- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,370,332

LÃNG ĐÃNG KHÚC THU RƠI.

30 Tháng Chín 201910:16 CH(Xem: 463)



anh INTERNET
ảnh Internet



Thả một dòng trôi

 

Buông tay còn nuối bàn tay

Người về nơi ấy một maixamù

Cho đêm rũ bóngâm u

Vẳng trong hiu hắt lời phù du bay.

 

Vườn khuya buốt tiếngthởdài

Heo may se sắt thoảng lay phay sầu

Cung đàn đứt phím tơ đau

Ngậm đầy sương lạnh trăng chìm vào sương.

 

Ru tình một khúcvôthường

Nghe mùa thu cũ còn vương vất lòng

Nghe từ thăm thẳm chênh chông

Đổ dài xuống tận hư không ngậm ngùi.

 

Ru cho nỗi nhớ chơi vơi

Quyện bao yêu dấu rã rời trên môi

Chia người đoạn khúc phai phôi

Ví dầu buông một dòng trôi hững hờ.

 
BIỂN CÁT

  

 

Lãng đãng khúc thu rơi

  

Áo ai bay

Vờn trong chiều lãng đãng

Quấn quýt chân người

Vàng nắng mênh mang

Trôi rất nhẹ

Mùa thu lặng lẽ

Tháng năm bàng hoàng

Rớt nỗi nhớ trên tay.

   

**

 

Em về đó

Cõi người hun hút gió

Bạt lưng trời

Vương vất một đường mây

Vai áo rũ

Chơ vơ đời viễn xứ

Long lanh sầu

Mắt trĩu cả mùa thu.

 

***

 

Bay đi

Những sợi tơ trời

Quyện ngang vai áo

Một người xa xưa

Bay đi

Những hạt thu mưa

Để ta đứng lại

Nghe vừa nhớ thương

Mình ta

Đứng giữa mù sương

Mây mùa thu cũ

Vấn vương mắt buồn

Vọng từ xa lắm

Tiếng chuông

Gọi người tình cũ

Về muôn trùng nào...

 

BIỂN CÁT  

 

Mùa đã trôi qua

   

Một chút bâng khuâng về theo màu cây thay lá

Trời đất chuyển mùa cho nỗi nhớ rụng trên tay

Nơi chốn cũ đã lâu rồi không trở lại

Có khi nào

Mình về kịp chiều nay…

 

Về trên những con đường vàng phai bóng nắng

Có những chiếc lá vàng khô vỡ xào xạc dưới chân

Soi lại bóng tôi trong mắt người xa vắng

Mơ hồ nghe yêu thương rất xa mà cũng rất gần.

 

Chiều mùa thu gió lay phay ngọn cỏ

Vàng áo bay

Quyện sợi tóc phất phơ

Vương vai người một chút tình thật khẽ

Để đêm về rơi xuống những giấc mơ.

 

Sẽ như ngày xưa

Có cơn mưa qua rất nhẹ

Vừa đủ cho mình dừng chân dưới vòm hiên

Xoè tay hứng những giọt mưa trong suốt

Nghe thời gia hoài lắng đọng

Ngừng trôi.

 

Có khi nào mình về kịp…

Để nói lời yêu còn ngần ngại ơn bờ môi

Mây bảng lảng mang chút tình như không như có

Trôi suốt một thời đã qua đếnhết cuộc đời nhau.

 

Sẽ chẳng bao giờ,

Phải không người yêu dấu ?

Dù là buổi chiều nay hay vạn buổi chiều sau

Dù trái tim mình có quắt quay trong nỗi nhớ

Vì…

Ngày đã qua và mùa đã sang mùa.

  

BIỂN CÁT

 

  

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Chín 201912:18 SA(Xem: 455)
Trong vòng hai năm, trình làng sáu tập thơ. Tập nào cũng 100 bài. Sức sáng tác của người thơ nữ này quả là “xưa nay hiếm”. Khi tôi đề nghị xin xuất bản thi tập đầu tiên, Lục Bát Phạm Hiền Mây, tôi đã nói với tác giả, sẽ tiếp tục xuất bản nữa, nếu tác giả cho phép. PNM trả lời, chỉ sợ anh in không kịp thôi. Tôi cười, còn sức sáng tác, tôi sẽ in, nếu chưa chết. PHM: nhớ nhé. (Khánh Trường)
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 938)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 975)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:45 CH(Xem: 871)
tôi nhìn thấy mặt trời mọc và lặn / sa mạc cát đẹp với những vì sao đêm / những lộng lẫy lạ thường của vạn vật. / tưởng như mình là người cuối cùng / thực sự thấy qủa đất và bầu trời /
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 871)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
31 Tháng Tám 201911:30 CH(Xem: 908)
chai rượu đỏ khai mở hoàng hôn / lá nho đã trôi dạt với ong vàng / và biển tím hát cho loài huệ trắng / không có lời tiên tri /
31 Tháng Tám 201911:05 CH(Xem: 716)
HOÀNG HÔN BUỔI SÁNG – Tác giả: J. NGỌC - (Toàn tập 14 chương)
29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 1021)
ngàn xa gió hát lời ru / dỗ em say ngủ / giấc mù mịt, / đêm! / gối thơm trải vạt tóc mềm / trăng rơi mấy sợi / trăng chìm trong mơ /
28 Tháng Tám 20193:47 CH(Xem: 864)
sẽ trở về một ngày dưới cơn mưa nhẹ / nghe những yêu thương thật gần / vai người run thật khẽ / sợi tóc phất phơ.
28 Tháng Tám 20193:20 CH(Xem: 880)
Ở đây, tất cả nhân viên, dù là người địa phương tình nguyện đến làm việc, hay nhân viên chính thức, đều mặc cùng một bộ đồng phục màu xám, áo vest xám, váy đầm hình chữ A màu xám, áo chemise lụa trắng bên trong. Trắng và xám. Đó là 2 màu chủ đạo sau buổi sáng 5.46' ngày 17 tháng 1 năm 1995.