- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,943

GIÃ TỪ LỬA

08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 1958)
Daydreaming - Tranh An Phong
Daydrearming- tranh Ann Phong

GIÃ TỪ LỬA

 

gối chăn xô lệch

chứng tích một đêm cuồng nhiệt

người đàn ông và người đàn bà thức dậy

ngồi im

hình như có tiếng rỉ rả của gió mưa bên ngoài

hai thân thể bất động không quần áo

như  sự thật trần truồng

tờ báo rơi xuống đất

trên bàn tập sách ngã nghiêng

chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng

của những người nhọc mệt

vì miếng cơm, vì đại dịch

phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền

thật gọn thật nhanh

 

**

những thủ thỉ rót vào tay

sợi dây cuộn tròn

trườn người quấn chặt

căn phòng chật hẹp đóng khung biên giới của thú tính

hai khuôn mặt kề cận nghe hực lửa

hai mùi trộn lẫn

người, nước và mồ hôi

những cọ xát sẽ trở thành dằn vặt

thôi bất chấp ngày mai

hôm qua đã xong đừng hối tiếc

xô gối chăn thức dậy              

giọt lửa hừng hực đêm qua

đã ăn tất cả

đã nuốt tất cả

hiện thân nét đẹp tình nhân vội vã

 

giã từ lửa…

trở lại với trần ai

 

thy an

 

   

 

EM CÓ THẤY

 

em có thấy

người đàn bà phơi mình trong tranh

cười như thật

nửa yêu ma, nửa thánh thiện

nghệ thuật lột trần thân xác

nhưng không tàn ác và cưỡng ép

viện bảo tàng nổi tiếng

đầy mỹ nhân trên tường

khách bốn phương thăm viếng ngợi khen

nghệ thuật gắn liền với đời sống

nơi quốc gia biết tôn trọng

phẩm cách và sáng tạo con người

 

**

em có thấy

bên kia đường những người di dân

lang thang vất vưởng

đói lạnh, hao mòn

tuổi trẻ sinh ra trong bất hạnh

giống em ngày xưa

nhưng em may mắn hơn

đã tìm ra một quê hương đón nhận

âu cũng là số phận

chỉ xin em đừng quay mặt mỉa mai

bởi họ đồng cảnh ngộ khi xưa giống em

**

em có thấy

ngay bên siêu thị

người đàn ông vô gia cư

ngửa tay xin tiền

họ là dân bản xứ

đất nước họ đã cưu mang ta

và chúng ta hiện giàu hơn họ

em chớ quên điều ân nghĩa đó

-ơn đền nghĩa trả-

tổ tiên đã dạy như thế

cuộc đời đầy dẫy những đổi thay

vô thường, còn mất

sớm chiều thay đổi

ai biết được ngày sau sẽ ra sao…

**

em có thấy

trong đêm thật khuya

yên lặng một mình

những hình ảnh của quê cha, đất tổ

sống trong gian khổ

quê hương là của chung

nên nỗi nhục cũng thế

chúng ta cùng mang món nợ với tiền nhân

hãy cất tiếng nói, dù muộn màng

tôn vinh những người dũng cảm

đêm ngày tranh đấu

cho đất nước vẹn toàn

không bao giờ nô lệ ngoại bang

**

em có thấy

những ngày cuối năm

phố phường giăng đèn thật sáng,

và trong ta

nào ai biết

có những nỗi buồn sâu thẳm

bên cạnh những niềm vui miên man…

 

thy an

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 79961)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 68160)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 72198)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 74206)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.
09 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 67808)
Cuối cùng rồi tôi cũng đọc quyển hồi ký ấy, quyển hồi ký gắn liền với một cái tên suốt 25 năm dài. Làm như người ấy tái sinh với tên cũ dài hơn: Cao Xuân Huy Tháng Ba Gãy Súng.
07 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 85596)
Đọc truyện ngắn “ Trả lại tiền ” in trong tập truyện “ Vài mẩu chuyện ” của nhà văn Cao Xuân Huy (tạp chí Văn Học xuất bản, 2010), tôi không khỏi mỉm cười bởi cái phong cách khôi hài đen của câu chuyện—truyện của Cao Xuân Huy đa phần đều như thế...
12 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 67268)
LTS: Bài phỏng vấn nhà thơ Đặng Hiền được thực hiện bởi nhà thơ Go Hyeong Ryeol Tổng biên tập tạp chí Thi Bình (The poet society of Asia ) trong số mùa Đông 2009. Phần chuyển ngữ do Giáo sư Tiến sĩ Yang Soo Bae thuộc đại học Pusan University of Foreign Studies tại Hàn Quốc biên dịch. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu đến quí văn hữu và độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.
05 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 171572)
LTS: ... Nhân dịp cuộc đàm phán Việt-Hoa về Hoàng Sa và Trường Sa đang khởi sự - mà theo chúng tôi Việt Nam nên từ chối ký bất cứ một văn kiện tay đôi nào với Bắc Kinh,và cương quyết đòi hỏi một hội nghị quốc tế do Liên Hiệp Quốc bảo trợ, để tránh ô danh đời đời trong lịch sử dân tộc như cha con Hồ Quí Ly, Mạc Đăng Dung... xin trân trọng giới thiệu với quí độc giả thân quí những giải đáp thuần túy chuyên nghiệp về sử học của sử gia Vũ Ngự Chiêu. TẠP CHÍ HỢP LƯU
31 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 72150)
ĐNV_5: Nếu một nhà xuất bản trong nước nhìn ra được giá trị thực của “ Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch” , và họ muốn in để phát hành trong nước, và điều kiện tiên quyết là phải có giấy phép. Mà để có được giấy phép xuất bản, họ phải "biên tập" lại nhiều đoạn, nhiều câu có tính chất "nhạy cảm" theo cách hiểu của nhà xuất bản, và trường hợp xấu nhất, là phải cắt đi một số chỗ. Vì nếu không, dù là một người có tâm huyết với đất nước hay một nhà xuất bản có nặng lòng với vấn đề chung, cũng không thể xuất bản được. Vậy quyết định của anh trong vấn đề này như thế nào, và tại sao?
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 100305)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ