- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
284,605

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 10195)


Nhớ - ảnh UL
Nhớ - ảnh UL

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

 

Em đi về phía biển

trời xanh có xanh hơn?

 

anh ở lại thành phố

nhìn hàng cây đứng im

đại lộ chiều nắng gắt

 

sóng có nhớ tên em

như là anh đã nhớ

cát có gọi tên em

như anh đang thầm gọi.

 

Phan Thanh Bình


 

LÊ LAI – KỶ NIỆM PHỐ

 

Bất chợt chiều nay anh ghé phố Lê Lai

không phải cố tình đâu em nhưng bàn chân cứ bước.

 

Ngày ấy

trên căn gác chỉ có hai người

và những chiếc ghế

họ đã ngồi bên nhau

trong khoảng khắc

hóa thân thành vũ điệu tình yêu.

 

Giờ họ đã chia tay

nước mắt đã rơi

bàn tay đã ướt

ghế còn ấm hơi người

vũ điệu tình yêu bị không gian cô đặc.

 

Anh vẫn còn nghe tiếng guốc của người con gái

tiếng nện gót giày của người con trai

hình như họ đang chơi trốn tìm …

 

Họ sẽ về thôi

từng chiếc ghế đang đợi.

 

Anh không biết sau này ai sẽ kể

câu chuyện tình và vũ điệu hóa thân

có thể nào, sau này. Em sẽ

về Lê Lai - kỷ niệm phố cùng anh?

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

VÙNG KỶ NIỆM

 

Chia tay anh, em khóc cho mình

giọt nước mắt xóa đi niềm uất hận

anh không thể chạm vào lòng trắc ẩn

cho em thêm một lần tin

 

em trở về nơi em thấy bình yên

không có anh trời cũng thôi nổi gió

ngày sẽ đến với riêng em rất nhẹ

như em chưa từng yêu anh

 

anh trở về nơi anh thấy cô đơn

gọi mãi tên em, gọi nhầm tên bè bạn

sống cứ sống, chấp nhận dần số phận

rồi tháng, rồi năm, rồi cũng một đời người

 

chia tay nhau nhưng vẫn thấy nhau còn

bỏ lại sau lưng một vùng kỷ niệm

có ai ngờ cây mùa thu vẫn nhớ

hai người đã yêu, đã hạnh phúc, khổ đau.

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Bài hát cũ bây giờ em hát lại.


Còn đâu anh mỗi chiều

đón em về vội vã

 

anh là người có lỗi

dù em đã khác xưa

sau mắt buồn ngấn lệ

 

anh đã đặt tình yêu

không nằm trên mặt đất

em đã lấy tình yêu

để kết thành tĩnh vật.  

 

Phan Thanh Bình


 

NHẬT KÝ NGÀY XA EM

 

Anh xin nhận về mình những điều ngu ngốc

trả tình em cho em

 

anh xin nhận về mình những đêm dài không ngủ

để bình yên cho em

 

anh xin nhận về mình ký ức

đưa em về với chồng

 

anh đốt lửa em là người giữ lửa

nhưng chúng ta đã cháy mất rồi

anh có lỗi hay là em có lỗi?

đời không dạy chúng ta yêu

 

mai xa rồi em có biết cho không

phần còn lại đời anh là nghiệt ngã

lết trong bóng đêm, cuộn trong ánh sáng

độc hành

 

em sẽ đẹp bên chồng

rực trong chiếc váy đỏ

nước mắt khóc vì anh

em sẽ khóc với chồng

 

mình chỉ còn nhau

trong cõi

nhân sinh.

Người đàn bà kể 

 

Chuyện em kể qua từng ô cửa sổ

lấp loáng mặt người theo thứ tự thời gian

sau vết cắt cuộc đời, bây giờ anh mới hiểu

băng giá ẩn mình, băng giá lâu tan.

 

“… xin anh đừng làm tấy vết thương em

yêu lần nữa không làm em hạnh phúc

anh cứ đến, cứ đi mỗi khi anh có thể

mỗi khi cần anh cứ gọi cho em

em đã từng đi qua nỗi đau

nên cái nắng buổi chiều cũng nhạt

nói chuyện hôm nay thôi, đừng nói đến ngày sau

yêu một chốc, không cần yêu mãi mãi

sống cho mình, không phải sống để hy sinh

em sợ đi qua những cuộc tình

lời gian dối ngọt ngào làm em không thể cưỡng

em sợ những người đàn ông đích thực

đến bên em lại tìm cách xa em

em muốn sống khép mình như cỏ nguội

bất cần đời mỗi sớm mai lên…”.

 

Ước gì ký ức mất dần đi

ước gì ngày mai anh có thể

nắm tay em đi giữa thảo nguyên xanh căng mình trong nắng sớm

ta vạch những nét dọc ngang ở cuối chân trời

ngón tay gầy em đợi nhẫn anh trao.

 

Phan Thanh Bình


 

 

KHI EM BUÔNG TAY

 

 

, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta trở lại ngôi nhà trong tiềm thức

nhắp chén trà đung đưa theo khói thuốc

nhớ cánh đồng con gái Thái Tuyên

 

tình yêu là một cõi ưu phiền

xa thì nhớ, gần thì quên bất chợt

em cứ ra đi như em chưa từng đến

như chưa từng gặp nhau ở ngã rẽ chung đường.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta ngồi quán phong trần cùng đám bạn

nhắp những giọt cà phê buồn đắng ngọt

nhớ ngọn lửa giữa đại ngàn và thiếu nữ Ban Mê

 

chẳng còn gì khi đã hết đam mê

em không còn giọt lệ nào để khóc

ta cũng chẳng có lời nào đưa đẩy

thôi chúng mình im lặng bước qua nhau.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta sẽ yêu hơn những trẻ em đường phố

những đứa rạc chân bán từng tờ vé số

những đứa lang thang đánh giày

 

xứ sở gần xích đạo, mưa nắng cũng thất thường

lòng người cũng khi này, khi khác

ta lại sống như ngày em chưa đến

như kẻ yêu đời đi cướp bóc thiên nhiên.

 

Ta sẽ lại yêu hơn chính bản thân mình

yêu những thứ khi có em đã làm ta quên mất

học lại cách cùng mọi người chung sống

để quên đi khi em đã xa rồi.

 

Phan Thanh Bình

  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Chín 20226:43 CH(Xem: 2570)
lũy thừa / ở phía xe đi / đường nhân bội số / phương quỳ rực hoa / nhớ chong con mắt nắng lòa
13 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 2283)
Thượng Hải, 19h, một ngày tháng Tám Hầy à, ngày xưa… bố... hoạt động thế là để đánh... lũ thực dân, đế quốc, cứu nước, bây giờ... con làm thế để... làm gì? Cẩn thận... chỉ mang oán khổ... cho dân! vị Đại tá già trong lần tỉnh táo hiếm hoi bên giường bệnh, khó nhọc nói với người con trai cùng ngành mới từ nước ngoài về. Thôi, pá pa đừng nói nhiều nữa, mệt rồi, đầu óc ít tỉnh táo, pá pa nghỉ đi! Con ra với mẹ và các em, người con trai có quân hàm khá cao cấp của ngành vừa nói, vừa kéo chăn che phần ngực gầy hơi hở ra của bệnh nhân già, trong phòng gắn máy lạnh.
13 Tháng Chín 20221:26 CH(Xem: 1964)
Tôi biết đến tên tuổi nhà thơ Thạch Quỳ từ hồi sinh viên văn khoa, từng đọc thơ ông, nhưng lần đầu tiên mới được gặp ông tại một đám đông hội hè, giữa khu lưu niệm Nguyễn Du - Nghi Xuân, Hà Tĩnh đầu năm 2019. Đó là một ông già gầy gò, người quắt lại như lõi lim, đôi mắt sáng có vẻ hơi chế diễu nhưng không mất đi sự nhân hậu đằm thắm…
13 Tháng Chín 20221:11 CH(Xem: 2439)
Vẫn vơi đầy với tháng năm kỷ niệm… / Đẹp lắm ánh trăng vàng quê mẹ lung linh / Bao thiết tha gợi lại những ân tình / Hoài niệm xưa vẫn chập chờn trong giấc mộng
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 2377)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
01 Tháng Chín 20223:00 CH(Xem: 2514)
lại nhớ bữa anh đi / tình thương anh dặn lại / bao giờ qua cơn mê / là ngày đó anh về / là ngày đó anh về / trên khắp cõi quê hương
31 Tháng Tám 202210:27 CH(Xem: 2309)
Những năm qua, công luận kêu ca phàn nàn nhiều về tình trạng khá suy đồi của sinh hoạt Tôn giáo - nổi bật ở đạo Phật Việt Nam, trước sự tàn phá thiên nhiên để xây dựng những khu Du lịch Tâm linh trá hình khủng nhằm lợi dụng Tôn giáo để kinh doanh… Và mới đây nhất, tràn ngập Mạng Xã hội là hình ảnh những con chim phóng sinh tội nghiệp bị nhốt trong lồng sắt để rồi sau đó ngắc ngoải trước cửa chùa, hình ảnh các vị sư đạo mạo mãn nguyện đặt tay lên đầu phụ nữ, trẻ em đang cúi rạp sát đất tựa Đức Chúa Trời ban phước lành, hình ảnh nhà sư ôm bát vàng đi “khất thực” song lại quơ tay vơ tiền cúng dường, v.v.
31 Tháng Tám 202210:07 CH(Xem: 2576)
nghiêng về đâu một dòng sông / về đâu chút nắng cuối dòng thu bay / thương về đâu cánh hoa gầy / lạc về đâu chút tỉnh say vô thường
31 Tháng Tám 20224:47 CH(Xem: 2441)
tắt lửa rồi thôi em đừng buồn / cơm khê rồi đừng khóc em ơi / đừng bôi đen nước da bồ hóng / chạng vạng rồi con mắt tối thui
30 Tháng Tám 20223:46 CH(Xem: 2119)
Được tin trễ THI SAN ĐẶNG XUÂN SƠN Khoá 12 Đốc Sự Hành Chính Cựu học sinh Hồ Ngọc Cẩn, Gia Định Đã qua đời ngày 8/8/2022 tại California; thọ 80 tuổi