- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,080

TÌNH ANH CHÔN VỒNG KHOAI LANG

22 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 5809)


HuynhLieuNgan
Huỳnh Liễu Ngạn

TÌNH ANH 

CHÔN VỒNG KHOAI LANG

 

làng tôi ở gần cửa biển

mấy tháng sau năm bảy lăm

khổ nghèo không có gạo ăn

bơi xuồng qua rú vớt rong

về làm phân xanh trồng lang

mẹ tôi lúc đó còn trẻ

dặn con đi cho mau về

đói xỉu dọc đường làm răng

dặn lòng dạ thưa với mẹ

để chở rong về cho xong

 

rồi trèo lên độn cát cao

đào xới đất cát từng hào

bỏ rong làm phân xuống đó

đọt lang cắm xuống chờ mong

trời mưa thì vui biết mấy

dây lang bò quanh thấy mừng

lâu lâu lại lên coi thử

có củ liền phủi rồi nhai

trèo lên trèo xuống độn hoài

tìm xem củ khoai to nhỏ

mà thương cha mẹ sắp già

khổ chi đeo hoài không bỏ

 

tối về tìm qua làng bên

mấy cô thôn nữ bắt thèm

cơm thì không có mà ăn

áo thì vá chằng vá chịt

quần lòi cả đít và mông

thế mà nhìn đâu cũng đẹp

thơm thơm mùi bùn mùi rơm


 

đến mùa đào khoai lấy củ

hai tay cùng đụng dưới lòng

đất bám mùi khoai mơn mởn

đất thơm mùi hăng khoai sùng

đôi mắt dòm nghiêng qua vồng

đôi mắt không dám dòm chung

sợ đất buồn hay sao đó

em bỏ đi thẹn với thùng

đất tung vương đầy lên áo

bám chung hơi thở mịt mùng

lên quần lên áo mông lung

anh lén đưa tay qua phủi

chút bụi vướng ở lưng quần

em run run hất tay khỏi

làm chi ốt dột thẹn thùng

 

anh ở xóm trên đã khổ

em ở xóm dưới cũng than

thôi mình cùng lên độn cát

trồng khoai cứu đói lỡ làng

nghĩ tay nhìn lên trên trời xanh

thấy trời xa thật là xa

mây trắng bay qua lượt là

sợ tình đôi ta cách xa


 

cách thêm mấy mùa đói khổ

em giờ lớn bộn lớn bùng

anh xa quê nhà dạo đó

trăng vơi vãi xuống lạnh lùng

em không chờ lâu được nữa

lớn ngộn phải đi lấy chồng

kẻo mẹ buồn lo mắng nhiếc

già tới rồi đứng chổng mông

 

cũng biết anh thương em thiệt

dặn dò mai đợi mốt trông

em cũng nôn nao chờ đợi

đợi lâu cũng muốn hóa khùng

nhưng thôi anh ơi số kiếp

không lấy được anh làm chồng

thì mai kia đầu thai lại

em hoài bên anh được không

 

nhớ mùa sau bảy mươi lăm

trồng khoai hai ta lên trồng

giờ em hoa nhụy bên sông

anh về trễ mấy mùa đông

chẳng còn thấy em đâu nữa

để mơ chuyện thành vợ chồng

suy đi rồi suy nghĩ lại

tình mình chỉ là thế thôi

không tắm chung một dòng sông

thì đâu cũng là muôn trùng

 

cuộc đời không như mơ ước

anh về tìm lại mùa lang

mà tiếc thương hoài thuở đó

mà nhớ ngày tháng vương mang

em hỡi em ơi em à

tình anh chôn vồng khoai lang.

 
Huỳnh Liễu Ngạn

20/3/2020

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 982)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20228:19 CH(Xem: 1036)
không viết nổi bài thơ tình / nào khó / mặt trời ngừng quay mặt trăng thôi đẩy thuỷ triều lên xuống / vẫn yêu / đi năm trăm dặm tìm em / không hề biết khát / khuôn đã có từ lâu
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 1008)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
01 Tháng Tám 20226:43 CH(Xem: 997)
người năm xưa về lại năm nay / những người năm nay tháo chạy / mồ hôi chiếc cột đèn rúc rích / nào đâu nước vẫn qua cầu
01 Tháng Tám 20226:34 CH(Xem: 1012)
Trong cái thời buổi “Mạt” đủ thứ này, biết bao hiện tượng được gọi là “văn hóa” giống như “Huyền thoại” liên tục nảy nở, khiến thiên hạ khóc dở mếu dở, cười trong chua chát, thậm chí lo âu và hoảng sợ đến thót tim…
28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 1052)
trên xứ sở của dối trá / công lý đội chiếc mũ tàng hình / quan tòa làm xiếc / đi dây trên núi tiền loảng xoảng / và thay vì tiếng vỗ tay / ngày cũng như đêm / là tiếng khóc của dân lành / áo in hai chữ oan khiên /
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 1046)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
27 Tháng Bảy 202212:25 SA(Xem: 1170)
Sáng sớm, ông bác sĩ quản lý vào phòng báo tin: sau khi hội ý với các bác sĩ chuyên khoa, tất cả đồng ý để tôi xuất viện vào trưa hôm nay và một tháng sau trở lại tái khám. Thú thực, tôi mừng lắm, nghĩ mình đã được sinh ra lần thứ ba! Lần đầu, vào lúc khởi diễn cuộc Thế Chiến Thứ Hai, Mẹ sinh tôi tại một làng quê thuộc Tỉnh Hải-Dương, miền Bắc Việt-Nam; lần thứ hai cách đây bốn mươi năm, là lúc tôi được phóng thich khỏi trại tù Vĩnh-Quang, một trong những nơi giam giữ các sĩ quan miền Nam, dưới chân núi Tam-Đảo thuộc tỉnh Vĩnh-Phú, cũng tại miền Bắc Việt-Nam. Và lần này, lần thứ ba được sinh ra, là ngày tôi xuất viện, sau một thời gian trị liệu nhiều “gian khổ”, “cam go” tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 1205)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
21 Tháng Bảy 202211:32 SA(Xem: 1253)
Tôi hiểu nỗi thất vọng, sự đau lòng của em sau đợt thi năng khiếu chuyên ngành đạo diễn vừa rồi; và mọi lời an ủi lúc này là vô nghĩa. Tôi chỉ có đôi dòng tâm sự may ra có thể giúp em bình thản lại, dù lúc này có thể một số người thân gia đình em đang bĩu môi: “Ai bảo cứ khích nó đi vào cái nghề "chân không tới đất cật không tới trời", mơ mộng viển vông! Kỹ sư, bác sĩ còn chẳng ăn ai, nữa là cái nghề “đào giếng” (nhại vui cách nói của người miền Trung Trung Bộ)…