- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,645,147

SÀI GÒN NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

13 Tháng Bảy 20214:16 CH(Xem: 1979)
SG GIAN CACH1
ành - Quý Cốc Từ

 

 

Uyên Lê

SÀI GÒN NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

 

  

“Khi quê hương tôi đau,
Màu nắng cũng u buồn”

 

Có những ngày như thế này, lòng vừa đau vừa nặng trĩu quá, không viết được một dòng nào.

 

Viết gì khi nghe tin hẻm nhỏ ở Âu cơ, quận Tân bình có 109 người dương tính cùng lúc! Quê mình ở Tân bình mà, hẻm nhỏ, ngỏ nhỏ Tân bình mình rành hết. Mình biết hẻm nhỏ hai lần xuyệt này rồi, đường hẻm ngoắt ngoéo, ngoằn ngoèo, chỉ vừa 2 xe honda đi lọt, nhà cửa trống huơ trống hoác, mở cửa ra là đụng ngay nhà hàng xóm, đứng ở nhà này nói chuyện sang nhà kia nghe. Thì một người mang con virus Delta kịp lây cho cả xóm trước khi lây cho cả nhà!

 

Viết gì vào chiều trước khi Saigon giãn cách, mình đi tìm mua rau khắp các đường phố Saigon đang cuống quýt, sôi sùng sục. Siêu thị trống trơn, Satra ngập người, Bách hoá xanh không còn một cọng hành héo, ông bảo vệ vừa xịt nước khử khuẩn vào tay các bà nội trợ mặt hớt ha, hớt hãi vừa cười toe toét “hết trơn rau, thịt rồi! Tôi còn xúc xích thôi nè! Mua không?” …

 

Quay xe về quẹo vào xóm nước đen quanh co theo dòng kênh nước đen, một cái mẹt tre bày sát cửa nhà còn loe hoe vài trái cà chua héo, dưa leo méo mó đèo đẹt và bó hành lá úa tàn. Mình mua hết mẹt tre đó, còn được thêm nụ cười khoe hết lời của bà già gầy còm “cô mua hết giùm bà đi, bà không tăng giá như siêu thị đâu, bà ủng hộ chống dịch mà!”

 

Nghe mà thắt hết tim!

 

Viết gì khi đi qua hết những gầm cầu của người không nhà, vĩa hè của người bán vé số, Saigon không chỉ của những người hàng giờ lên Facebook khoe đẹp, khoe thân, khoe của, khoe tình ái, khoe giàu…

 

Saigon là của những người không có Facebook để khoe, chạy ăn từng bữa, sấp mặt kiếm cơm.

 

Saigon là của công nhân nhập cư chen nhau trong dãy nhà trọ 10m vuông, là của người đẩy xe đi bán rau cải 2000 đồng 1 bó, bán kẹo kéo nhân đậu phộng, tàu hủ nước đường gừng, bán dừa xiêm 15,000 đồng 2 trái, bán bánh su kem, bán thạch dừa nhà làm…

 

Rồi những người Saigon như thế sẽ ra sao trong 15 ngày không còn được kéo xe ra đường?

 

Một thời gian dài mình không chup được bức hình nào. Dù con đường đẹp nhất ven sông vắng lặng người, cây cầu đẹp nhất vắt ngang sông không có ai để phá view, như xưa mình từng mơ.

 

Xưa mình ghét kẹt xe, sợ khói bụi, ghét dừng ngả tư đèn đỏ đông người!

 

Bây giờ mình lại mong được đứng trong dòng xe hối hả đó, chen trong những khuôn mặt mệt mỏi mỗi chiều tan sở đó, lại hít đầy mùi khói xe, bụi, rác, nước sông ô nhiễm đó, lại nhìn những khuôn mặt Saigon vừa gần gũi vừa thương lắm đó!

 

Saigon buồn lắm, còn thiết nói năng gì!

UYÊN LÊ

 (SG Tháng 7-2021)

*(Hình minh họa – Qúy Cốc Tử)

 SG GIAN CACH2SG GIAN CACH3SG GIAN CACH4

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 663)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 887)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
18 Tháng Mười Một 20213:43 CH(Xem: 720)
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]
04 Tháng Mười Một 202111:26 CH(Xem: 1278)
Yêu em là hơi thở / Giam hồn nhau trong thơ / Loving you is like the breath for each second / While we are jailing each other’s soul in poems
02 Tháng Mười Một 20219:08 CH(Xem: 1059)
ở một khúc quanh cuộc đời / đường cong của em sẽ tiếp tuyến đường thẳng của ta / như trong hình học / cong là mềm / thẳng là cứng / mềm cứng là hai thứ cần thiết cho tình yêu / cũng là hai mặt sống của nhân gian muôn mặt
02 Tháng Mười Một 20218:58 CH(Xem: 993)
nằm lành lạnh. rút / co ro / nằm nghe một chút ốm o lẻn vào / ngoài trời mưa rét thiệt sao / chiếc xanh hoại lá / chiếc vàng nâu / trôi
02 Tháng Mười Một 20218:38 CH(Xem: 810)
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn. Chiều tàn, với sắc đỏ thắm rọi soi xuống dòng nước, là chút mầu sâu thẳm của ráng chiều đang nhạt nhoà vào đêm tối. Chút ánh sáng sắp tàn, phai dần cho bóng đêm, đã luôn làm tôi chìm đắm trong những ly rượu đỏ, có khi muốn uống hết, uống cho đến khi nào im hơi…
01 Tháng Mười Một 202111:51 CH(Xem: 1253)
Triền cỏ lau đốt giấc mơ nông nổi / Ai nợ ai một biển u sầu / Thu kìa phố / đang trôi về vồi vội / Lại tan ra / côi cút một sắc vàng
01 Tháng Mười Một 202111:43 CH(Xem: 982)
Thôi chia tay nhau / Như mùa thu đã hết / Những chiếc lá phong đỏ đã lìa cành / Khi mặt trời không còn đủ ấm / Để xuyên những tia nắng mong manh qua lớp mù sương .
01 Tháng Mười Một 202111:35 CH(Xem: 990)
Với thời gian, đất nước dung thân sẽ là mồ chôn của nền văn chương bại trận. Hết một thế kỷ, những viên ngọc văn chương chiến bại sẽ bị rong rêu phủ kín dưới đáy đại dương, trong ngõ ngách u tối của một chiếc tàu đánh đắm. Những người trẻ không cùng ngôn ngữ sẽ không ai tìm đọc những áng văn mượt mà óng ả của ông Catca. Có lẽ những nhà nghiên cứu sử sẽ dùng máy móc hiện đại để làm công việc dịch thuật nhưng làm sao máy có thể đọc giữa những hàng chữ để hiểu được thâm thúy câu truyện?