- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
281,812

CÓ THỂ MÙA XUÂN NÓI VỚI ANH

27 Tháng Ba 201912:35 SA(Xem: 15005)

Mơ Xa - ảnh UL
Mơ Xa - ảnh UL
 

CÓ THỂ MÙA XUÂN NÓI VỚI ANH

 

Tấm huy chương còn mặt trái không ngờ 

Làm sao chiếu đời nhau nơi góc khuất

Biết tìm đâu tấm lòng chân thật

Se sắt theo nhau đi hết cõi người.

 

Có thể em còn nửa khoé cười 

tiếng lụa xé mười phương ai vãn 

Dẫu bầu trời muôn ngàn chấm sáng

Vẫn lẻ loi khi vắng một tinh cầu.

 

Có thể anh chẳng còn nữa buồn đau

Giấu một góc ngăn tim hình giọt lệ

Sờ qua vai nghe tuổi mình sóng bể

Quay hướng nào lòng cũng hóa nương dâu.

 

Có thể thời gian vừa trổ nhánh sầu

Tiễn ngày tháng của tình người ngao ngán

Ngửa mặt cười khan, đem lòng rao bán

Bầu trời anh mây xẻ lối điêu tàn.

 

Anh trót gieo vào cõi hỗn mang  

Cả vốn liếng của đời thừa vung vãi

Để bây giờ thánh thần cũng vụng dại

Xô đẩy anh, con chiên ghẻ lạc đàn.

 

Có thể anh ngạo mạn chẳng màng

Xem công danh, lợi lộc là phù thế

Và được mất chẳng qua trò con trẻ

Chỉ thời gian trổ lạch phía ta về. 

 

Anh đọc em - những phụ trang bên lề 

tưởng nghiền ngẫm trang đời toe cả gáy

suốt nẻo hoang vu lòng như cỏ dại  

tìm người làm vườn giẫy cỏ vun cây.

...... 

Vạch một nét chì vào tay

mùa xuân đã cạn lời tái bút 

những dòng thơ mang bộ mặt sáp 

sấp ngửa xuống hàng.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


NGƯỜI ĐỪNG ĐỌC THƠ TÔI !

 

Này người, chớ đọc thơ tôi

chẳng có gì ngoài cơn gió lùa

trong căn nhà vắng

những âm ghép rời rạc

qua khu vườn lòng cỏ đã lên xanh.

 

Đừng đọc thơ tôi, những chữ trống không. 

bầy ký tự bám nhau lỏng lẻo

những phụ âm cười cợt nguyên âm - ôm vai bá cổ

thiếu nỗi nhân từ. 

 

Đừng đọc những bài thơ vụng đường tu

chữ nghĩa tôi như con chiên lạc bầy

chẳng dọn lòng trông cậy, không lớn khôn từng ngày.

 

Người đừng đọc những câu thơ nông nổi khói mây

lời tung hô ca ngợi khuôn sáo

ẩn sau nụ cười xã giao 

những dụ ngôn khoác áo đồng dao

chỉ dành cho người lớn 

mệt nhoài.

 

Này người, chớ đọc thơ tôi !

chẳng có gì ngoài khoé môi gượng gạo

nếm đủ bội bạc, ân tình

những câu thơ tôi tặng riêng mình

chẳng còn gì ngoài lau trắng

chẳng có gì thắp lên ngày 

mưa nắng ?

đã gội trên phế tích tiêu điều.

 

Đọc gì những câu thơ như ngọn cỏ liêu xiêu

rạp mình theo gió

đừng ví thơ như giọt cam lồ sau cùng đã cạn

nhân danh tự do

rao bán cả thánh thần. 

 

Đừng đọc những vần thơ lùi lại nhìn mình  

xuyên qua bản thể 

tôi đi tìm tôi

tìm nỗi buồn tro nguội

những ký tự sinh thành từ nước mắt 

cho câu hát ngân lên trong vắt

ứa ra từ tim.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 


SONATA THÁNG CHẠP

 

Tháng chạp dắt mưa về quán nhỏ

Ngày vẫn lên xanh, rêu khép nép hẹn hò

Tháng chạp mắc mưa vào nhớ

Ngực phố lô xô, mái ngói nghẹn lời

Vai chẳng rộng, tay chẳng dài 

Để che những ngôi nhà

xám lạnh .

 

Chuyến xe thổ mộ đi vào quá vãng

Chở chiều về qua nẻo đường muôn vạn

Giữa nhịp phố gầy, quán cũng nhỏ theo mưa.

*

Hàng cây tỉnh giấc trưa

Dụi mắt lá hiền minh

Sau mái phố lim dim ngái ngủ

Bỏ lại mùa thao thức sau lưng

Phố khép lại nụ cười ấp ủ

Nơi cánh cửa mùa thu đầy gió

Quán nhỏ vai gầy cũng ướt theo mưa.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

 

 

NIÊM HOA

 

Một hôm cõng núi lên buồn 

Một tôi phác thảo nửa khuôn mặt mình

Một hôm ngồi với lặng thinh

Phủi tàng hoa các vô minh

nói cười 

Một hôm ngồi nhớ mặt người

Tay năm ngón núi xô trời cô liêu

Một tôi,

ngồi với quạnh hiu

Mỗi mình thương nỗi tiêu điều 

hoa rơi ...

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

NHỎ NHẸ VỚI MÙA XUÂN

 

Thương nữ là cỏ dại

nào phải đâu hoa nhường 

qua bao cuộc phù thế

biết rồi sẽ tang thương.

 

Hỏi hoa nội bên đường   

mai về miền bụi đỏ 

tình non như ngọn cỏ  

thiếp ngủ trên thung sầu.

 

Lời thì thầm nhỏ nhẹ

giấc miên xuân gọi mời

cỏ hoa mừng rẽ lối

gối đầu lên hoang đồi.

.......

Thương nữ là cỏ nội

đâu phải nhành thiên hương

mười ngón tay làm chiếu 

Đan giữa giấc miên trường. 


Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

BUỒN 

 

Đừng hỏi vì sao buổi chiều thắp lửa

Mà sầu tư không cháy 

ngọn nến lụn dần cuối ngày  

Buồn sao mà cai được ?

Buổi mai gõ cửa chợ chiều 

mua thêm dăm ba điều ước 

làm quà tất niên

con gà và chị hàng xén thi nhau mắng như tát nước

khuyến mãi thêm một cái nguýt dài 

bác xe ôm dắt xe qua bên kia đường 

tránh đuôi mắt dao cau

sát thương

Gọi hoài gọi huỷ vận may nhật thực

người đàn ông bán tăm lầm lũi đi

bỏ mặc sau lưng năm cùng tháng cạn

Đừng hỏi ngã tư tấp nập

sao không bật hoài đèn xanh đèn đỏ 

để những chiếc xe đạp cải tiến 

còn dừng lại giữa ngã ba chiều rao hủ tiếu, cá viên chiên

thương chi những mảnh đời biến động 

ta và chiều vá víu nhau cho lành lặn nỗi buồn

nhân danh những hoàng hôn đã ngún 

đốt ngọn bấc ngày thành tro.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy
(18/01/2019)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 12911)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 20628)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 638)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.
06 Tháng Giêng 202312:11 SA(Xem: 588)
Nguyễn Du chỉ thốt lên một lần duy nhất: Ta vốn có tính yêu núi khi ông Bắc hành, ở đoạn cuối sứ trình; nhưng cái tính đó, ông đã bộc lộ biết bao lần trong 254 bài qua cả ba tập thơ chữ Hán của mình! Ai ham đọc sách mà không biết câu nói có tự cổ xưa: Trí giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn (Kẻ trí thì vui với sông nước, người nhân thì vui với núi non); song cái ý tưởng sách vở thể hiện khát vọng thoát tục thanh cao, mơ ước được tựa vào non xanh để tìm sự yên tĩnh vĩnh hằng của nội tâm đó đã được Nguyễn Du trải nghiệm bằng toàn bộ cảm giác buồn, vui, qua các đoạn đời phong trần của mình, và ông miêu tả chúng qua bao vần thơ chữ Hán thực thấm thía, rung động.
06 Tháng Giêng 202312:02 SA(Xem: 797)
bạn có thể vừa đi làn trái, lại cũng đi được luôn cả làn phải không hề lăn tăn chi? / và bạn quả thật (đang) làm được thế ư, thậm chí còn nhiều hơn? / vậy bạn đáng nể quá rồi / người siêu nhất trần gian!
05 Tháng Giêng 202311:09 CH(Xem: 761)
Võ Tòng Xuân, sinh ngày 6 tháng 9 năm 1940 (tuổi con rồng / Canh Thìn), tại làng Ba Chúc trong vùng Thất Sơn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Xuất thân từ một gia đình nghèo với 5 anh em. Học xong trung học đệ nhất cấp, VTX lên Sài Gòn sớm, sống tự lập, vất vả vừa đi học vừa đi làm để cải thiện sinh kế gia đình và nuôi các em... Miền Nam năm 1972, đang giữa cuộc chiến tranh Bắc Nam rất khốc liệt – giữa Mùa Hè Đỏ Lửa, Đại học Cần Thơ lúc đó là đại học duy nhất ở Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), được thành lập từ 31/03/1966 thời Việt Nam Cộng Hòa đang trên đà phát triển mạnh, và đã có khóa tốt nghiệp đầu tiên ra trường (1970). Võ Tòng Xuân đã được GS Nguyễn Duy Xuân (1970-1975) – là Viện trưởng thứ hai sau GS Phạm Hoàng Hộ (1966-1970), viết thư mời ông về phụ trách khoa nông nghiệp – lúc đó trường vẫn còn là có tên là Cao Đẳng Nông nghiệp, với tư cách một chuyên gia về lúa.
17 Tháng Mười Hai 20222:10 SA(Xem: 863)
Được tin buồn: cụ ông ĐẶNG VĂN NGỮ (Thân phụ của anh Đặng Hiền, cựu hs PTG ĐN niên khoá 75) Sinh năm: 1933 Đã từ trần vào ngày 06 tháng 12 năm 2022 (nhằm ngày 13 tháng 11 năm Nhâm Dần) Hưởng Thọ: 90 Tuổi
14 Tháng Mười Hai 202210:36 CH(Xem: 951)
Nhận được tin buồn: Thân phụ nhà thơ Đặng Hiền, chủ biên tạp chí Hợp Lưu Là Cụ Ông Đặng Văn Ngữ Pháp danh: Minh Pháp Sinh năm Quý Dậu (1933) tại Đà Nẵng, Việt Nam. Đã tạ thế ngày 06 tháng 12 năm 2022 tại California, USA. Hưởng thượng thọ 90 tuổi. Xin thành kính phân ưu cùng nhà thơ Đặng Hiền và tang gia
10 Tháng Mười Hai 20229:31 CH(Xem: 994)
Nhận được tin buồn Phu quân của Cụ bà Trần Thị Y Cụ ông ĐẶNG VĂN NGỮ Pháp Danh MINH PHÁP Tuổi Quý Dậu (1933) Đã tạ thế ngày 06 tháng 12, năm 2022, tại Fountain Valley, California, Hưởng thượng thọ 90 tuổi.
08 Tháng Mười Hai 202211:58 CH(Xem: 921)
Được tin thân phụ nhà thơ Đặng-Hiền, Chủ Biên Tạp Chí Hợp-Lưu là Cụ Ông ĐẶNG VĂN NGỮ, Pháp danh MINH PHÁP, Vừa tạ thế ngày 6 tháng 12 năm 2022 tại California, hưởng thượng thọ 90 tuổi .