- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,511,881

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU…

23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 843)

Noellosvald 4
Photo by Noellosvald

 

LẠI VIẾT CHO SINH NHẬT! 

Đã lâu lắm rồi không thấy nổi cơn mưa

Chỉ nắng cháy trên những ngôi nhà thấp

Chợt chiều nay mưa rơi và gió thốc

Xác lá bay tan tác cuối con đường

Giá lạnh kéo về se thắt cả hoàng hôn

Ta mòn mỏi đón thêm tuổi mới

Chẳng còn nhớ sinh nhật lần thứ mấy

Cũng đã lâu hoa và nến quên rồi!

Lãng mạn ngày xưa theo gió mây trôi

Như mùa thu chẳng còn đau lá rụng

Những kỉ niệm chỉ còn là khoảng trống

Đời người chớp mắt giấc ngủ trưa....

 

7/11/2020

 

 

EM VẪN MƠ VỀ ANH

Những cơn mơ từ nghìn thức khác

Trong khu vườn hoan lạc của ái tình

Anh bước ra như trong thần thoại

Từ khắc gờ vật vã của mùa xuân

 

Em đã giữ những điều về anh cơn mơ ấy

Suốt mấy mươi năm trí tưởng tượng dạt dào

Trong cung điện nguy nga và tráng lệ

Anh- thủy tinh chớp mắt lại đổi màu

 

Tất cả đến từ cơn mơ khó tính

Khu vườn lãng quên mộng mị chẳng thành

Hoàng hậu già bên gương thần cũ kỹ

Gõ ngàn lần vẫn chẳng thấy bóng anh

 

Những ảo giác không chìa khóa mở

Vạn vật đổi thay cuốn hy vọng con người

Trái tim em mê tơi trong cô độc

Giấc mơ về anh vẫn nhỏ máu ngậm ngùi...

 

 

NGÀY TRỞ VỀ

Ngày ta về thu sang hoa đã rụng

Tán cây bên đường khẳng khiu đến trụi trơ

Đêm vô ảnh, bóng mình tan đáy nước

Mặt Hồ Tây xao xuyến thuở trăng khờ

 

Mấy mươi năm thế mà nhanh thật

Những người tình khuất bóng phía hoàng hôn

Ái ân nhạt, phai mầu son năm cũ

Ta tìm ai neo lại chút tủi hờn?

 

Những tên người nhiều khi không nhớ nổi

Bởi ái tình chỉ là giấc phù du

Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ

Nồng nàn hương hoa sữa mùa thu

 

Ngày trở lại, ta tìm ai để khóc?

Những vòng tay không níu nổi hẹn thề

Trái tim ta đã thành trăm ngọn đuốc

Mà suốt đời không giữ nổi đam mê?

 

9/7/2020

 

 

 

ƯỚC ĐƯỢC ĐI TRỞ LẠI THUỞ BAN ĐẦU

Có một ngày chúng ta sẽ rời đi

Thế gian này ta không còn hiện hữu

Mưa gió dội trên nóc nhà rêu phủ

Đêm dài hoang hoải tiếng mèo than…

 

Lũ chúng ta để lại gì ở chốn trần gian?

Khi khát vọng dầy vò trong thân xác

Những con thuyền gặp bão đời tan tác

Những bàn tay cào về phía tự do…

 

Cũng chỉ là những con đường quanh co

Ở đâu thì cũng là cuộc sống

Cũng áo cơm và những chiều đổ nắng

Mặn xót mồ hôi lam lũ thịt da…

 

Quê hương ngàn trùng đã vời vợi xa

Khi nhàn hạ lòng quằn lên nỗi nhớ

Hồn vượt biển tìm vuông trời tuổi nhỏ

Bến nước, con đò vọng mãi tiếng mẹ ru…

 

Rồi một ngày tất cả hóa xa mù

Khi khép lại bầu trời xanh ngăn ngắt

Hạnh phúc là gì? Còn đâu được mất!

Giấc mơ đời chìm dưới đáy sông Quên…

 

Linh hồn ta trở lại thuở thiếu niên

Ôm chân mẹ ta chợ chiều vừa tới ngõ

Áo trắng tinh khôi ta mặc thêm lần nữa

Ước được đi trở lại thuở ban đầu.…

 

16/5/2020

 

 

 

 

BÀI CA CHIM NHẠN 

"Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương"


Đêm dài

mù mịt khói sương

Nhớ về quê mẹ

con đường càng xa

Mẹ ơi!

năm tháng nhạt nhòa

Con đi

ngày ấy lá trà hết xanh...

Chén trà nguội

đã bao lần

Mà con

chưa thể

về dâng cho Người

Đường trần

khuất nẻo mù khơi

Mênh mông cánh nhạn

biển trời xa quê....

Con giờ

đã thoát bến mê

Đường tình

lắt lẻo cầu tre gẫy rồi

Mẹ ơi!

nước mắt chảy xuôi

Lại thân cò trắng

ngậm ngùi sang sông...

Ngờ đâu

gió lạnh mùa đông

Để cho

con tạo xoay vòng

Xót xa....

 

California 10/5/2020

 

 

 

NỬA CUỘC ĐỜI HÀ NỘI ĐÃ TRONG NHAU...

Bài thơ cuối cùng viết về Hà Nội

Những con đường lá trút cuối mùa thu

Nỗi nhớ tình yêu chỉ còn là kỉ niệm

Bóng những người yêu khuất lấp dưới sương mù

 

Chỉ còn lại nỗi đau sau hạnh phúc

Chỉ còn cô đơn khi nắng hạ tan rồi

Những ồn ào dại khờ thời thiếu nữ

Thành xót xa người thiếu phụ ngậm ngùi

 

Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi

Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký

Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ

Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người

 

Thôi tạm biệt Hồ Tây mùa sen nở

Tạm biệt bằng lăng hoa tím đợi chờ

Tạm biệt bạn bè và những câu thơ

Ta mang theo kí ức trên con đường phiêu bạt

 

Dù ta biết chẳng thể nào quên được

Nửa cuộc đời Hà Nội đã trong nhau….

 

Hà Nội 15/04/2015

 

  

THÓI QUEN CỦA ĐÀN BÀ!

Sau những cuộc chia tay...

Người đàn ông ra đi

Hân hoan với tình yêu mới

Người đàn bà ở lại

Những kỉ niệm đầm đìa trên gối

Từng đêm…

Những người đàn bà tìm trong kí ức bỏ quên

Từng giọt vàng hạnh phúc

Họ lặp lại những thói quen như chưa bao giờ mất

Lại trở về nhà giặt quần áo, nấu cơm

Cơm trong nồi từng hạt dẻo thơm

Bát đũa dọn ra mâm chờ người về bên cửa

Đã nguội ngắt bát cơm vừa xới dở

Nước mắt chan canh

còn lại bóng với hình…

 

Mất bao lâu để quên một cuộc tình?

Những thói quen bao giờ thôi hiện hữu?

Hạnh phúc là những gì không vĩnh cửu

Khi lòng người đổi thay...

Biển nước sẽ không còn xanh khi sông đổ sóng đầy

Sẽ nhạt lắm vị muối tình ngày cũ

Có bao nhiêu đời đàn bà lầm lỡ

Và bao nhiêu người lặp lại những thói quen…

 

Hãy đậy nắp nồi cơm đi rồi năm tháng sẽ nguôi quên

Ta lại nấu tình yêu trong một nồi cơm mới....

8/10/2015

 

 

 


TA LÀ AI?

(Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ

Tôi là ai mà còn trần gian thế ?- Trịnh Công Sơn)

Những giấc mộng bay về phía trước

Xác lá vàng chôn dưới gốc thời gian

Ta đã đi trong tháng ngày vội vã

Những tình si xa xỉ hoang đàng

 

Giờ đã mỏi bước chân đời phiêu lãng

Kỉ niệm gọi ta trên mây trắng gió ngàn

Nét môi căng, tóc dài thời thiếu nữ

Xác xơ rồi trong khổ lụy trần gian

 

Ta là ai mà lụy phiền đến thế

Ta là ai mà tim ứa máu tràn

Ta là ai mà câu thơ buốt lệ

Ta là ai - vì sao chợt rơi tan?

 

Lòng ta rộng mà hải hà quá chật

Giấc mơ ta rải sỏi quãng đường trần

Ngàn bài thơ đốt tim thành muôn mảnh

Ta ước mình như một giọt mưa xuân!

 

2/1/2019

 

 

 ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG

 

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Mười Hai 20207:47 SA
Khách
Chùm thơ hay quá, cảm ơn tác giả Thanh Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 202010:35 CH(Xem: 1750)
Nhìn vào Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại (CĐVNHN), tình trạng còn tệ hại hơn. Không giết nhau bằng súng đạn nhưng những chữ nghĩa độc hại, những nhận thức hời hợt về nhân văn hay khoa học, những tấn công không dựa trên sự thật, những tin tức bị cắt xén ráp nối, những hình ảnh được photoshop với ác ý, cùng những biểu lộ không nhằm thuyết phục bằng logic hay thiện ý mà chỉ nhằm thể hiện sự ngạo mạn và xem thường khả năng phán đoán của người khác, khiến cộng đồng như đang lao vào một cuộc nội chiến. Không khác gì cuộc nội chiến trên quê hương hơn 45 năm trước, nhưng trong một phạm vi nhỏ hơn.
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 2154)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 9107)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Giêng 202111:20 CH(Xem: 193)
THE BOOK OF THE WAY
15 Tháng Giêng 20211:55 SA(Xem: 280)
Tôi đọc Vòng Đai Xanh với nhiều quan tâm. Cuốn sách đã gợi lại ký ức về Cao nguyên vào những năm 1960s và cả những biến cố liên quan tới Phật giáo và sinh viên cũng trong giai đoạn bất an đó. Rõ ràng là tác giả Ngô Thế Vinh đã hiểu biết rất rõ về các sắc dân Thượng cùng với những nguyện vọng của họ giữa và sau cuộc chiến tranh.
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 980)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
28 Tháng Mười Hai 20205:13 CH(Xem: 867)
là chốn cuối cùng sau mọi sự hủy hoại / của một lần, một thời tín ngưỡng / tình yêu, con đường, ánh sáng, bản nhạc / cả bóng tối cũng không buồn nấn ná
23 Tháng Mười Hai 20209:41 CH(Xem: 772)
phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu / trong vài giây rồi vỡ tung / bàn tay nào run run đón chào mùa đông / những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 715)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 632)
Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.