- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,551,246

KHU VƯỜN MÙA DỊCH

17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 3580)
Tranh Minh Phong Le 5-tieng hot trong vuon
Tiếng hót trong vườn - tranh Lê Minh Phong



KHU VƯỜN MÙA DỊCH 

vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng

giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn

mùi thơm của nhánh hoa trên tay

khu vườn đẹp như cổ tích

xe cứu thương chạy ngang qua phố

thanh âm như xé tai

thân người nằm yên

đau đớn với con vi khuẩn mang hình vương miện

những người khác đeo mặt nạ

dịch corona đi qua như một khắt khe đè nặng

 

cũng vẫn là niềm vui thật nhỏ

ở đây trong không gian này

san sẻ nhau qua tiếng thì thầm

lặng lẽ bên những trôi qua

có điều gì không nghe rõ

tiếng ai đàn và cây cọ vẽ màu thật êm

mầm sống nhú lên đâu đó

lang thang bên khu vườn có nắng như niềm tin

vài con chim ba màu nô đùa trên bụi hồng hé nụ

mơ hồ một tiếng kêu đầm ấm

 

nơi này cũng là bước chân mỗi sáng

đi trên đá xanh

thật nhẹ thật hiền

trong suốt như cuộc đời ở tuổi cỏ hoa bình dị

cảm tạ đất trời

bên những bình yên…

 

thy an

mùa dịch Coronavirus tháng 03-2020

 

 

 
CẢM TẠ ĐẤT TRỜI
 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta khu vườn diễm tuyệt

hoa cỏ thơm lành

xuân hạ thu đông

những buổi sáng âm thầm

đứng giữa thinh không

đời như dòng sông lớn

chìm lắng xuống những tâm tư cuồng vọng

*

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta sự sống

nhịp đập con tim vẫn bình yên

giữa những vần vũ thiên nhiên

sáng đọng sương

chiều tắt nắng

ta nhìn ta, đời mở cửa ưu phiền

trong cô độc

bỗng thấy thiêng liêng từng hơi thở

*

cảm tạ Đất Trời

đã dang tay rộng mở

dạy cho ta biết yêu Người và vạn vật chung quanh

chim hót trong xanh,

thơ ngủ yên lành

giọt tâm kinh rụng xuống

biến phút giây ngắn ngủi

thành bao la biển cả …

*

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta không gian mới lạ

đón ta về sau những lầm lỡ phôi pha

mùa thu mượt mà

mùa đông buốt giá

thiết tha những đêm đen chờ sáng

mặn nồng những trưa nắng đợi mưa

tình yêu vẫn nhiệm mầu

như ánh sao huyền diệu đến từ bao la vũ trụ

*

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta một quê hương lam lũ   

nơi ta sẽ trở về cho dù mù mịt sơn khê

mái tóc điểm sương

manh áo phong trần

dừng chân lại

nghe tiếng réo gọi của bao tấm lòng trung hậu

 

*

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta những bến đậu

đạm bạc quê người

cuộc hành trình qua trăm cõi bể dâu

quán cốc tha hương, đầm ấm những đêm thâu

đi, đến

ở, về

buồn viễn xứ

vẫn nghe lòng trong sạch. 

 

 

thy an

nhớ quê hương, viết lại

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 3649)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 3034)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 2958)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
30 Tháng Tám 202012:31 SA(Xem: 3793)
1/6/1802 [2/5 Nhâm Tuất]: Nguyễn Chủng lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Gia Long. (ĐNTLTB, I, 11-12, 1962:230-264, & ĐNTLCB, I, I, 2:1778-1802, 1963:27, & XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24) Ban chiếu: Kinh Xuân Thu trọng nghĩa nhất thống là để chính danh nghĩa khi mở đầu. Từ tiên thái vương ta dựng nền ở miền Nam, thần truyền, thánh nối đã 200 năm. Gần đây Tây Sơn nổi loạn, vận nhà Lê đã hết, hơn vài mươi năm trong nước không có chính thống. Năm Canh Tí [1780] ta mới ở thành Gia Định, được các tướng sĩ suy tôn, đã lên ngôi vương để giữ lòng người. Duy đô cũ còn chưa phục, nên còn theo niên hiệu cũ [nhà Lê] (ĐNTLCB, I, XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24)
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 2670)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 2965)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 3506)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 3364)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 2907)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 3248)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.