- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,371,137

Thơ Thy An

28 Tháng Bảy 20199:09 CH(Xem: 905)


THYAN
Nhà thơ Thy An

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. 
Thy An : sinh năm 1952 tại Sài Gòn Việt Nam. Bắt đầu viết văn và làm thơ từ năm 1968.

Học chương trình Pháp nhưng tha thiết yêu thơ văn Việt Nam. Tốt nghiệp ngành khoa học nhưng rất gắn bó với thi ca và văn chương.

Hiện cư ngụ tại Bỉ. 

Tác phẩm đã xuất bản: 

Thơ Mây (1968 Sàigòn, Việt Nam)

Trên đỉnh rêu xanh  (1973 Liège, Bỉ)

Bông hồng ngậm ngùi (1975 Liège, Bỉ)

Nghe lại tiếng lòng (2004 Bruxelles, Bỉ)

Tuyển tập thơ Thy An 1 : 40 năm làm thơ, yêu đời và yêu người

Tuyển tập thơ Thy An 2 : Bước vào mùa thu cuộc đời

 

 

Lục bát tha hương

 

 

mai này huyễn ảo mùa trăng

nhớ chi cổ độ còn chăng bến mờ

ngắn câu, nỗi nhớ thành thơ

dài lời, trăn trở hững hờ tiếng ca

về đâu tâm thức ta bà

cuốn trong ngũ uẩn mặn mà trần ai

ngày trông thế sự bi hài

đêm mang thiên cổ giải bày chuyện xưa

giọt sương rơi xuống tóc thưa

trên vai áo bạc gió mưa nghìn trùng

năm ba chữ nghĩa mông lung

tâm kinh hư loãng lùng bùng bên tai

phù vân lơ lửng hình hài

vướng trên đỉnh ngọn sương mai rã rời

nhớ thương tiếng vọng bên trời

bay về cố quận một lời tha hương… 

 

thy an

 

 

Khi tiếng nói thoát ra

 

 

khi tiếng nói thoát ra từ căn nhà vừa được mặt trời chiếu sáng

thật nhẹ nhàng như nắng mới lên

là lúc trái tim ta thức dậy

cùng dòng người đổ vào thành phố

mùa xuân đủ soi sáng những con đường

nhưng không đủ xua đi không gian trầm cảm của bóng tối

thứ bóng tối vẽ lên những khuôn mặt mỹ miều và khốn khổ

trên những bức tường rêu xanh

ta đi qua và ta nhìn thấy

 

khi tiếng nói thoát ra trên môi miệng

như có con chim ngục tù ca hát từ cuống họng

đón chào bình minh những buổi sáng cô đơn

ranh giới với bóng đêm thật mỏng

thứ ranh giới của sự thật và ảo tưởng

tiệm cận trong tâm trí, ép chúng ta  thật sát thật gần, đau đớn

là lúc chúng ta ngồi yên và chịu đựng

 

khi tiếng nói thoát ra từ cành hoa bông giấy màu đỏ

vừa nở từ một chậu sành nghèo nàn cuối vườn

có tượng con trâu đen và những miếu đền méo mó

được thăm viếng bởi những con trùng và trăm thứ sâu bọ

là lúc mạch máu ta rung động

như đam mê của người con gái hiến dâng 

sự diệu kỳ của những khát vọng không nói được

con người và thánh nhân, lằn ranh quá mong manh

 

khi tiếng nói thoát ra từ một khối hiền hòa

của cỏ cây hoa lá

và khi bước chân em xao xác bầu khí quyển

bước theo những người ca tụng môi sinh

là lúc ta tự hỏi

hai chữ hạnh phúc có còn mang ý nghĩa thăng hoa sự sống

hay chỉ là những hóa trang của con người dành cho nhau sự giả tạo

 

khi tiếng nói thoát ra từ những lục lạc của bò

suốt đời gặm cỏ nuôi sống con người

không hề nhận chữ cám ơn

là lúc ta nhìn nhau không nói

rải lá, hứng sương, ủ tình, ấp mộng

thiên thu trên hai bàn tay

đông phương bỗng hiện ra buồn buồn với những nét da nhăn…

 

thy an

 

  

 

Tháng sáu lặng lẽ

 

 

tháng sáu vẽ một vòng tròn bao quanh nhiều điểm

mỗi điểm là một ngọn nến thắp lên từ những bàn tay khô

da nhăn, gân nổi

soi nỗi buồn của những người nhọc mệt

vừa trở về từ một cuộc viễn du

thất vọng

 

tháng sáu thèm ngọn gió thổi ngang đầu

có chiếc lá mang theo mùi rơm rạ xưa cũ

quê người, đất lạ, bình yên

chiều sâu của trái tim hiển lộ những bông hoa kỳ diệu

bài thơ giấu trong môi chưa bao giờ nói ra

kỷ niệm phơi trên ngực người đàn bà đi trên cơn nóng

 

tháng sáu đọc quyển sách Lỗ Đen huyền bí

khoa học và triết gia tay bắt mặt mừng

con đường tiệm cận chạy mãi không tới đích

gần nhau nhưng cũng xa nhau

đi qua những bình yên của cuộc sống

áp tai vào ngực nghe sóng quê hương muôn trùng

 

tháng sáu cắt nhánh hoa hồng, tay rướm máu

cái thiện, cái ác sống hòa nhau

nhiều khi cùng nhân danh mặt trời

để tạo dựng quỷ dữ và thánh nhân

lịch sử vẽ lên vòng tròn

mỗi điểm là giọt nước mắt nỗi đau không diễn tả

rơi xuống

rạn nứt không, thời gian của bác học xa xăm

tháng sáu trôi qua lặng lẽ …

 

thy an

tháng 06-2019

 

 


 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 1193)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1499)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4532)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1623)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 1317)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 1046)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1704)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 1127)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 1056)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 1485)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.