- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,357,543

Thơ Trần Hạ Vi - HAI THẾ GIỚI SONG SONG

16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 877)
tran ha vy 2019-a2
Chân dung Trần Hạ Vi -2019

 


LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Trần Hạ Vi là bút hiệu của Nguyễn Yến Ngọc, quê ở An Giang, Việt Nam. Học Đại học, Cao học và Tiến sĩ trong 12 năm ở Úc. Cô tốt nghiệp Tiến sĩ (Ph.D.) ngành tài chính tại trường Monash (Úc). Sống và làm việc tại Canada từ năm 2015 và hiện đang giảng dạy tại trường Đại học Saint Francis Xavier (StFX), thuộc Nova Scotia, Canada.

 

Bắt đầu sáng tác thơ từ cuối năm 2015.

Tác phẩm: “Lật tung miền ký ức” (thơ), Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2017.

 

Có thơ đăng trên các tạp chí văn chương trong và ngoài nước (báo giấy và online)...

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả cùng văn hữu Hợp Lưu những thi phẩm mới nhất (2019) và một tùy bút ngắn “HAI THẾ GIỚI SONG SONG” của nhà thơ Trần Hạ Vi.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

KHÔNG CHỈ MỘT HÌNH DUNG

Đọc thơ em một lượt 
Nghĩ em yêu rất nhiều 
Anh vẫn là con nít
Em nhặt gió muôn chiều

Anh mơ màng facebook
Em chỉ một hình dung
Làm sao mà anh biết 
Em khóc cũng đau lòng 

Không bạn bè gì hết 
Hủy rồi... nhìn rưng rưng 
Những dòng thơ chạy chậm 
Có đành làm người dưng 

Làm sao mà anh biết 
Em như loài cỏ may
Giọt ân tình len lỏi
Yêu thương ngụm trả vay

Làm sao mà anh biết 
Em không phải hình dung
Người cười lên trang sách
Anh bỗng nhớ vô cùng 

19.07.2019/THV

 

 

TƠ VƯƠNG

 

Anh yêu bao nhiêu người

Làm sao em biết được

 

Va vào nhau không định trước

ngập ngừng

bối rối

có tết một sợi duyên?

 

Em yêu bao nhiêu người

Làm sao anh biết được

 

cốt là

chúng ta đều để ý

tơ vương...

 

01.05.2019

 

THỜI GIAN

 

nửa năm

xem chừng đã tĩnh

 

con lắc đồng hồ đong đưa

sớm hay trưa

 

ngã bảy đường

anh chìa tay

em nắm lấy

 

con sóc bò ngang kỷ băng hà

nghịch quả sồi

 

01.05.2019

 

THÁNH CA TÌNH

 

Messenger tắt đèn

Những lời của anh

Chìm vào khoảng lặng

 

"Và anh sẽ chăm sóc em!"

Trái tim ngọ nguậy

Có nên tin

 

Bao cuộc tình

Bấy nhiêu tả tơi

Tan nát

 

Vẫn muốn tin

Một chút dịu dàng

 

"Và anh sẽ chăm sóc em"

Ngân vang

Như bài thánh ca ngắn nhất

Thành thật nhất

 

Mật ngọt hay quả đắng

Nàng uống cạn ly cà phê

 

01.05.2019

 

 

TÌNH YÊU KHÁI NIỆM 

Đọc năm bài trên facebook 
Sẽ đủ thời gian cho một lượt 
chơi Emoji Blitz(*)


Và không ngừng nghĩ đến anh
Cả khi đọc 
Và khi chơi 
Trong một buổi chiều muộn tháng tám

Anh hiện hữu từ lâu lắm 
Như một mặc định bên cạnh em

Em đã quên vì sao em quen anh
Em đã quên vì sao anh quen em

Trong một buổi chiều muộn tháng tám
Gió lành lạnh thổi

Những emoji lần lượt xuất hiện rồi biến mất 
Emoji không có thật 

Chỉ anh là hiện hữu
Như một thói quen 
Như một khế ước em sẽ tuân theo

Anh - một tình yêu khái niệm 
Chiều nhuốm màu chiều 
Em nhuốm màu anh... 

12.08.2019/THV

(*) Emoji Blitz là một game của Disney, cứ 10 phút sẽ có một mạng (life)

 

 

tran ha vy 2019-a
Nhà thơ Trần Hạ Vi



 

Tùy bút Trần Hạ Vi

HAI THẾ GIỚI SONG SONG

Sáng nay, trên đường đi làm, tôi nghĩ về cuộc sống của tôi và những gì tôi đã trải qua trong facebook thơ trong hơn một năm vừa qua. Thảng thốt nhận ra mình đang sống trong hai thế giới song song. Thế giới thật với công việc, với gia đình, những mối quan hệ bạn bè xã hội mới nhen nhóm ở đất nước mới này. Và thế giới thơ ca với những vần thơ mềm mại mượt mà phóng túng ru hồn vào mơ cùng những mối quan hệ bạn bè cũng mới tạo dựng trong khoảng hơn năm gần đây. Tôi có cảm giác tôi như tách ra làm hai con người: con người thật của tôi và con người thơ.

Nguyên lý trước đây của tôi rất đơn giản: khi nào tôi muốn trốn chạy thực tế tôi lại chạy vào thế giới thơ, nơi này như một nơi giữ những mong muốn khát vọng (có khi) điên cuồng của tôi, là nơi tôi được thả hồn mơ ước và cũng là nơi chấp nhận tôi trong trạng thái 'không hình thể'. Đó là lý do tại sao tôi không muốn để lộ chi tiết nhân thân thực của tôi ở thế giới này (ảnh, công việc, gia đình, vv..). Vì đơn giản tôi muốn tôi là một linh-hồn-không-dán-nhãn trong cõi vô tư này. Cảm giác của một người về bạn thường được hình thành từ những đánh giá có tính rập khuôn sau khi biết nhân dạng, công việc, tình trạng gia đình của bạn. Tôi không muốn được/bị đánh giá như vậy, tôi muốn mọi người chỉ biết đến tôi như là thơ tôi thôi, và thế là được rồi.

Tôi muốn giữ hai thế giới của tôi song song, và tôi đã làm điều đó một khoảng thời gian. Nhưng tôi nhận ra rằng dẫu là hai thế giới, dẫu là hai nhân thân nhưng chỉ là một con người. Vẫn chỉ là tôi mà thôi, linh hồn đó dù có khoác lên tấm mặt nạ nào cũng chỉ là một linh hồn bên dưới. Nên tôi đã có những cố gắng 'nhúng thực vào ảo', ví dụ như chuyện tôi để hình ảnh lên facebook này và có cởi mở hơn về bản thân với một số ít người. Ừ, cái-tôi-thơ đó cũng có nhu cầu chia sẻ, có nhu cầu làm bạn, có nhu cầu hiểu và được cảm hiểu với những tâm hồn có một độ tương đồng nhất định.

Tôi chưa gặp ai trên facebook thơ, chủ yếu vì tôi ở xa quá. Tôi sẽ gặp người nào chăng? Chắc là sẽ có, khi tôi về VN (gần thôi, sẽ tới nhanh hơn bạn tưởng). Đó lại là một cố gắng 'nhúng ảo vào thực' của tôi, để đưa hai thế giới song song tịnh tiến gần nhau hơn. Cũng có một điểm chung nào đó, vì dẫu sao cả hai thế giới đó đều được tạo nên, tồn tại trong tâm trí của một con người, là tôi.

Có nhiều lúc, tôi ngạc nhiên thấy mình 'chạy trốn' khỏi thế giới thơ trở về thực. Như vậy, thế giới thơ, với tất cả những mối quan hệ và hệ lụy của nó, nhiều khi cũng làm phiền tôi đến mức tôi muốn chạy trốn khỏi nó trở về thực tại tuy ít mơ mộng và bớt hào nhoáng nhưng chân thật và thực tế hơn nhiều. Cả hai thế giới song song, dường như được sử dụng như nơi để tôi ẩn náu, lánh đời (chạy từ đây qua kia và ngược lại) những khi nào tôi muốn. Có lẽ đó là cách sống của tôi mà đó cũng là cách tôi tìm thấy nguồn cảm hứng cho cuộc sống của tôi.

Vậy bạn hỏi tôi có phải hy sinh không? Có chứ, một người không thể có 48 giờ/ngày và bỏ nhiều thời gian sức lực ở một bên sẽ phải hy sinh thời gian và tâm sức ở thế giới còn lại. Tôi đã từng thử bỏ hẳn thế giới thơ và thấy là điều đó bất khả thi. Còn đời sống thực thì không bỏ được, hihi.... Nên bây giờ câu hỏi không phải là 'có nên bỏ thơ hay không?' mà là 'điều tiết như thế nào để sống tốt và vui'. Vâng... và tôi vẫn đang trong quá trình điều tiết.

Bạn có thể bảo tôi hãy nhập hai thế giới làm một, tôi cũng đã nghĩ đến, nhưng hơi khó thực hiện. Bạn bè thật của tôi không nhiều người quan tâm đến văn thơ (không phải lỗi của họ), còn bạn thơ thì không biết đến tôi trong cuộc sống thực (thời gian không gian cách trở và có lẽ chỉ có duyên văn thơ với nhau). Tôi trân trọng bạn bè cả hai phía và cảm thấy cuộc sống của mình 'giàu có' hơn hẳn nhờ tôi sống 'song song' như thế này. Ít nhất nó làm suy nghĩ của tôi đa chiều hơn, và tôi được xem nhiều chuyện vui buồn bi hài lẫn lộn trong cõi facebook thơ này, cũng như một xã hội thu nhỏ vậy.

Ừ, tôi là tôi, và tôi cũng là tôi-thơ. Nơi này (facebook thơ), lang thang lãng đãng, hãy để cho những linh hồn cảm nhận và chạm đến nhau. Tôi đã cảm nhận được rất nhiều điều tốt đẹp ở đây, những rung cảm chân thành tinh tế của những con tim nhạy cảm. Những điều này làm đẹp, làm giàu cuộc sống của tôi và tắm mát tâm hồn tôi, đồng thời giúp tôi tự cởi mở thêm những nút chặn, tầng nấc ẩn sâu trong trái tim, cảm nhận của mình. Tôi hiểu tôi hơn, tôi giải tỏa được những ẩn ức sâu thẳm của tôi, đó là điều thơ và thế giới facebook thơ mang lại cho tôi, và tôi vĩnh viễn biết ơn điều đó.

Hai thế giới song song của tôi, vẫn sẽ là song song, nhưng sẽ có những vùng giao thoa với nhau. Và có lẽ, chỉ bằng cách sống giữa hai thế giới như thế, tôi mới được là chính tôi trọn vẹn.

Cám ơn tất cả mọi người đã bước vào thế giới của tôi, cho dù là phần thế giới nào. Tôi trân trọng các bạn, tôi yêu các bạn vì các bạn đã làm cuộc sống của tôi vui vẻ hơn, thú vị hơn, trọn vẹn hơn và người hơn. Thân mến!

 

TRẦN HẠ VI

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Chín 201912:18 SA(Xem: 212)
Trong vòng hai năm, trình làng sáu tập thơ. Tập nào cũng 100 bài. Sức sáng tác của người thơ nữ này quả là “xưa nay hiếm”. Khi tôi đề nghị xin xuất bản thi tập đầu tiên, Lục Bát Phạm Hiền Mây, tôi đã nói với tác giả, sẽ tiếp tục xuất bản nữa, nếu tác giả cho phép. PNM trả lời, chỉ sợ anh in không kịp thôi. Tôi cười, còn sức sáng tác, tôi sẽ in, nếu chưa chết. PHM: nhớ nhé. (Khánh Trường)
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 594)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 635)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:45 CH(Xem: 604)
tôi nhìn thấy mặt trời mọc và lặn / sa mạc cát đẹp với những vì sao đêm / những lộng lẫy lạ thường của vạn vật. / tưởng như mình là người cuối cùng / thực sự thấy qủa đất và bầu trời /
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 554)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
31 Tháng Tám 201911:30 CH(Xem: 641)
chai rượu đỏ khai mở hoàng hôn / lá nho đã trôi dạt với ong vàng / và biển tím hát cho loài huệ trắng / không có lời tiên tri /
31 Tháng Tám 201911:05 CH(Xem: 491)
HOÀNG HÔN BUỔI SÁNG – Tác giả: J. NGỌC - (Toàn tập 14 chương)
29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 738)
ngàn xa gió hát lời ru / dỗ em say ngủ / giấc mù mịt, / đêm! / gối thơm trải vạt tóc mềm / trăng rơi mấy sợi / trăng chìm trong mơ /
28 Tháng Tám 20193:47 CH(Xem: 604)
sẽ trở về một ngày dưới cơn mưa nhẹ / nghe những yêu thương thật gần / vai người run thật khẽ / sợi tóc phất phơ.
28 Tháng Tám 20193:20 CH(Xem: 636)
Ở đây, tất cả nhân viên, dù là người địa phương tình nguyện đến làm việc, hay nhân viên chính thức, đều mặc cùng một bộ đồng phục màu xám, áo vest xám, váy đầm hình chữ A màu xám, áo chemise lụa trắng bên trong. Trắng và xám. Đó là 2 màu chủ đạo sau buổi sáng 5.46' ngày 17 tháng 1 năm 1995.