- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
282,151

KHÔNG THỂ NÀO KHÁC HƠN

28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 7306)
TRANG THANG GIENG- DH
Trăng Tháng Giêng - photo đh.

KHÔNG THỂ NÀO KHÁC HƠN

 

(Có những linh hồn cô đơn lâu ngày thành sa mạc..... )

 

Anh bảo 

Có những điều không thể nào hiểu được 

Có những buổi chiều không biết buồn vui 

Em trả lời 

Ví dụ như em với anh có khác 

Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi

 

Anh bảo 

Đừng thắp nến trong ngày sinh nhật 

Đôi mắt anh là những ngọn đèn 

Nhưng em thấy 

Sau khoảng tối có điều gì khuất tất 

Vì  cuối cùng vẫn không phải là em

 

Mình đã cùng đi trên con đường mưa nắng 

Và tưới lên những năm tháng đã khô cằn 

Tình yêu ấy bao nhiêu phần trăm là thật 

Hơi hướm nào lưu lại giữa từng thân 

 

Anh bảo 

Nỗi buồn không có lỗi 

Mất hay còn như những chiếc lá rơi 

Em nói 

Ước gì mình là chiếc lá 

Để không đau như một con người

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

MƯA Ở NGÃ BA CHÍ LINH

 

Mưa rơi rồi lại mưa ơi! 

Mưa rơi trắng xoá bầu trời Chí Linh

Ướt áo tôi,ướt áo mình 

Xem chừng cảm xúc chỉ hình như thôi 

 

Mưa rơi rồi lại mưa ơi! 

Ly cà phê Tím cùng  ngồi quán trưa 

Tôi, mình như trái lỗi mùa 

Có công vun xới  vẫn chưa ngọt lòng

 

Cách nhau một quãng đường vòng 

Xứ Thuỳ Giang ấy buồn không hở mình.? 

Chiều nay mưa ở Chí Linh 

Ta trong tiềm thức cũng hình như thôi. ...

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


LỤC BÁT CHO DUY

 

Cách nhau một đoạn đường gần 

Như ngàn xa cách sau lần đổi thay 

Hành lang còn thấy dấu hài 

Mình ơi, có nhớ những ngày sầu chung ?

 

Tiết xuân lất phất mưa phùn 

Chung cư ngày ấy lạnh tầng mấy mươi

Tàn phai trên ghế em ngồi 

Chiếu chăn vô  lượng còn hơi hướm người ?

 

Bàn chân xuống phố bồi hồi 

Hai mươi năm giữ một lời gió bay 

Con đường phía trước không dài 

Mà sao mình hỡi càng ngày càng xa 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 124667)
Lũy bắt Phượng Vỹ "làm tình với Lũy như một con điếm"
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 114951)
Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 104498)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 109939)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 40455)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 69955)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 75501)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 85568)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 81438)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 63443)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.