- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,099

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 3697)


Nhớ - ảnh UL
Nhớ - ảnh UL

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

 

Em đi về phía biển

trời xanh có xanh hơn?

 

anh ở lại thành phố

nhìn hàng cây đứng im

đại lộ chiều nắng gắt

 

sóng có nhớ tên em

như là anh đã nhớ

cát có gọi tên em

như anh đang thầm gọi.

 

Phan Thanh Bình


 

LÊ LAI – KỶ NIỆM PHỐ

 

Bất chợt chiều nay anh ghé phố Lê Lai

không phải cố tình đâu em nhưng bàn chân cứ bước.

 

Ngày ấy

trên căn gác chỉ có hai người

và những chiếc ghế

họ đã ngồi bên nhau

trong khoảng khắc

hóa thân thành vũ điệu tình yêu.

 

Giờ họ đã chia tay

nước mắt đã rơi

bàn tay đã ướt

ghế còn ấm hơi người

vũ điệu tình yêu bị không gian cô đặc.

 

Anh vẫn còn nghe tiếng guốc của người con gái

tiếng nện gót giày của người con trai

hình như họ đang chơi trốn tìm …

 

Họ sẽ về thôi

từng chiếc ghế đang đợi.

 

Anh không biết sau này ai sẽ kể

câu chuyện tình và vũ điệu hóa thân

có thể nào, sau này. Em sẽ

về Lê Lai - kỷ niệm phố cùng anh?

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

VÙNG KỶ NIỆM

 

Chia tay anh, em khóc cho mình

giọt nước mắt xóa đi niềm uất hận

anh không thể chạm vào lòng trắc ẩn

cho em thêm một lần tin

 

em trở về nơi em thấy bình yên

không có anh trời cũng thôi nổi gió

ngày sẽ đến với riêng em rất nhẹ

như em chưa từng yêu anh

 

anh trở về nơi anh thấy cô đơn

gọi mãi tên em, gọi nhầm tên bè bạn

sống cứ sống, chấp nhận dần số phận

rồi tháng, rồi năm, rồi cũng một đời người

 

chia tay nhau nhưng vẫn thấy nhau còn

bỏ lại sau lưng một vùng kỷ niệm

có ai ngờ cây mùa thu vẫn nhớ

hai người đã yêu, đã hạnh phúc, khổ đau.

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Bài hát cũ bây giờ em hát lại.


Còn đâu anh mỗi chiều

đón em về vội vã

 

anh là người có lỗi

dù em đã khác xưa

sau mắt buồn ngấn lệ

 

anh đã đặt tình yêu

không nằm trên mặt đất

em đã lấy tình yêu

để kết thành tĩnh vật.  

 

Phan Thanh Bình


 

NHẬT KÝ NGÀY XA EM

 

Anh xin nhận về mình những điều ngu ngốc

trả tình em cho em

 

anh xin nhận về mình những đêm dài không ngủ

để bình yên cho em

 

anh xin nhận về mình ký ức

đưa em về với chồng

 

anh đốt lửa em là người giữ lửa

nhưng chúng ta đã cháy mất rồi

anh có lỗi hay là em có lỗi?

đời không dạy chúng ta yêu

 

mai xa rồi em có biết cho không

phần còn lại đời anh là nghiệt ngã

lết trong bóng đêm, cuộn trong ánh sáng

độc hành

 

em sẽ đẹp bên chồng

rực trong chiếc váy đỏ

nước mắt khóc vì anh

em sẽ khóc với chồng

 

mình chỉ còn nhau

trong cõi

nhân sinh.

Người đàn bà kể 

 

Chuyện em kể qua từng ô cửa sổ

lấp loáng mặt người theo thứ tự thời gian

sau vết cắt cuộc đời, bây giờ anh mới hiểu

băng giá ẩn mình, băng giá lâu tan.

 

“… xin anh đừng làm tấy vết thương em

yêu lần nữa không làm em hạnh phúc

anh cứ đến, cứ đi mỗi khi anh có thể

mỗi khi cần anh cứ gọi cho em

em đã từng đi qua nỗi đau

nên cái nắng buổi chiều cũng nhạt

nói chuyện hôm nay thôi, đừng nói đến ngày sau

yêu một chốc, không cần yêu mãi mãi

sống cho mình, không phải sống để hy sinh

em sợ đi qua những cuộc tình

lời gian dối ngọt ngào làm em không thể cưỡng

em sợ những người đàn ông đích thực

đến bên em lại tìm cách xa em

em muốn sống khép mình như cỏ nguội

bất cần đời mỗi sớm mai lên…”.

 

Ước gì ký ức mất dần đi

ước gì ngày mai anh có thể

nắm tay em đi giữa thảo nguyên xanh căng mình trong nắng sớm

ta vạch những nét dọc ngang ở cuối chân trời

ngón tay gầy em đợi nhẫn anh trao.

 

Phan Thanh Bình


 

 

KHI EM BUÔNG TAY

 

 

, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta trở lại ngôi nhà trong tiềm thức

nhắp chén trà đung đưa theo khói thuốc

nhớ cánh đồng con gái Thái Tuyên

 

tình yêu là một cõi ưu phiền

xa thì nhớ, gần thì quên bất chợt

em cứ ra đi như em chưa từng đến

như chưa từng gặp nhau ở ngã rẽ chung đường.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta ngồi quán phong trần cùng đám bạn

nhắp những giọt cà phê buồn đắng ngọt

nhớ ngọn lửa giữa đại ngàn và thiếu nữ Ban Mê

 

chẳng còn gì khi đã hết đam mê

em không còn giọt lệ nào để khóc

ta cũng chẳng có lời nào đưa đẩy

thôi chúng mình im lặng bước qua nhau.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta sẽ yêu hơn những trẻ em đường phố

những đứa rạc chân bán từng tờ vé số

những đứa lang thang đánh giày

 

xứ sở gần xích đạo, mưa nắng cũng thất thường

lòng người cũng khi này, khi khác

ta lại sống như ngày em chưa đến

như kẻ yêu đời đi cướp bóc thiên nhiên.

 

Ta sẽ lại yêu hơn chính bản thân mình

yêu những thứ khi có em đã làm ta quên mất

học lại cách cùng mọi người chung sống

để quên đi khi em đã xa rồi.

 

Phan Thanh Bình

  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 1553)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
30 Tháng Tám 202012:31 SA(Xem: 1659)
1/6/1802 [2/5 Nhâm Tuất]: Nguyễn Chủng lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Gia Long. (ĐNTLTB, I, 11-12, 1962:230-264, & ĐNTLCB, I, I, 2:1778-1802, 1963:27, & XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24) Ban chiếu: Kinh Xuân Thu trọng nghĩa nhất thống là để chính danh nghĩa khi mở đầu. Từ tiên thái vương ta dựng nền ở miền Nam, thần truyền, thánh nối đã 200 năm. Gần đây Tây Sơn nổi loạn, vận nhà Lê đã hết, hơn vài mươi năm trong nước không có chính thống. Năm Canh Tí [1780] ta mới ở thành Gia Định, được các tướng sĩ suy tôn, đã lên ngôi vương để giữ lòng người. Duy đô cũ còn chưa phục, nên còn theo niên hiệu cũ [nhà Lê] (ĐNTLCB, I, XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24)
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 1368)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 1587)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1935)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1786)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1510)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1809)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 2317)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1481)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp