- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,585,183

GIÃ TỪ LỬA

08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 2130)
Daydreaming - Tranh An Phong
Daydrearming- tranh Ann Phong

GIÃ TỪ LỬA

 

gối chăn xô lệch

chứng tích một đêm cuồng nhiệt

người đàn ông và người đàn bà thức dậy

ngồi im

hình như có tiếng rỉ rả của gió mưa bên ngoài

hai thân thể bất động không quần áo

như  sự thật trần truồng

tờ báo rơi xuống đất

trên bàn tập sách ngã nghiêng

chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng

của những người nhọc mệt

vì miếng cơm, vì đại dịch

phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền

thật gọn thật nhanh

 

**

những thủ thỉ rót vào tay

sợi dây cuộn tròn

trườn người quấn chặt

căn phòng chật hẹp đóng khung biên giới của thú tính

hai khuôn mặt kề cận nghe hực lửa

hai mùi trộn lẫn

người, nước và mồ hôi

những cọ xát sẽ trở thành dằn vặt

thôi bất chấp ngày mai

hôm qua đã xong đừng hối tiếc

xô gối chăn thức dậy              

giọt lửa hừng hực đêm qua

đã ăn tất cả

đã nuốt tất cả

hiện thân nét đẹp tình nhân vội vã

 

giã từ lửa…

trở lại với trần ai

 

thy an

 

   

 

EM CÓ THẤY

 

em có thấy

người đàn bà phơi mình trong tranh

cười như thật

nửa yêu ma, nửa thánh thiện

nghệ thuật lột trần thân xác

nhưng không tàn ác và cưỡng ép

viện bảo tàng nổi tiếng

đầy mỹ nhân trên tường

khách bốn phương thăm viếng ngợi khen

nghệ thuật gắn liền với đời sống

nơi quốc gia biết tôn trọng

phẩm cách và sáng tạo con người

 

**

em có thấy

bên kia đường những người di dân

lang thang vất vưởng

đói lạnh, hao mòn

tuổi trẻ sinh ra trong bất hạnh

giống em ngày xưa

nhưng em may mắn hơn

đã tìm ra một quê hương đón nhận

âu cũng là số phận

chỉ xin em đừng quay mặt mỉa mai

bởi họ đồng cảnh ngộ khi xưa giống em

**

em có thấy

ngay bên siêu thị

người đàn ông vô gia cư

ngửa tay xin tiền

họ là dân bản xứ

đất nước họ đã cưu mang ta

và chúng ta hiện giàu hơn họ

em chớ quên điều ân nghĩa đó

-ơn đền nghĩa trả-

tổ tiên đã dạy như thế

cuộc đời đầy dẫy những đổi thay

vô thường, còn mất

sớm chiều thay đổi

ai biết được ngày sau sẽ ra sao…

**

em có thấy

trong đêm thật khuya

yên lặng một mình

những hình ảnh của quê cha, đất tổ

sống trong gian khổ

quê hương là của chung

nên nỗi nhục cũng thế

chúng ta cùng mang món nợ với tiền nhân

hãy cất tiếng nói, dù muộn màng

tôn vinh những người dũng cảm

đêm ngày tranh đấu

cho đất nước vẹn toàn

không bao giờ nô lệ ngoại bang

**

em có thấy

những ngày cuối năm

phố phường giăng đèn thật sáng,

và trong ta

nào ai biết

có những nỗi buồn sâu thẳm

bên cạnh những niềm vui miên man…

 

thy an

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 1655)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 1656)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 1941)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 1837)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 1648)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 1705)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.
11 Tháng Tư 202111:41 CH(Xem: 1959)
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba / Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế / Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu / Ngõ xưa lao xao màu áo cưới / Con đường làng khấp khởi sóng đôi. /
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 1729)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 1932)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
01 Tháng Tư 20214:31 CH(Xem: 2092)
Vào một ngày đầu hè năm 2019, tôi ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của một người lạ, bạn ấy nói muốn gặp tôi trò chuyện vì đang làm ký sự Trịnh Công Sơn của Đài truyền hình Việt Nam. Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê Trịnh Công Sơn trên đường Xuân Diệu để nghe nhạc và trao đổi cùng vài người bạn. Lúc ấy tôi mới biết bạn là Nguyễn Đức Đệ đạo diễn đang làm phim ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du” gồm 5 tập, kịch bản và cố vấn phim do nhà báo Trần Ngọc Trác ở Đà Lạt một người đam mê nhạc Trịnh đảm nhận. Anh Trác đề nghị cho anh photo tất cả tài liệu mà tôi sưu tầm được khi làm luận văn thạc sĩ Trịnh Công Sơn để làm tư liệu, ngày mai sẽ vào trường Đại học Quy Nhơn quay ngoại cảnh, tìm lại dấu vết cũ nơi Trịnh Công Sơn đã từng học thời gian 1962-1964. Phỏng vấn tôi xoay quanh luận văn thạc sĩ mà tôi đã làm về đề tại Trịnh Công Sơn.