- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,099

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 3696)


Nhớ - ảnh UL
Nhớ - ảnh UL

EM ĐI VỀ PHÍA BIỂN

 

Em đi về phía biển

trời xanh có xanh hơn?

 

anh ở lại thành phố

nhìn hàng cây đứng im

đại lộ chiều nắng gắt

 

sóng có nhớ tên em

như là anh đã nhớ

cát có gọi tên em

như anh đang thầm gọi.

 

Phan Thanh Bình


 

LÊ LAI – KỶ NIỆM PHỐ

 

Bất chợt chiều nay anh ghé phố Lê Lai

không phải cố tình đâu em nhưng bàn chân cứ bước.

 

Ngày ấy

trên căn gác chỉ có hai người

và những chiếc ghế

họ đã ngồi bên nhau

trong khoảng khắc

hóa thân thành vũ điệu tình yêu.

 

Giờ họ đã chia tay

nước mắt đã rơi

bàn tay đã ướt

ghế còn ấm hơi người

vũ điệu tình yêu bị không gian cô đặc.

 

Anh vẫn còn nghe tiếng guốc của người con gái

tiếng nện gót giày của người con trai

hình như họ đang chơi trốn tìm …

 

Họ sẽ về thôi

từng chiếc ghế đang đợi.

 

Anh không biết sau này ai sẽ kể

câu chuyện tình và vũ điệu hóa thân

có thể nào, sau này. Em sẽ

về Lê Lai - kỷ niệm phố cùng anh?

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

VÙNG KỶ NIỆM

 

Chia tay anh, em khóc cho mình

giọt nước mắt xóa đi niềm uất hận

anh không thể chạm vào lòng trắc ẩn

cho em thêm một lần tin

 

em trở về nơi em thấy bình yên

không có anh trời cũng thôi nổi gió

ngày sẽ đến với riêng em rất nhẹ

như em chưa từng yêu anh

 

anh trở về nơi anh thấy cô đơn

gọi mãi tên em, gọi nhầm tên bè bạn

sống cứ sống, chấp nhận dần số phận

rồi tháng, rồi năm, rồi cũng một đời người

 

chia tay nhau nhưng vẫn thấy nhau còn

bỏ lại sau lưng một vùng kỷ niệm

có ai ngờ cây mùa thu vẫn nhớ

hai người đã yêu, đã hạnh phúc, khổ đau.

 

Phan Thanh Bình

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Bài hát cũ bây giờ em hát lại.


Còn đâu anh mỗi chiều

đón em về vội vã

 

anh là người có lỗi

dù em đã khác xưa

sau mắt buồn ngấn lệ

 

anh đã đặt tình yêu

không nằm trên mặt đất

em đã lấy tình yêu

để kết thành tĩnh vật.  

 

Phan Thanh Bình


 

NHẬT KÝ NGÀY XA EM

 

Anh xin nhận về mình những điều ngu ngốc

trả tình em cho em

 

anh xin nhận về mình những đêm dài không ngủ

để bình yên cho em

 

anh xin nhận về mình ký ức

đưa em về với chồng

 

anh đốt lửa em là người giữ lửa

nhưng chúng ta đã cháy mất rồi

anh có lỗi hay là em có lỗi?

đời không dạy chúng ta yêu

 

mai xa rồi em có biết cho không

phần còn lại đời anh là nghiệt ngã

lết trong bóng đêm, cuộn trong ánh sáng

độc hành

 

em sẽ đẹp bên chồng

rực trong chiếc váy đỏ

nước mắt khóc vì anh

em sẽ khóc với chồng

 

mình chỉ còn nhau

trong cõi

nhân sinh.

Người đàn bà kể 

 

Chuyện em kể qua từng ô cửa sổ

lấp loáng mặt người theo thứ tự thời gian

sau vết cắt cuộc đời, bây giờ anh mới hiểu

băng giá ẩn mình, băng giá lâu tan.

 

“… xin anh đừng làm tấy vết thương em

yêu lần nữa không làm em hạnh phúc

anh cứ đến, cứ đi mỗi khi anh có thể

mỗi khi cần anh cứ gọi cho em

em đã từng đi qua nỗi đau

nên cái nắng buổi chiều cũng nhạt

nói chuyện hôm nay thôi, đừng nói đến ngày sau

yêu một chốc, không cần yêu mãi mãi

sống cho mình, không phải sống để hy sinh

em sợ đi qua những cuộc tình

lời gian dối ngọt ngào làm em không thể cưỡng

em sợ những người đàn ông đích thực

đến bên em lại tìm cách xa em

em muốn sống khép mình như cỏ nguội

bất cần đời mỗi sớm mai lên…”.

 

Ước gì ký ức mất dần đi

ước gì ngày mai anh có thể

nắm tay em đi giữa thảo nguyên xanh căng mình trong nắng sớm

ta vạch những nét dọc ngang ở cuối chân trời

ngón tay gầy em đợi nhẫn anh trao.

 

Phan Thanh Bình


 

 

KHI EM BUÔNG TAY

 

 

, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta trở lại ngôi nhà trong tiềm thức

nhắp chén trà đung đưa theo khói thuốc

nhớ cánh đồng con gái Thái Tuyên

 

tình yêu là một cõi ưu phiền

xa thì nhớ, gần thì quên bất chợt

em cứ ra đi như em chưa từng đến

như chưa từng gặp nhau ở ngã rẽ chung đường.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta ngồi quán phong trần cùng đám bạn

nhắp những giọt cà phê buồn đắng ngọt

nhớ ngọn lửa giữa đại ngàn và thiếu nữ Ban Mê

 

chẳng còn gì khi đã hết đam mê

em không còn giọt lệ nào để khóc

ta cũng chẳng có lời nào đưa đẩy

thôi chúng mình im lặng bước qua nhau.

 

Ừ, thì em cứ buông bỏ ta đi

ta sẽ yêu hơn những trẻ em đường phố

những đứa rạc chân bán từng tờ vé số

những đứa lang thang đánh giày

 

xứ sở gần xích đạo, mưa nắng cũng thất thường

lòng người cũng khi này, khi khác

ta lại sống như ngày em chưa đến

như kẻ yêu đời đi cướp bóc thiên nhiên.

 

Ta sẽ lại yêu hơn chính bản thân mình

yêu những thứ khi có em đã làm ta quên mất

học lại cách cùng mọi người chung sống

để quên đi khi em đã xa rồi.

 

Phan Thanh Bình

  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20204:38 CH(Xem: 1390)
Những người lính đáng thương này / Phải đối diện với mặt trận thành phố / Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô / Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh / nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến / Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn / ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 1375)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 1257)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 1427)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 1026)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 1415)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 1447)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 1380)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 2082)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 1543)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa