai kia khỏi bệnh, em đón về

và anh sẽ làm thơ nữa nhé

cho em

cho chúng ta

 

 

em, anh sẽ về, nhưng anh sẽ thôi làm thơ

tuổi này rồi, đọc riêng tặng em thôi

còn anh hổ thẹn

 

 

đừng nghĩ thế anh,

thơ trước hết là anh tặng cho mình

cho bản thân vui

và chia sẻ với em

đừng lo nghĩ, đừng thời sự chi anh

hại não, lao tâm, tổn trí chẳng ích gì

 

 

không, anh vẫn sẽ làm thơ đấy chứ

chỉ trừ khi cái chết tạm chia ly

để anh xa em

xa bạn bè

xa quê hương, phố xá

nhưng hãy nghe rõ lời anh

hãy đốt giúp anh những bản tình ca viết xong, hay dang dở

vì nghĩ ra anh vẫn thẹn với bao người

nhân gian còn khổ đau

còn bao nhiêu đói rách, bất công, đầy đọa

mà thơ anh, tuổi này, lại hí hửng yêu đương...

 

 

anh, xin anh đừng mặc cảm thói thường

em cũng sẽ không đòi anh làm thơ cho riêng em nữa

lẽ nào em định hướng chữ nghĩa anh

nhưng anh ơi, chúng mình vẫn tuổi yêu

mà yêu đâu có tuổi

tim vẫn đập

và môi kia thầm nhắc

phút rung động nào đưa ta đến bên nhau

vậy thế nhé, anh đừng buồn nữa nhé

hãy làm thơ cho những thứ mê say

và những gì làm anh xúc động

em sẽ không nói gì

em sẽ lặng đọc anh...

 

 

cánh cửa phòng bệnh mở ra

những bóng trắng bước vào

bước vào

bước vào

những tiếng động xoay quanh

những hình ảnh trao lượn

một cõi trời xanh mây trắng mở ra

hoa trên trời và hoa nở thiết tha

ôi giấc mơ của một người im lặng

một người cô đơn đang tự hát cho mình

nhưng hạnh phúc ấy vẫn là hạnh phúc

khi được độc thoại với mình cho thỏa nỗi cô đơn

 

 

em, em

em ở đâu

hãy xích lại gần anh

và trao anh bàn tay ấm áp

để mai này đi rồi

anh vẫn sẽ làm thơ...

 

Ngô Quốc Phương, 15/6/2021

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 668)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 892)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
18 Tháng Mười Một 20213:43 CH(Xem: 730)
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]
04 Tháng Mười Một 202111:26 CH(Xem: 1288)
Yêu em là hơi thở / Giam hồn nhau trong thơ / Loving you is like the breath for each second / While we are jailing each other’s soul in poems
02 Tháng Mười Một 20219:08 CH(Xem: 1060)
ở một khúc quanh cuộc đời / đường cong của em sẽ tiếp tuyến đường thẳng của ta / như trong hình học / cong là mềm / thẳng là cứng / mềm cứng là hai thứ cần thiết cho tình yêu / cũng là hai mặt sống của nhân gian muôn mặt
02 Tháng Mười Một 20218:58 CH(Xem: 995)
nằm lành lạnh. rút / co ro / nằm nghe một chút ốm o lẻn vào / ngoài trời mưa rét thiệt sao / chiếc xanh hoại lá / chiếc vàng nâu / trôi
02 Tháng Mười Một 20218:38 CH(Xem: 815)
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn. Chiều tàn, với sắc đỏ thắm rọi soi xuống dòng nước, là chút mầu sâu thẳm của ráng chiều đang nhạt nhoà vào đêm tối. Chút ánh sáng sắp tàn, phai dần cho bóng đêm, đã luôn làm tôi chìm đắm trong những ly rượu đỏ, có khi muốn uống hết, uống cho đến khi nào im hơi…
01 Tháng Mười Một 202111:51 CH(Xem: 1257)
Triền cỏ lau đốt giấc mơ nông nổi / Ai nợ ai một biển u sầu / Thu kìa phố / đang trôi về vồi vội / Lại tan ra / côi cút một sắc vàng
01 Tháng Mười Một 202111:43 CH(Xem: 1003)
Thôi chia tay nhau / Như mùa thu đã hết / Những chiếc lá phong đỏ đã lìa cành / Khi mặt trời không còn đủ ấm / Để xuyên những tia nắng mong manh qua lớp mù sương .
01 Tháng Mười Một 202111:35 CH(Xem: 999)
Với thời gian, đất nước dung thân sẽ là mồ chôn của nền văn chương bại trận. Hết một thế kỷ, những viên ngọc văn chương chiến bại sẽ bị rong rêu phủ kín dưới đáy đại dương, trong ngõ ngách u tối của một chiếc tàu đánh đắm. Những người trẻ không cùng ngôn ngữ sẽ không ai tìm đọc những áng văn mượt mà óng ả của ông Catca. Có lẽ những nhà nghiên cứu sử sẽ dùng máy móc hiện đại để làm công việc dịch thuật nhưng làm sao máy có thể đọc giữa những hàng chữ để hiểu được thâm thúy câu truyện?