- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,786,448

VƯỜN CAM

18 Tháng Mười Một 202011:57 CH(Xem: 4069)


Nha Tho Huynh Lieu Ngan
Nhà thơ Huỳnh Liễu Ngan- ảnh (FB  H.L.N)

VƯỜN CAM

 

anh trở lại vườn cam thêm mấy bữa

gió trên cành gió thổi nhẹ đong đưa

mùi hương ấy mùi hương đầy ủ rũ

cả hồn anh cả trí não dây dưa

 

còn cả buổi cả chiều còn cả tối

một mình anh thơ thẩn một mình anh

sao bữa ấy em nghiêng đầu tránh né

đụng mây trời như nhè nhẹ mong manh

 

đụng mây trời thấy môi em vừa hé

vòm chân mày thăm thẳm của sương che

anh nhặt lại chút tình xưa nhỏ bé

sợ mây trời thổi nhè nhẹ xuống khe

 

không biết nữa thật tình anh không biết

ở vườn cam em vén tóc chỗ nào

anh muốn thấy sợi tóc rơi lúc ấy

mà tay anh đã run rẩy vuốt vào.

 

10 tháng 12/2019

Huỳnh Liễu Ngạn

 


TẠI VÌ ANH

HAY HOA KIA NỞ VỘI

 

anh lỗi hẹn vầng trăng kia rất sớm

thuở em còn ôm vú mẹ qua đêm

lòng anh dại sầu đong đưa mấy nẻo

cũng không bằng chỗ hẹn của thần tiên

 

anh đậy lại chút tình em vỗ cánh

chút nắng chiều không tàn phế mong manh

dẫu mây bay anh cứ chờ nắng mỏng

thả xuống hồn vài giọt lệ long lanh

 

sao vẫn tiếc một bờ vai gầy héo

trong cuộc đời anh thấy mộng bay ngang

biết rất rõ biết mộng đời xanh đỏ

như sao hôm mới gặp đã băng ngàn

 

lòng anh quyết vẽ lên trời ngọn gió

cho mây tan cho bóng xế trăng tàn

một trăm năm một ngàn năm nhanh vội

anh trôi dài lịch sử đã sang trang

 

rồi lưu lạc rồi bạt ngàn xuôi ngược

bốn phương trời thuở màu nắng đang trôi

tại vì anh hay hoa kia nở vội

nên em hoài thơ dại thuở nằm nôi

 

anh sẽ khóc giữa sầu đau bát ngát

giữa canh tàn hư ảo của chia tan

anh sẽ về dù núi mòn sông cạn

trái đất quay anh không thể đầu hàng.

 

18//11/2020

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười Hai 20214:03 CH(Xem: 617)
Anh ngồi gom nỗi nhớ / Từng kỷ niệm hanh hao / Trong ngõ hồn sâu thẳm / Nghe gío lùa lao xao
24 Tháng Mười Hai 20213:50 CH(Xem: 541)
Bi quay sang nhìn bạn, đằng sau ồn ào bên ngoài còn có một nỗi buồn gì đó. Mà cũng lạ, cô giáo cho thằng khỉ rệp nửa máu Ả Rập này đóng vai Giuse chẳng khác nào chưởi bố dân Do Thái! Ông Giuse biết được chắc phải cựa mình húng hắng ho dưới mồ. Ngoài tên và họ tìm hoài không thấy một mẫu tự latin: Mustapha Khalid Mahomed, nó còn có một bộ tóc đen quăn tít như những chiếc lò xo nhỏ mọc lộn xộn trên đầu, đặc thù của giống Bắc Phi. Ông bố Maroc mà biết đươc thằng con yêu dấu đóng vai Do Thái, dù là thánh Do Thái đi nữa, hẳn sẽ đứng tim trào máu họng! Được cái những “linh kiện” còn lại là của bà mẹ Tây Phương chính hiệu nên trông nó không đến nỗi quá lộ liễu: mắt xanh, mũi lõ, da trắng hồng, môi đỏ thắm.
24 Tháng Mười Hai 20213:45 CH(Xem: 586)
Đất nước chúng tôi - kinh thánh và đàn guitar / Vẫn vang lên từ những xà lim đầy bóng tối / Nơi tình yêu từ đáy tim con người cất lên tiếng nói / Bằng những rung động dào dạt thiết tha / Nơi cuộc đời giáng xuống con người vô vàn tai hoạ / Người ta đã đánh gãy chân chị / Người ta lăng mạ chị / Người ta làm nhục chị Nhưng có lẽ chỉ chúng ta mới có khả năng làm nhục chính mình
15 Tháng Mười Hai 202110:05 CH(Xem: 746)
Trào ngược tôi một chỗ nằm sáng bơi lầy lụa minh mông cõi huyền thời khí và bệnh tim đen miên man trắng thức giọt lèn ẩm ương
15 Tháng Mười Hai 20219:00 CH(Xem: 950)
Dohamide, người gốc Chăm, sinh năm 1934 tại làng Katambong, Châu Đốc (An Giang), có thêm ba bút hiệu nhưng ít được biết đến: Linh Phương, Châu Giang Tử, Châu Lang. Khi Dohamide có bài viết đầu tiên “Người Chàm tại Việt Nam ngày nay” đăng trên tạp chí Bách Khoa năm 1962, Chủ nhiệm Lê Ngộ Châu đã giới thiệu anh với độc giả như sau: “Bạn Dohamide, tác giả loạt bài sau đây, là người gốc Chàm, sanh tại làng Katambong, Châu Đốc (An Giang). Bạn đã có can đảm thoát ly những ràng buộc khắt khe của tập tục địa phương để lên thủ đô Sài Gòn vừa đi làm nuôi gia đình vừa đi học, và hiện nay bạn đã tốt nghiệp ở Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Ngoài tiếng Chàm là tiếng mẹ đẻ, bạn Dohamide biết nói và viết các thứ tiếng Việt, Pháp, Anh, Á Rập, Mã Lai, Cam Bốt, những thứ tiếng này đã giúp bạn Dohamide rất nhiều trong những thiên khảo cứu như trình bày với bạn đọc.” [Bách Khoa, số 135, 15/8/1962]
15 Tháng Mười Hai 20218:23 CH(Xem: 646)
Chúng tôi cũng đã đến rặng Thiên Sơn, như chàng chinh phu của Lê Thương nhưng ở phía bên này của miền Trung Á, xứ Kyrgyzstan. Không vất vả cưỡi ngựa hay lội bộ hàng năm trời, nhưng phải chuyển ba chuyến bay và mất gần 30 giờ. Từ Seattle, một thành phố ven biển Thái Bình Dương, phía Bắc nước Mỹ, chúng tôi bay qua New York, theo ngả Thổ Nhĩ Kỳ, chờ ở đó khá lâu để bay tiếp đến thủ đô Bishkek của xứ Kyrgyzstan. Còn một ngả khác là bay qua Moscow.
14 Tháng Mười Hai 202111:40 CH(Xem: 725)
Tôi gặp nàng đi buổi sớm mai / Giữa màn sương trắng phủ ngang trời / I met her in her walk in the morning that was so white / In a sea of white dew which overwhelmingly covered the sky /
08 Tháng Mười Hai 202110:17 CH(Xem: 678)
Chúng tôi xin được lấy tên thiên tiểu luận đặc sắc Một cuốn kinh về tình thương [12, tr.139] của nhà văn Lưu Trọng Lư làm nhân lõi cho nội dung bài viết này. Người viết vốn được mệnh danh là “nhà văn của tình thương” từ đầu những năm 30 của thế kỷ trước đã “chiêu tuyết” cho nhân vật từng bị phán xét là “đĩ đứng đầu” bằng những lời nồng nhiệt, đặc biệt nhận định Thúy Kiều là “kẻ có một mối từ tâm lớn” [13, tr.1690]. Và suốt từ khi Truyện Kiều ra đời đến nay, tình thương hay “mối từ tâm lớn” toát ra từ kiệt tác này cùng những giá trị nội dung tư tưởng nhiều mặt của nó đã/ đang được bàn luận sôi nổi, với nhiều lý thuyết cũ - mới chắc không bao giờ chấm dứt…
08 Tháng Mười Hai 20219:36 CH(Xem: 809)
Vũ trụ này đâu chỉ có em / nên chi trăng vẫn rớt bên thềm / và gió vẫn nằm trên bậu cửa / hoa vẫn muộn thầm. đêm, rất đêm
08 Tháng Mười Hai 20219:20 CH(Xem: 901)
Tôi vừa gặp một người có ít nhiều liên quan đến quãng đời xưa cũ, xa lăng lắc của mình. Đang đứng tần ngần nhìn các cây thông Giáng Sinh bằng nhựa đủ kiểu, đủ cỡ bày trong một cửa tiệm, chưa biết lựa cây nào thì tôi nghe có tiếng người hỏi từ phía sau: – Xin lỗi, cậu là cậu Việt, phải không? Tôi hơi giật mình, quay lại, thấy một người đàn ông đứng tuổi mà trước đây tôi chưa bao giờ gặp. – Dạ phải. —Tôi e dè đáp. – Tôi hơi đường đột, cậu bỏ qua cho. —Người đàn ông nói tiếp— Tôi là Nhơn, em của ông Quới, trung sĩ Quới ngày trước làm chung chỗ với ông thân của cậu.