- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,563,890

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU…

23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 2428)

Noellosvald 4
Photo by Noellosvald

 

LẠI VIẾT CHO SINH NHẬT! 

Đã lâu lắm rồi không thấy nổi cơn mưa

Chỉ nắng cháy trên những ngôi nhà thấp

Chợt chiều nay mưa rơi và gió thốc

Xác lá bay tan tác cuối con đường

Giá lạnh kéo về se thắt cả hoàng hôn

Ta mòn mỏi đón thêm tuổi mới

Chẳng còn nhớ sinh nhật lần thứ mấy

Cũng đã lâu hoa và nến quên rồi!

Lãng mạn ngày xưa theo gió mây trôi

Như mùa thu chẳng còn đau lá rụng

Những kỉ niệm chỉ còn là khoảng trống

Đời người chớp mắt giấc ngủ trưa....

 

7/11/2020

 

 

EM VẪN MƠ VỀ ANH

Những cơn mơ từ nghìn thức khác

Trong khu vườn hoan lạc của ái tình

Anh bước ra như trong thần thoại

Từ khắc gờ vật vã của mùa xuân

 

Em đã giữ những điều về anh cơn mơ ấy

Suốt mấy mươi năm trí tưởng tượng dạt dào

Trong cung điện nguy nga và tráng lệ

Anh- thủy tinh chớp mắt lại đổi màu

 

Tất cả đến từ cơn mơ khó tính

Khu vườn lãng quên mộng mị chẳng thành

Hoàng hậu già bên gương thần cũ kỹ

Gõ ngàn lần vẫn chẳng thấy bóng anh

 

Những ảo giác không chìa khóa mở

Vạn vật đổi thay cuốn hy vọng con người

Trái tim em mê tơi trong cô độc

Giấc mơ về anh vẫn nhỏ máu ngậm ngùi...

 

 

NGÀY TRỞ VỀ

Ngày ta về thu sang hoa đã rụng

Tán cây bên đường khẳng khiu đến trụi trơ

Đêm vô ảnh, bóng mình tan đáy nước

Mặt Hồ Tây xao xuyến thuở trăng khờ

 

Mấy mươi năm thế mà nhanh thật

Những người tình khuất bóng phía hoàng hôn

Ái ân nhạt, phai mầu son năm cũ

Ta tìm ai neo lại chút tủi hờn?

 

Những tên người nhiều khi không nhớ nổi

Bởi ái tình chỉ là giấc phù du

Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ

Nồng nàn hương hoa sữa mùa thu

 

Ngày trở lại, ta tìm ai để khóc?

Những vòng tay không níu nổi hẹn thề

Trái tim ta đã thành trăm ngọn đuốc

Mà suốt đời không giữ nổi đam mê?

 

9/7/2020

 

 

 

ƯỚC ĐƯỢC ĐI TRỞ LẠI THUỞ BAN ĐẦU

Có một ngày chúng ta sẽ rời đi

Thế gian này ta không còn hiện hữu

Mưa gió dội trên nóc nhà rêu phủ

Đêm dài hoang hoải tiếng mèo than…

 

Lũ chúng ta để lại gì ở chốn trần gian?

Khi khát vọng dầy vò trong thân xác

Những con thuyền gặp bão đời tan tác

Những bàn tay cào về phía tự do…

 

Cũng chỉ là những con đường quanh co

Ở đâu thì cũng là cuộc sống

Cũng áo cơm và những chiều đổ nắng

Mặn xót mồ hôi lam lũ thịt da…

 

Quê hương ngàn trùng đã vời vợi xa

Khi nhàn hạ lòng quằn lên nỗi nhớ

Hồn vượt biển tìm vuông trời tuổi nhỏ

Bến nước, con đò vọng mãi tiếng mẹ ru…

 

Rồi một ngày tất cả hóa xa mù

Khi khép lại bầu trời xanh ngăn ngắt

Hạnh phúc là gì? Còn đâu được mất!

Giấc mơ đời chìm dưới đáy sông Quên…

 

Linh hồn ta trở lại thuở thiếu niên

Ôm chân mẹ ta chợ chiều vừa tới ngõ

Áo trắng tinh khôi ta mặc thêm lần nữa

Ước được đi trở lại thuở ban đầu.…

 

16/5/2020

 

 

 

 

BÀI CA CHIM NHẠN 

"Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương"


Đêm dài

mù mịt khói sương

Nhớ về quê mẹ

con đường càng xa

Mẹ ơi!

năm tháng nhạt nhòa

Con đi

ngày ấy lá trà hết xanh...

Chén trà nguội

đã bao lần

Mà con

chưa thể

về dâng cho Người

Đường trần

khuất nẻo mù khơi

Mênh mông cánh nhạn

biển trời xa quê....

Con giờ

đã thoát bến mê

Đường tình

lắt lẻo cầu tre gẫy rồi

Mẹ ơi!

nước mắt chảy xuôi

Lại thân cò trắng

ngậm ngùi sang sông...

Ngờ đâu

gió lạnh mùa đông

Để cho

con tạo xoay vòng

Xót xa....

 

California 10/5/2020

 

 

 

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU...

Bài thơ cuối cùng viết về Hà Nội

Những con đường lá trút cuối mùa thu

Nỗi nhớ tình yêu chỉ còn là kỉ niệm

Bóng những người yêu khuất lấp dưới sương mù

 

Chỉ còn lại nỗi đau sau hạnh phúc

Chỉ còn cô đơn khi nắng hạ tan rồi

Những ồn ào dại khờ thời thiếu nữ

Thành xót xa người thiếu phụ ngậm ngùi

 

Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi

Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký

Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ

Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người

 

Thôi tạm biệt Hồ Tây mùa sen nở

Tạm biệt bằng lăng hoa tím đợi chờ

Tạm biệt bạn bè và những câu thơ

Ta mang theo kí ức trên con đường phiêu bạt

 

Dù ta biết chẳng thể nào quên được

Nửa cuộc đời Hà Nội đã trong nhau….

 

Hà Nội 15/04/2015

 

  

THÓI QUEN CỦA ĐÀN BÀ!

Sau những cuộc chia tay...

Người đàn ông ra đi

Hân hoan với tình yêu mới

Người đàn bà ở lại

Những kỉ niệm đầm đìa trên gối

Từng đêm…

Những người đàn bà tìm trong kí ức bỏ quên

Từng giọt vàng hạnh phúc

Họ lặp lại những thói quen như chưa bao giờ mất

Lại trở về nhà giặt quần áo, nấu cơm

Cơm trong nồi từng hạt dẻo thơm

Bát đũa dọn ra mâm chờ người về bên cửa

Đã nguội ngắt bát cơm vừa xới dở

Nước mắt chan canh

còn lại bóng với hình…

 

Mất bao lâu để quên một cuộc tình?

Những thói quen bao giờ thôi hiện hữu?

Hạnh phúc là những gì không vĩnh cửu

Khi lòng người đổi thay...

Biển nước sẽ không còn xanh khi sông đổ sóng đầy

Sẽ nhạt lắm vị muối tình ngày cũ

Có bao nhiêu đời đàn bà lầm lỡ

Và bao nhiêu người lặp lại những thói quen…

 

Hãy đậy nắp nồi cơm đi rồi năm tháng sẽ nguôi quên

Ta lại nấu tình yêu trong một nồi cơm mới....

8/10/2015

 

 

 


TA LÀ AI?

(Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ

Tôi là ai mà còn trần gian thế ?- Trịnh Công Sơn)

Những giấc mộng bay về phía trước

Xác lá vàng chôn dưới gốc thời gian

Ta đã đi trong tháng ngày vội vã

Những tình si xa xỉ hoang đàng

 

Giờ đã mỏi bước chân đời phiêu lãng

Kỉ niệm gọi ta trên mây trắng gió ngàn

Nét môi căng, tóc dài thời thiếu nữ

Xác xơ rồi trong khổ lụy trần gian

 

Ta là ai mà lụy phiền đến thế

Ta là ai mà tim ứa máu tràn

Ta là ai mà câu thơ buốt lệ

Ta là ai - vì sao chợt rơi tan?

 

Lòng ta rộng mà hải hà quá chật

Giấc mơ ta rải sỏi quãng đường trần

Ngàn bài thơ đốt tim thành muôn mảnh

Ta ước mình như một giọt mưa xuân!

 

2/1/2019

 

 

 ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG

 

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Mười Hai 20207:47 SA
Khách
Chùm thơ hay quá, cảm ơn tác giả Thanh Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 1258)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 1636)
trên bàn tập sách ngã nghiêng / chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng / của những người nhọc mệt / vì miếng cơm, vì đại dịch / phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền / thật gọn thật nhanh /
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 1980)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 1367)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1643)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1743)
Đêm ba mươi / Tất bật lau vội bàn thờ / Chưng bình hoa ế / Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa / Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về /
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 1962)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 1886)
Anh bảo / Có những điều không thể nào hiểu được / Có những buổi chiều không biết buồn vui / Em trả lời / Ví dụ như em với anh có khác / Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi
22 Tháng Hai 20219:56 CH(Xem: 1715)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ / Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1952 (Năm Nhâm Thìn)- Nguyên quán tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Tạ thế ngày 18 tháng 2 năm 2021 (Năm Tân Sửu) – Tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 69 tuổi.
21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 1929)
em còn bóng nước sương mai / ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay / để cho em được tròn đầy / đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành