- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,174

TÌNH ANH CHÔN VỒNG KHOAI LANG

22 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 5818)


HuynhLieuNgan
Huỳnh Liễu Ngạn

TÌNH ANH 

CHÔN VỒNG KHOAI LANG

 

làng tôi ở gần cửa biển

mấy tháng sau năm bảy lăm

khổ nghèo không có gạo ăn

bơi xuồng qua rú vớt rong

về làm phân xanh trồng lang

mẹ tôi lúc đó còn trẻ

dặn con đi cho mau về

đói xỉu dọc đường làm răng

dặn lòng dạ thưa với mẹ

để chở rong về cho xong

 

rồi trèo lên độn cát cao

đào xới đất cát từng hào

bỏ rong làm phân xuống đó

đọt lang cắm xuống chờ mong

trời mưa thì vui biết mấy

dây lang bò quanh thấy mừng

lâu lâu lại lên coi thử

có củ liền phủi rồi nhai

trèo lên trèo xuống độn hoài

tìm xem củ khoai to nhỏ

mà thương cha mẹ sắp già

khổ chi đeo hoài không bỏ

 

tối về tìm qua làng bên

mấy cô thôn nữ bắt thèm

cơm thì không có mà ăn

áo thì vá chằng vá chịt

quần lòi cả đít và mông

thế mà nhìn đâu cũng đẹp

thơm thơm mùi bùn mùi rơm


 

đến mùa đào khoai lấy củ

hai tay cùng đụng dưới lòng

đất bám mùi khoai mơn mởn

đất thơm mùi hăng khoai sùng

đôi mắt dòm nghiêng qua vồng

đôi mắt không dám dòm chung

sợ đất buồn hay sao đó

em bỏ đi thẹn với thùng

đất tung vương đầy lên áo

bám chung hơi thở mịt mùng

lên quần lên áo mông lung

anh lén đưa tay qua phủi

chút bụi vướng ở lưng quần

em run run hất tay khỏi

làm chi ốt dột thẹn thùng

 

anh ở xóm trên đã khổ

em ở xóm dưới cũng than

thôi mình cùng lên độn cát

trồng khoai cứu đói lỡ làng

nghĩ tay nhìn lên trên trời xanh

thấy trời xa thật là xa

mây trắng bay qua lượt là

sợ tình đôi ta cách xa


 

cách thêm mấy mùa đói khổ

em giờ lớn bộn lớn bùng

anh xa quê nhà dạo đó

trăng vơi vãi xuống lạnh lùng

em không chờ lâu được nữa

lớn ngộn phải đi lấy chồng

kẻo mẹ buồn lo mắng nhiếc

già tới rồi đứng chổng mông

 

cũng biết anh thương em thiệt

dặn dò mai đợi mốt trông

em cũng nôn nao chờ đợi

đợi lâu cũng muốn hóa khùng

nhưng thôi anh ơi số kiếp

không lấy được anh làm chồng

thì mai kia đầu thai lại

em hoài bên anh được không

 

nhớ mùa sau bảy mươi lăm

trồng khoai hai ta lên trồng

giờ em hoa nhụy bên sông

anh về trễ mấy mùa đông

chẳng còn thấy em đâu nữa

để mơ chuyện thành vợ chồng

suy đi rồi suy nghĩ lại

tình mình chỉ là thế thôi

không tắm chung một dòng sông

thì đâu cũng là muôn trùng

 

cuộc đời không như mơ ước

anh về tìm lại mùa lang

mà tiếc thương hoài thuở đó

mà nhớ ngày tháng vương mang

em hỡi em ơi em à

tình anh chôn vồng khoai lang.

 
Huỳnh Liễu Ngạn

20/3/2020

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 1386)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 1241)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 1527)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 1490)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 1339)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 1259)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 1481)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 1294)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 1214)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 1301)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…