- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,281

LÃNG ĐÃNG KHÚC THU RƠI.

30 Tháng Chín 201910:16 CH(Xem: 9491)



anh INTERNET
ảnh Internet



Thả một dòng trôi

 

Buông tay còn nuối bàn tay

Người về nơi ấy một maixamù

Cho đêm rũ bóngâm u

Vẳng trong hiu hắt lời phù du bay.

 

Vườn khuya buốt tiếngthởdài

Heo may se sắt thoảng lay phay sầu

Cung đàn đứt phím tơ đau

Ngậm đầy sương lạnh trăng chìm vào sương.

 

Ru tình một khúcvôthường

Nghe mùa thu cũ còn vương vất lòng

Nghe từ thăm thẳm chênh chông

Đổ dài xuống tận hư không ngậm ngùi.

 

Ru cho nỗi nhớ chơi vơi

Quyện bao yêu dấu rã rời trên môi

Chia người đoạn khúc phai phôi

Ví dầu buông một dòng trôi hững hờ.

 
BIỂN CÁT

  

 

Lãng đãng khúc thu rơi

  

Áo ai bay

Vờn trong chiều lãng đãng

Quấn quýt chân người

Vàng nắng mênh mang

Trôi rất nhẹ

Mùa thu lặng lẽ

Tháng năm bàng hoàng

Rớt nỗi nhớ trên tay.

   

**

 

Em về đó

Cõi người hun hút gió

Bạt lưng trời

Vương vất một đường mây

Vai áo rũ

Chơ vơ đời viễn xứ

Long lanh sầu

Mắt trĩu cả mùa thu.

 

***

 

Bay đi

Những sợi tơ trời

Quyện ngang vai áo

Một người xa xưa

Bay đi

Những hạt thu mưa

Để ta đứng lại

Nghe vừa nhớ thương

Mình ta

Đứng giữa mù sương

Mây mùa thu cũ

Vấn vương mắt buồn

Vọng từ xa lắm

Tiếng chuông

Gọi người tình cũ

Về muôn trùng nào...

 

BIỂN CÁT  

 

Mùa đã trôi qua

   

Một chút bâng khuâng về theo màu cây thay lá

Trời đất chuyển mùa cho nỗi nhớ rụng trên tay

Nơi chốn cũ đã lâu rồi không trở lại

Có khi nào

Mình về kịp chiều nay…

 

Về trên những con đường vàng phai bóng nắng

Có những chiếc lá vàng khô vỡ xào xạc dưới chân

Soi lại bóng tôi trong mắt người xa vắng

Mơ hồ nghe yêu thương rất xa mà cũng rất gần.

 

Chiều mùa thu gió lay phay ngọn cỏ

Vàng áo bay

Quyện sợi tóc phất phơ

Vương vai người một chút tình thật khẽ

Để đêm về rơi xuống những giấc mơ.

 

Sẽ như ngày xưa

Có cơn mưa qua rất nhẹ

Vừa đủ cho mình dừng chân dưới vòm hiên

Xoè tay hứng những giọt mưa trong suốt

Nghe thời gia hoài lắng đọng

Ngừng trôi.

 

Có khi nào mình về kịp…

Để nói lời yêu còn ngần ngại ơn bờ môi

Mây bảng lảng mang chút tình như không như có

Trôi suốt một thời đã qua đếnhết cuộc đời nhau.

 

Sẽ chẳng bao giờ,

Phải không người yêu dấu ?

Dù là buổi chiều nay hay vạn buổi chiều sau

Dù trái tim mình có quắt quay trong nỗi nhớ

Vì…

Ngày đã qua và mùa đã sang mùa.

  

BIỂN CÁT

 

  

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Năm 20227:11 CH(Xem: 1596)
Người về tím chiều cánh diều châu thổ / chập chờn mái lá / những chú bê nấn ná vạt cỏ non / vườn cây xanh trần ai khát khao cánh chim tìm tổ / vọng tiếng cười đợi chờ son sắt nhân duyên / Đất từ bi mộc mạc / Đất chân chất yêu thương / dường như cánh sen rơi nước mắt / và mùa hạ đang nở nốt hồn nhiên
25 Tháng Năm 20226:43 CH(Xem: 1537)
Tôi viết dăm ba chữ / rồi gán đó là thơ / nhướng con mắt mỏi đọc / trong cát gió mịt mờ
25 Tháng Năm 20226:30 CH(Xem: 1461)
Cách đây mấy năm, trong khi làm phim tài liệu chân dung “Lê Đại Cang - nhân cách bậc quốc sĩ”, nhà báo - Tổng BT tạp chí Văn Hiến Nguyễn Thế Khoa đã đưa tôi tới sông đào Ngũ Huyện Khê để ghi hình ảnh bộ cho phim này.
25 Tháng Năm 20226:26 CH(Xem: 1404)
“Anh trẩy chùa Hương phía xót thương”, đó là câu thơ thường chợt hiện trong tôi giữa những ngày rong ruổi khắp Kinh Bắc làm phim về Học Vấn vùng đất này - theo yêu cầu của Sở Giáo dục Hà Bắc, sau đó là làm phim chân dung về thi sĩ Hoàng Cầm - theo nhu cầu của đạo diễn Tự Huy và bản thân tôi…
12 Tháng Năm 202210:30 CH(Xem: 1968)
anh sẽ không nhận ra em / gặp nhau bên ngoài thư viện / đơn sơ, blue jeans T shirt không son phấn / một cuốn sách mở, anh sẽ đoán / dù mọi người đang viết tiểu thuyết bí ẩn. đời mình
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 1951)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 1777)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...
29 Tháng Tư 20221:33 SA(Xem: 1815)
Cầm tay biền biệt / mà nói không cùng / vì trời mưa dột / ướt mềm vai chung
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 2201)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 2145)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.