- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,821

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU…

23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 2925)

Noellosvald 4
Photo by Noellosvald

 

LẠI VIẾT CHO SINH NHẬT! 

Đã lâu lắm rồi không thấy nổi cơn mưa

Chỉ nắng cháy trên những ngôi nhà thấp

Chợt chiều nay mưa rơi và gió thốc

Xác lá bay tan tác cuối con đường

Giá lạnh kéo về se thắt cả hoàng hôn

Ta mòn mỏi đón thêm tuổi mới

Chẳng còn nhớ sinh nhật lần thứ mấy

Cũng đã lâu hoa và nến quên rồi!

Lãng mạn ngày xưa theo gió mây trôi

Như mùa thu chẳng còn đau lá rụng

Những kỉ niệm chỉ còn là khoảng trống

Đời người chớp mắt giấc ngủ trưa....

 

7/11/2020

 

 

EM VẪN MƠ VỀ ANH

Những cơn mơ từ nghìn thức khác

Trong khu vườn hoan lạc của ái tình

Anh bước ra như trong thần thoại

Từ khắc gờ vật vã của mùa xuân

 

Em đã giữ những điều về anh cơn mơ ấy

Suốt mấy mươi năm trí tưởng tượng dạt dào

Trong cung điện nguy nga và tráng lệ

Anh- thủy tinh chớp mắt lại đổi màu

 

Tất cả đến từ cơn mơ khó tính

Khu vườn lãng quên mộng mị chẳng thành

Hoàng hậu già bên gương thần cũ kỹ

Gõ ngàn lần vẫn chẳng thấy bóng anh

 

Những ảo giác không chìa khóa mở

Vạn vật đổi thay cuốn hy vọng con người

Trái tim em mê tơi trong cô độc

Giấc mơ về anh vẫn nhỏ máu ngậm ngùi...

 

 

NGÀY TRỞ VỀ

Ngày ta về thu sang hoa đã rụng

Tán cây bên đường khẳng khiu đến trụi trơ

Đêm vô ảnh, bóng mình tan đáy nước

Mặt Hồ Tây xao xuyến thuở trăng khờ

 

Mấy mươi năm thế mà nhanh thật

Những người tình khuất bóng phía hoàng hôn

Ái ân nhạt, phai mầu son năm cũ

Ta tìm ai neo lại chút tủi hờn?

 

Những tên người nhiều khi không nhớ nổi

Bởi ái tình chỉ là giấc phù du

Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ

Nồng nàn hương hoa sữa mùa thu

 

Ngày trở lại, ta tìm ai để khóc?

Những vòng tay không níu nổi hẹn thề

Trái tim ta đã thành trăm ngọn đuốc

Mà suốt đời không giữ nổi đam mê?

 

9/7/2020

 

 

 

ƯỚC ĐƯỢC ĐI TRỞ LẠI THUỞ BAN ĐẦU

Có một ngày chúng ta sẽ rời đi

Thế gian này ta không còn hiện hữu

Mưa gió dội trên nóc nhà rêu phủ

Đêm dài hoang hoải tiếng mèo than…

 

Lũ chúng ta để lại gì ở chốn trần gian?

Khi khát vọng dầy vò trong thân xác

Những con thuyền gặp bão đời tan tác

Những bàn tay cào về phía tự do…

 

Cũng chỉ là những con đường quanh co

Ở đâu thì cũng là cuộc sống

Cũng áo cơm và những chiều đổ nắng

Mặn xót mồ hôi lam lũ thịt da…

 

Quê hương ngàn trùng đã vời vợi xa

Khi nhàn hạ lòng quằn lên nỗi nhớ

Hồn vượt biển tìm vuông trời tuổi nhỏ

Bến nước, con đò vọng mãi tiếng mẹ ru…

 

Rồi một ngày tất cả hóa xa mù

Khi khép lại bầu trời xanh ngăn ngắt

Hạnh phúc là gì? Còn đâu được mất!

Giấc mơ đời chìm dưới đáy sông Quên…

 

Linh hồn ta trở lại thuở thiếu niên

Ôm chân mẹ ta chợ chiều vừa tới ngõ

Áo trắng tinh khôi ta mặc thêm lần nữa

Ước được đi trở lại thuở ban đầu.…

 

16/5/2020

 

 

 

 

BÀI CA CHIM NHẠN 

"Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương"


Đêm dài

mù mịt khói sương

Nhớ về quê mẹ

con đường càng xa

Mẹ ơi!

năm tháng nhạt nhòa

Con đi

ngày ấy lá trà hết xanh...

Chén trà nguội

đã bao lần

Mà con

chưa thể

về dâng cho Người

Đường trần

khuất nẻo mù khơi

Mênh mông cánh nhạn

biển trời xa quê....

Con giờ

đã thoát bến mê

Đường tình

lắt lẻo cầu tre gẫy rồi

Mẹ ơi!

nước mắt chảy xuôi

Lại thân cò trắng

ngậm ngùi sang sông...

Ngờ đâu

gió lạnh mùa đông

Để cho

con tạo xoay vòng

Xót xa....

 

California 10/5/2020

 

 

 

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU...

Bài thơ cuối cùng viết về Hà Nội

Những con đường lá trút cuối mùa thu

Nỗi nhớ tình yêu chỉ còn là kỉ niệm

Bóng những người yêu khuất lấp dưới sương mù

 

Chỉ còn lại nỗi đau sau hạnh phúc

Chỉ còn cô đơn khi nắng hạ tan rồi

Những ồn ào dại khờ thời thiếu nữ

Thành xót xa người thiếu phụ ngậm ngùi

 

Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi

Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký

Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ

Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người

 

Thôi tạm biệt Hồ Tây mùa sen nở

Tạm biệt bằng lăng hoa tím đợi chờ

Tạm biệt bạn bè và những câu thơ

Ta mang theo kí ức trên con đường phiêu bạt

 

Dù ta biết chẳng thể nào quên được

Nửa cuộc đời Hà Nội đã trong nhau….

 

Hà Nội 15/04/2015

 

  

THÓI QUEN CỦA ĐÀN BÀ!

Sau những cuộc chia tay...

Người đàn ông ra đi

Hân hoan với tình yêu mới

Người đàn bà ở lại

Những kỉ niệm đầm đìa trên gối

Từng đêm…

Những người đàn bà tìm trong kí ức bỏ quên

Từng giọt vàng hạnh phúc

Họ lặp lại những thói quen như chưa bao giờ mất

Lại trở về nhà giặt quần áo, nấu cơm

Cơm trong nồi từng hạt dẻo thơm

Bát đũa dọn ra mâm chờ người về bên cửa

Đã nguội ngắt bát cơm vừa xới dở

Nước mắt chan canh

còn lại bóng với hình…

 

Mất bao lâu để quên một cuộc tình?

Những thói quen bao giờ thôi hiện hữu?

Hạnh phúc là những gì không vĩnh cửu

Khi lòng người đổi thay...

Biển nước sẽ không còn xanh khi sông đổ sóng đầy

Sẽ nhạt lắm vị muối tình ngày cũ

Có bao nhiêu đời đàn bà lầm lỡ

Và bao nhiêu người lặp lại những thói quen…

 

Hãy đậy nắp nồi cơm đi rồi năm tháng sẽ nguôi quên

Ta lại nấu tình yêu trong một nồi cơm mới....

8/10/2015

 

 

 


TA LÀ AI?

(Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ

Tôi là ai mà còn trần gian thế ?- Trịnh Công Sơn)

Những giấc mộng bay về phía trước

Xác lá vàng chôn dưới gốc thời gian

Ta đã đi trong tháng ngày vội vã

Những tình si xa xỉ hoang đàng

 

Giờ đã mỏi bước chân đời phiêu lãng

Kỉ niệm gọi ta trên mây trắng gió ngàn

Nét môi căng, tóc dài thời thiếu nữ

Xác xơ rồi trong khổ lụy trần gian

 

Ta là ai mà lụy phiền đến thế

Ta là ai mà tim ứa máu tràn

Ta là ai mà câu thơ buốt lệ

Ta là ai - vì sao chợt rơi tan?

 

Lòng ta rộng mà hải hà quá chật

Giấc mơ ta rải sỏi quãng đường trần

Ngàn bài thơ đốt tim thành muôn mảnh

Ta ước mình như một giọt mưa xuân!

 

2/1/2019

 

 

 ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG

 

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Mười Hai 20207:47 SA
Khách
Chùm thơ hay quá, cảm ơn tác giả Thanh Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 1673)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 1488)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 1542)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.
11 Tháng Tư 202111:41 CH(Xem: 1794)
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba / Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế / Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu / Ngõ xưa lao xao màu áo cưới / Con đường làng khấp khởi sóng đôi. /
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 1589)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 1709)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
01 Tháng Tư 20214:31 CH(Xem: 1959)
Vào một ngày đầu hè năm 2019, tôi ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của một người lạ, bạn ấy nói muốn gặp tôi trò chuyện vì đang làm ký sự Trịnh Công Sơn của Đài truyền hình Việt Nam. Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê Trịnh Công Sơn trên đường Xuân Diệu để nghe nhạc và trao đổi cùng vài người bạn. Lúc ấy tôi mới biết bạn là Nguyễn Đức Đệ đạo diễn đang làm phim ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du” gồm 5 tập, kịch bản và cố vấn phim do nhà báo Trần Ngọc Trác ở Đà Lạt một người đam mê nhạc Trịnh đảm nhận. Anh Trác đề nghị cho anh photo tất cả tài liệu mà tôi sưu tầm được khi làm luận văn thạc sĩ Trịnh Công Sơn để làm tư liệu, ngày mai sẽ vào trường Đại học Quy Nhơn quay ngoại cảnh, tìm lại dấu vết cũ nơi Trịnh Công Sơn đã từng học thời gian 1962-1964. Phỏng vấn tôi xoay quanh luận văn thạc sĩ mà tôi đã làm về đề tại Trịnh Công Sơn.
31 Tháng Ba 202111:56 CH(Xem: 1980)
Cùng chung một chuyến đò ngang, / Người đà qua cõi, người... dang dở người
29 Tháng Ba 202111:52 CH(Xem: 2069)
JOHN STEINBECK, NOBEL VĂN CHƯƠNG 1962 Sinh ngày 27/02/1902 tại Salinas, miền trung California. Sống và lớn lên trong một vùng thung lũng đồng quê xanh tươi, còn được gọi là “Salad Bowl” với dòng sông Salinas. Xong trung học (1919), có ước vọng viết văn, Steinbeck ghi tên học môn Văn chương Anh và cả lớp Viết văn / Creative writings tại Đại học danh tiếng Stanford, Palo Alto. Năm 1923, Steinbeck ghi tên học thêm môn Sinh Học / Biology tại Hopkins Marine Station, tại đây Steinbeck quen biết với William E. Ritter và quan tâm nhiều hơn tới Môi sinh / Ecology. Do theo học thất thường, ông rời Stanford 6 năm sau (1925) và không có một học vị nào. Steinbeck quyết định sang New York lập nghiệp, ông làm đủ loại công việc lao động tay chân để kiếm sống và tập sự làm báo, viết văn nhưng không thành công, không nhà xuất bản nào nhận in cuốn sách đầu tay của ông.
25 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1844)
Đó là vào những ngày cả Hãng phim truyện VN như sôi sục lên trong giai đoạn tổ chức sản xuất bộ phim nhựa đen trắng “Tướng về hưu” dựa theo truyện ngắn cùng tên đang rầm rĩ dư luận xã hội của NHT. Sáng hôm ấy, đang ngồi họp xưởng đầu tuần theo thông lệ của Hãng, đồng chí bảo vệ ngó đầu vào nhắn: “Có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp muốn gặp đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn”.