- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,386,055

Thơ Trần Hạ Vi - HAI THẾ GIỚI SONG SONG

16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 1270)
tran ha vy 2019-a2
Chân dung Trần Hạ Vi -2019

 


LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Trần Hạ Vi là bút hiệu của Nguyễn Yến Ngọc, quê ở An Giang, Việt Nam. Học Đại học, Cao học và Tiến sĩ trong 12 năm ở Úc. Cô tốt nghiệp Tiến sĩ (Ph.D.) ngành tài chính tại trường Monash (Úc). Sống và làm việc tại Canada từ năm 2015 và hiện đang giảng dạy tại trường Đại học Saint Francis Xavier (StFX), thuộc Nova Scotia, Canada.

 

Bắt đầu sáng tác thơ từ cuối năm 2015.

Tác phẩm: “Lật tung miền ký ức” (thơ), Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2017.

 

Có thơ đăng trên các tạp chí văn chương trong và ngoài nước (báo giấy và online)...

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả cùng văn hữu Hợp Lưu những thi phẩm mới nhất (2019) và một tùy bút ngắn “HAI THẾ GIỚI SONG SONG” của nhà thơ Trần Hạ Vi.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

KHÔNG CHỈ MỘT HÌNH DUNG

Đọc thơ em một lượt 
Nghĩ em yêu rất nhiều 
Anh vẫn là con nít
Em nhặt gió muôn chiều

Anh mơ màng facebook
Em chỉ một hình dung
Làm sao mà anh biết 
Em khóc cũng đau lòng 

Không bạn bè gì hết 
Hủy rồi... nhìn rưng rưng 
Những dòng thơ chạy chậm 
Có đành làm người dưng 

Làm sao mà anh biết 
Em như loài cỏ may
Giọt ân tình len lỏi
Yêu thương ngụm trả vay

Làm sao mà anh biết 
Em không phải hình dung
Người cười lên trang sách
Anh bỗng nhớ vô cùng 

19.07.2019/THV

 

 

TƠ VƯƠNG

 

Anh yêu bao nhiêu người

Làm sao em biết được

 

Va vào nhau không định trước

ngập ngừng

bối rối

có tết một sợi duyên?

 

Em yêu bao nhiêu người

Làm sao anh biết được

 

cốt là

chúng ta đều để ý

tơ vương...

 

01.05.2019

 

THỜI GIAN

 

nửa năm

xem chừng đã tĩnh

 

con lắc đồng hồ đong đưa

sớm hay trưa

 

ngã bảy đường

anh chìa tay

em nắm lấy

 

con sóc bò ngang kỷ băng hà

nghịch quả sồi

 

01.05.2019

 

THÁNH CA TÌNH

 

Messenger tắt đèn

Những lời của anh

Chìm vào khoảng lặng

 

"Và anh sẽ chăm sóc em!"

Trái tim ngọ nguậy

Có nên tin

 

Bao cuộc tình

Bấy nhiêu tả tơi

Tan nát

 

Vẫn muốn tin

Một chút dịu dàng

 

"Và anh sẽ chăm sóc em"

Ngân vang

Như bài thánh ca ngắn nhất

Thành thật nhất

 

Mật ngọt hay quả đắng

Nàng uống cạn ly cà phê

 

01.05.2019

 

 

TÌNH YÊU KHÁI NIỆM 

Đọc năm bài trên facebook 
Sẽ đủ thời gian cho một lượt 
chơi Emoji Blitz(*)


Và không ngừng nghĩ đến anh
Cả khi đọc 
Và khi chơi 
Trong một buổi chiều muộn tháng tám

Anh hiện hữu từ lâu lắm 
Như một mặc định bên cạnh em

Em đã quên vì sao em quen anh
Em đã quên vì sao anh quen em

Trong một buổi chiều muộn tháng tám
Gió lành lạnh thổi

Những emoji lần lượt xuất hiện rồi biến mất 
Emoji không có thật 

Chỉ anh là hiện hữu
Như một thói quen 
Như một khế ước em sẽ tuân theo

Anh - một tình yêu khái niệm 
Chiều nhuốm màu chiều 
Em nhuốm màu anh... 

12.08.2019/THV

(*) Emoji Blitz là một game của Disney, cứ 10 phút sẽ có một mạng (life)

 

 

tran ha vy 2019-a
Nhà thơ Trần Hạ Vi



 

Tùy bút Trần Hạ Vi

HAI THẾ GIỚI SONG SONG

Sáng nay, trên đường đi làm, tôi nghĩ về cuộc sống của tôi và những gì tôi đã trải qua trong facebook thơ trong hơn một năm vừa qua. Thảng thốt nhận ra mình đang sống trong hai thế giới song song. Thế giới thật với công việc, với gia đình, những mối quan hệ bạn bè xã hội mới nhen nhóm ở đất nước mới này. Và thế giới thơ ca với những vần thơ mềm mại mượt mà phóng túng ru hồn vào mơ cùng những mối quan hệ bạn bè cũng mới tạo dựng trong khoảng hơn năm gần đây. Tôi có cảm giác tôi như tách ra làm hai con người: con người thật của tôi và con người thơ.

Nguyên lý trước đây của tôi rất đơn giản: khi nào tôi muốn trốn chạy thực tế tôi lại chạy vào thế giới thơ, nơi này như một nơi giữ những mong muốn khát vọng (có khi) điên cuồng của tôi, là nơi tôi được thả hồn mơ ước và cũng là nơi chấp nhận tôi trong trạng thái 'không hình thể'. Đó là lý do tại sao tôi không muốn để lộ chi tiết nhân thân thực của tôi ở thế giới này (ảnh, công việc, gia đình, vv..). Vì đơn giản tôi muốn tôi là một linh-hồn-không-dán-nhãn trong cõi vô tư này. Cảm giác của một người về bạn thường được hình thành từ những đánh giá có tính rập khuôn sau khi biết nhân dạng, công việc, tình trạng gia đình của bạn. Tôi không muốn được/bị đánh giá như vậy, tôi muốn mọi người chỉ biết đến tôi như là thơ tôi thôi, và thế là được rồi.

Tôi muốn giữ hai thế giới của tôi song song, và tôi đã làm điều đó một khoảng thời gian. Nhưng tôi nhận ra rằng dẫu là hai thế giới, dẫu là hai nhân thân nhưng chỉ là một con người. Vẫn chỉ là tôi mà thôi, linh hồn đó dù có khoác lên tấm mặt nạ nào cũng chỉ là một linh hồn bên dưới. Nên tôi đã có những cố gắng 'nhúng thực vào ảo', ví dụ như chuyện tôi để hình ảnh lên facebook này và có cởi mở hơn về bản thân với một số ít người. Ừ, cái-tôi-thơ đó cũng có nhu cầu chia sẻ, có nhu cầu làm bạn, có nhu cầu hiểu và được cảm hiểu với những tâm hồn có một độ tương đồng nhất định.

Tôi chưa gặp ai trên facebook thơ, chủ yếu vì tôi ở xa quá. Tôi sẽ gặp người nào chăng? Chắc là sẽ có, khi tôi về VN (gần thôi, sẽ tới nhanh hơn bạn tưởng). Đó lại là một cố gắng 'nhúng ảo vào thực' của tôi, để đưa hai thế giới song song tịnh tiến gần nhau hơn. Cũng có một điểm chung nào đó, vì dẫu sao cả hai thế giới đó đều được tạo nên, tồn tại trong tâm trí của một con người, là tôi.

Có nhiều lúc, tôi ngạc nhiên thấy mình 'chạy trốn' khỏi thế giới thơ trở về thực. Như vậy, thế giới thơ, với tất cả những mối quan hệ và hệ lụy của nó, nhiều khi cũng làm phiền tôi đến mức tôi muốn chạy trốn khỏi nó trở về thực tại tuy ít mơ mộng và bớt hào nhoáng nhưng chân thật và thực tế hơn nhiều. Cả hai thế giới song song, dường như được sử dụng như nơi để tôi ẩn náu, lánh đời (chạy từ đây qua kia và ngược lại) những khi nào tôi muốn. Có lẽ đó là cách sống của tôi mà đó cũng là cách tôi tìm thấy nguồn cảm hứng cho cuộc sống của tôi.

Vậy bạn hỏi tôi có phải hy sinh không? Có chứ, một người không thể có 48 giờ/ngày và bỏ nhiều thời gian sức lực ở một bên sẽ phải hy sinh thời gian và tâm sức ở thế giới còn lại. Tôi đã từng thử bỏ hẳn thế giới thơ và thấy là điều đó bất khả thi. Còn đời sống thực thì không bỏ được, hihi.... Nên bây giờ câu hỏi không phải là 'có nên bỏ thơ hay không?' mà là 'điều tiết như thế nào để sống tốt và vui'. Vâng... và tôi vẫn đang trong quá trình điều tiết.

Bạn có thể bảo tôi hãy nhập hai thế giới làm một, tôi cũng đã nghĩ đến, nhưng hơi khó thực hiện. Bạn bè thật của tôi không nhiều người quan tâm đến văn thơ (không phải lỗi của họ), còn bạn thơ thì không biết đến tôi trong cuộc sống thực (thời gian không gian cách trở và có lẽ chỉ có duyên văn thơ với nhau). Tôi trân trọng bạn bè cả hai phía và cảm thấy cuộc sống của mình 'giàu có' hơn hẳn nhờ tôi sống 'song song' như thế này. Ít nhất nó làm suy nghĩ của tôi đa chiều hơn, và tôi được xem nhiều chuyện vui buồn bi hài lẫn lộn trong cõi facebook thơ này, cũng như một xã hội thu nhỏ vậy.

Ừ, tôi là tôi, và tôi cũng là tôi-thơ. Nơi này (facebook thơ), lang thang lãng đãng, hãy để cho những linh hồn cảm nhận và chạm đến nhau. Tôi đã cảm nhận được rất nhiều điều tốt đẹp ở đây, những rung cảm chân thành tinh tế của những con tim nhạy cảm. Những điều này làm đẹp, làm giàu cuộc sống của tôi và tắm mát tâm hồn tôi, đồng thời giúp tôi tự cởi mở thêm những nút chặn, tầng nấc ẩn sâu trong trái tim, cảm nhận của mình. Tôi hiểu tôi hơn, tôi giải tỏa được những ẩn ức sâu thẳm của tôi, đó là điều thơ và thế giới facebook thơ mang lại cho tôi, và tôi vĩnh viễn biết ơn điều đó.

Hai thế giới song song của tôi, vẫn sẽ là song song, nhưng sẽ có những vùng giao thoa với nhau. Và có lẽ, chỉ bằng cách sống giữa hai thế giới như thế, tôi mới được là chính tôi trọn vẹn.

Cám ơn tất cả mọi người đã bước vào thế giới của tôi, cho dù là phần thế giới nào. Tôi trân trọng các bạn, tôi yêu các bạn vì các bạn đã làm cuộc sống của tôi vui vẻ hơn, thú vị hơn, trọn vẹn hơn và người hơn. Thân mến!

 

TRẦN HẠ VI

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 586)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 560)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 697)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 721)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 574)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 636)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 601)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 614)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 951)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 677)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.