- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,891

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

11 Tháng Hai 202111:19 CH(Xem: 1967)

Hoa 3
Xuân - ảnh UL

ĐÚNG NHƯ LỜI THIÊN HẠ NÓI TA ĐIÊN

 

ngày phơi mặt ngóng chờ tro tiền kiếp

hãy bay về phủ kín ngực đời ta

một vết thương mơ hồ lòng khiếp nhược

mở bung rồi ngọ nguậy ngón yêu ma

 

vuốt ve chi khuôn hồn mình đã vỡ

nghiệp chướng cười ảo giác nụ hôn môi

ngất ngây dại tìm oan khiên sắc tướng

nghiêng ngả hình đắng ly rượu mồ côi

 

ngày phơi mặt đẫm màu tro tiền kiếp

đêm lê la ai dìu dắt ta về

thân cúi gập nhìn thế gian lộn ngược

thưa đất trời: ta vừa biết đam mê…

 

tro tiền kiếp hoài thai chi muối mặn

độc tố chăng khiến ứa lệ phận người

với tay níu thời gian màu khói nắng

thả xuống vực tình

nghe âm rụng tàn hơi!

 

KHALY CHÀM



VỚI BÓNG ĐỒNG CẢM KHÔNG LỜI

 

tội nghiệp bóng ngày theo hình lặng lẽ

đã bao năm không chớp mắt bao giờ

ta nằm xuống bóng lẩn vào bóng tối

mãi ngậm ngùi ẩn ức một đời thơ

 

những con chữ rùng mình nhìn thịnh nộ

nghĩ rằng ta dan díu với đau thương

xòe tay chém một nhát dao rụng nắng

hương thời gian thơm ngát mộng thiên đường

 

những đánh mất quay về như cổ tích

hồn nhiên cười âm tiết nhẹ nhàng rơi

gần hay xa mơ hồ tay chạm tới

vốc cạn tình xanh, nhạt đắng người ơi!

 

ảo tưởng chưa, sao choàng vai chiếc bóng

thể phách mù lòa níu giữ hoàng hôn

em là khói ta chùn chân rượt đuổi

hãy cứ lửng lơ trong một giác độ buồn

 

tội nghiệp bóng chưa lần nào mở miệng

ta thèm nghe ngữ điệu khẽ vỗ về

dù không nói nhưng bóng luôn thương cảm

bóng sẽ cùng tro bụi… trầm xuống đáy sông quê

 

KHALY CHÀM

 

 

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

 

nồng nàn chưa ngôn tình thơm ảo vọng

mơ hồ chăng buốt lạnh mặt trời đêm

dằn ly rượu, cả tin đời là mộng

khẩn nài chi môi choáng ngộp hương mềm

 

thà như thế, cuồng quay cơn thèm khát

một điểm dừng hợm hĩnh phải không em

chạm vào nhau đừng nói rằng dâng hiến

thú tính cười ẩn dụ của như nhiên

 

hãy vuốt mặt rạng ngời hơn đi nhé

ngả nghiêng hình nhưng không thể gãy đôi

dựng dậy ư, cái bóng cười trừng mắt

bao cuộc chơi… mỏi mệt đã lâu rồi!

 

người nhạo báng lời thơ ta kiệt sức

thằng bù nhìn sợ chết trước xanh mưa

thôi thì đứng với ngày đêm uống gió

khiếm nhã sao rơm rạ của ngàn xưa?

 

mở ngực chưa đem phơi bày thanh sạch

phút giây nào tự vấn lại đời ta

trời cao rộng lửng lơ hồn cát bụi

níu vào đâu khỏi rụng xuống ta bà!

 

KHALY CHÀM

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 622)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 609)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 468)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1133)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1179)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 644)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1016)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 553)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 811)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
17 Tháng Tám 202110:42 CH(Xem: 625)
Tôi nhỏ xíu, tôi bé xíu. / Cũng chẳng có nghĩa những bóng lớn của Hội Họa Sĩ Trẻ đó đã che hết dáng tôi, cô học trò xinh xinh, chen chân, nhón gót xem tranh trong những chiều trốn lễ, bỏ nhà thờ… / Tôi mượt mà, tóc bay và mắt ướt, tôi thơ mộng như những thiếu nữ trong tranh. Tôi nhìn thấp thoáng chút yêu kiều, thời của những Chagall, Pissarro, Cezanne, Matisse… Và ngay cả rất xa xưa, Rembrandt.