- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,486,605

GẶP Ở NINH THUẬN

03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 3469)

GAP O NINH THUAN
photo ĐH

HÔM NAY VÀ ĐÊM TRƯỚC

 

1
Thức cùng tiếng mưa đêm
nghe tóc mình cháy khét
đặt tay lên bàn phím
khiến laptop giật mình

 

những luồng tin quốc tế
đang đổ lên trang nhà
Paris và nước Pháp
thứ Sáu ngày mười ba

 

tiếng súng dừng tiếng nhạc
trong cung Ba-tac-lan
máu nào cũng máu đỏ
máu nào phân chính – tà

 

đường biên không giới tuyến
thiện ác vẫn nhập nhằng
trận cầu chưa kết thúc
trái bóng còn đang lăn

 

thôi không mừng sinh nhật
ngày hôm sau của mình
ước gì đàn chim lạc
cất trống đồng bay lên.

 

 

2
Đợi em trên sân ga
ngày dài như chiếc ống
nụ hôn anh vừa kịp
bên mép nắng đường xa

 

em đã viết lên dòng
mừng anh ngày sinh nhật
anh đã vẽ lên đồi
hạnh phúc hình bầu dục

 

em đến rồi em đi
rải cơn mưa vào nắng
con đường chiều Sài Gòn
lại cuộn lên thành thác

 

mùa Đông đang lượn lờ
những ngày không có rét
mà đêm chừng buốt lạnh 
ướt đẫm vì sao xa

 

không thể chọn cho đời
toàn những ngày tươi đẹp
mình góp lại cho nhau
những tinh vân ánh sáng.

 

Phan Thanh Bình

 

 

VECTO

 

Tôi thuê TÔI ngồi đây

cập nhật tôi

điều chỉnh tôi

thông báo trạng thái tôi

 

người đàn bà tuyết hạnh

uống tôi trong quán cà phê CÓC

ăn tôi ở nhà hàng MÈO

ngủ với tôi trên khách sạn DAO

 

nàng hối hận vì đã cho tôi xem ký ức.

Phan Thanh Bình

 

THỨC TRÊN DÒNG

 

Đám mây thế chỗ con thuyền vừa đi khuất

mùa trên dòng tẩu thoát

còn lại tiếng sáo diều

kẻ thực hành giấc mơ

đếm sợi tóc sau mỗi lần từ biệt

 

hút anh vào hố thẳm

bình yên đến lạ thường

những ngày mưa khát nước

 

bay, bay mãi lời anh chưa kịp nói

đi, đi mãi điều em chưa kịp nghĩ

 

dưới ánh trăng điển hình

con rắn trườn qua để lại vệt lân tinh

nhịp khúc mơn man

làm anh sợ hãi

dẫu cái chết sẽ được giăng đèn.

 

Phan Thanh Bình

 

GẶP Ở NINH THUẬN

 

Tháp Po Klong Garai

gié lúa trổ bông đúng vụ

có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm

mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước

vương vai người đi đường

 

điệu múa chăm trong vườn nho đang chín

có phải tiếng kèn sa-ra-nai kết âm thành trái ngọt

trên lối mòn cổ xưa

cây xương rồng hiện thân theo truyền thuyết

- Mày ơi! mặc sức bung gai

 

sông Cái chảy vào mẹ sinh em

mùa xuân phủ phục ngàn năm trên đỉnh núi

hà tất gì cơn mưa mà mây chơi trò đuổi bắt?

thung sâu vẫn giữ lời nguyền

 

sông Dinh chảy vào cha định danh nên xóm nên làng

có tiếng cười trẻ con, tiếng thở trâu bò và tiếng chim hót ngắn

bản hòa âm vét cạn ngày

mảng đất này không chọn anh làm rể.

 

Đến từ hôm qua

đến từ hôm nay

nhịp trống ghi-năng giật chân tóc thức

những con đường mở lối tới cổng trời

 

em đặt ngôi nhà lên đường ray buộc đoàn tàu dừng lại

hãy nhận từ em hạt muối chát

trước khi cuộc phục sinh Nam – Bắc bắt đầu

 

ở đây

giọt sương quý như rượu

nằm trong khóe mắt em

nắng vừa đốn ngã một chàng trai trẻ

sóng biển rào lên tiếng cười giễu cợt miên hoàn.

 

Phan Thanh Bình

 

 

LÁ RỖNG

 

Lá xanh

chẳng ngờ lá rỗng

nắng quay đầu

mưa cũng quay đầu

anh thả hồn trước thảm rỗng mênh mông

đi nhón chân sợ mình làm đau lá

 

chúng ta từng trông chờ ở nơi rất xa

điều kỳ diệu mỗi ngày lại nhòa thêm một ít

tầm nhìn giản đơn 

đôi mắt chợt nhòe …

 

Lá vẫn xanh và lá vẫn rỗng

ngày hư vô nhưng ngày rất thực

dẫu nứt toác sau lần em đến

xin đừng để anh nhẩm lại chính mình.

 

Phan Thanh Bình

 

 

Ý kiến bạn đọc
04 Tháng Tám 20196:14 CH
Khách
Bạn nhớ mình không? Hien Le vẫn nhớ bạn đấy!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 1955)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 1737)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 1599)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 1751)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 1525)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 1662)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 1649)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1453)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 1875)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 1820)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên