- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,521,521

LÃNG ĐÃNG KHÚC THU RƠI.

30 Tháng Chín 201910:16 CH(Xem: 4329)



anh INTERNET
ảnh Internet



Thả một dòng trôi

 

Buông tay còn nuối bàn tay

Người về nơi ấy một maixamù

Cho đêm rũ bóngâm u

Vẳng trong hiu hắt lời phù du bay.

 

Vườn khuya buốt tiếngthởdài

Heo may se sắt thoảng lay phay sầu

Cung đàn đứt phím tơ đau

Ngậm đầy sương lạnh trăng chìm vào sương.

 

Ru tình một khúcvôthường

Nghe mùa thu cũ còn vương vất lòng

Nghe từ thăm thẳm chênh chông

Đổ dài xuống tận hư không ngậm ngùi.

 

Ru cho nỗi nhớ chơi vơi

Quyện bao yêu dấu rã rời trên môi

Chia người đoạn khúc phai phôi

Ví dầu buông một dòng trôi hững hờ.

 
BIỂN CÁT

  

 

Lãng đãng khúc thu rơi

  

Áo ai bay

Vờn trong chiều lãng đãng

Quấn quýt chân người

Vàng nắng mênh mang

Trôi rất nhẹ

Mùa thu lặng lẽ

Tháng năm bàng hoàng

Rớt nỗi nhớ trên tay.

   

**

 

Em về đó

Cõi người hun hút gió

Bạt lưng trời

Vương vất một đường mây

Vai áo rũ

Chơ vơ đời viễn xứ

Long lanh sầu

Mắt trĩu cả mùa thu.

 

***

 

Bay đi

Những sợi tơ trời

Quyện ngang vai áo

Một người xa xưa

Bay đi

Những hạt thu mưa

Để ta đứng lại

Nghe vừa nhớ thương

Mình ta

Đứng giữa mù sương

Mây mùa thu cũ

Vấn vương mắt buồn

Vọng từ xa lắm

Tiếng chuông

Gọi người tình cũ

Về muôn trùng nào...

 

BIỂN CÁT  

 

Mùa đã trôi qua

   

Một chút bâng khuâng về theo màu cây thay lá

Trời đất chuyển mùa cho nỗi nhớ rụng trên tay

Nơi chốn cũ đã lâu rồi không trở lại

Có khi nào

Mình về kịp chiều nay…

 

Về trên những con đường vàng phai bóng nắng

Có những chiếc lá vàng khô vỡ xào xạc dưới chân

Soi lại bóng tôi trong mắt người xa vắng

Mơ hồ nghe yêu thương rất xa mà cũng rất gần.

 

Chiều mùa thu gió lay phay ngọn cỏ

Vàng áo bay

Quyện sợi tóc phất phơ

Vương vai người một chút tình thật khẽ

Để đêm về rơi xuống những giấc mơ.

 

Sẽ như ngày xưa

Có cơn mưa qua rất nhẹ

Vừa đủ cho mình dừng chân dưới vòm hiên

Xoè tay hứng những giọt mưa trong suốt

Nghe thời gia hoài lắng đọng

Ngừng trôi.

 

Có khi nào mình về kịp…

Để nói lời yêu còn ngần ngại ơn bờ môi

Mây bảng lảng mang chút tình như không như có

Trôi suốt một thời đã qua đếnhết cuộc đời nhau.

 

Sẽ chẳng bao giờ,

Phải không người yêu dấu ?

Dù là buổi chiều nay hay vạn buổi chiều sau

Dù trái tim mình có quắt quay trong nỗi nhớ

Vì…

Ngày đã qua và mùa đã sang mùa.

  

BIỂN CÁT

 

  

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 2681)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 9798)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 75)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 104)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 78)
Đêm ba mươi / Tất bật lau vội bàn thờ / Chưng bình hoa ế / Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa / Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về /
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 80)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 189)
Anh bảo / Có những điều không thể nào hiểu được / Có những buổi chiều không biết buồn vui / Em trả lời / Ví dụ như em với anh có khác / Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi
22 Tháng Hai 20219:56 CH(Xem: 375)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ / Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1952 (Năm Nhâm Thìn)- Nguyên quán tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Tạ thế ngày 18 tháng 2 năm 2021 (Năm Tân Sửu) – Tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 69 tuổi.
21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 514)
em còn bóng nước sương mai / ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay / để cho em được tròn đầy / đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành
21 Tháng Hai 20211:19 SA(Xem: 510)
con chim đen sợ lạnh / lẳng lặng bay về / ngủ trên khuôn mặt trái soan / trời đông làm rối những sợi tóc / đan thành nỗi buồn / bay theo khói sương…