- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,779,926

CÓ THỂ MÙA XUÂN NÓI VỚI ANH

27 Tháng Ba 201912:35 SA(Xem: 10491)

Mơ Xa - ảnh UL
Mơ Xa - ảnh UL
 

CÓ THỂ MÙA XUÂN NÓI VỚI ANH

 

Tấm huy chương còn mặt trái không ngờ 

Làm sao chiếu đời nhau nơi góc khuất

Biết tìm đâu tấm lòng chân thật

Se sắt theo nhau đi hết cõi người.

 

Có thể em còn nửa khoé cười 

tiếng lụa xé mười phương ai vãn 

Dẫu bầu trời muôn ngàn chấm sáng

Vẫn lẻ loi khi vắng một tinh cầu.

 

Có thể anh chẳng còn nữa buồn đau

Giấu một góc ngăn tim hình giọt lệ

Sờ qua vai nghe tuổi mình sóng bể

Quay hướng nào lòng cũng hóa nương dâu.

 

Có thể thời gian vừa trổ nhánh sầu

Tiễn ngày tháng của tình người ngao ngán

Ngửa mặt cười khan, đem lòng rao bán

Bầu trời anh mây xẻ lối điêu tàn.

 

Anh trót gieo vào cõi hỗn mang  

Cả vốn liếng của đời thừa vung vãi

Để bây giờ thánh thần cũng vụng dại

Xô đẩy anh, con chiên ghẻ lạc đàn.

 

Có thể anh ngạo mạn chẳng màng

Xem công danh, lợi lộc là phù thế

Và được mất chẳng qua trò con trẻ

Chỉ thời gian trổ lạch phía ta về. 

 

Anh đọc em - những phụ trang bên lề 

tưởng nghiền ngẫm trang đời toe cả gáy

suốt nẻo hoang vu lòng như cỏ dại  

tìm người làm vườn giẫy cỏ vun cây.

...... 

Vạch một nét chì vào tay

mùa xuân đã cạn lời tái bút 

những dòng thơ mang bộ mặt sáp 

sấp ngửa xuống hàng.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


NGƯỜI ĐỪNG ĐỌC THƠ TÔI !

 

Này người, chớ đọc thơ tôi

chẳng có gì ngoài cơn gió lùa

trong căn nhà vắng

những âm ghép rời rạc

qua khu vườn lòng cỏ đã lên xanh.

 

Đừng đọc thơ tôi, những chữ trống không. 

bầy ký tự bám nhau lỏng lẻo

những phụ âm cười cợt nguyên âm - ôm vai bá cổ

thiếu nỗi nhân từ. 

 

Đừng đọc những bài thơ vụng đường tu

chữ nghĩa tôi như con chiên lạc bầy

chẳng dọn lòng trông cậy, không lớn khôn từng ngày.

 

Người đừng đọc những câu thơ nông nổi khói mây

lời tung hô ca ngợi khuôn sáo

ẩn sau nụ cười xã giao 

những dụ ngôn khoác áo đồng dao

chỉ dành cho người lớn 

mệt nhoài.

 

Này người, chớ đọc thơ tôi !

chẳng có gì ngoài khoé môi gượng gạo

nếm đủ bội bạc, ân tình

những câu thơ tôi tặng riêng mình

chẳng còn gì ngoài lau trắng

chẳng có gì thắp lên ngày 

mưa nắng ?

đã gội trên phế tích tiêu điều.

 

Đọc gì những câu thơ như ngọn cỏ liêu xiêu

rạp mình theo gió

đừng ví thơ như giọt cam lồ sau cùng đã cạn

nhân danh tự do

rao bán cả thánh thần. 

 

Đừng đọc những vần thơ lùi lại nhìn mình  

xuyên qua bản thể 

tôi đi tìm tôi

tìm nỗi buồn tro nguội

những ký tự sinh thành từ nước mắt 

cho câu hát ngân lên trong vắt

ứa ra từ tim.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 


SONATA THÁNG CHẠP

 

Tháng chạp dắt mưa về quán nhỏ

Ngày vẫn lên xanh, rêu khép nép hẹn hò

Tháng chạp mắc mưa vào nhớ

Ngực phố lô xô, mái ngói nghẹn lời

Vai chẳng rộng, tay chẳng dài 

Để che những ngôi nhà

xám lạnh .

 

Chuyến xe thổ mộ đi vào quá vãng

Chở chiều về qua nẻo đường muôn vạn

Giữa nhịp phố gầy, quán cũng nhỏ theo mưa.

*

Hàng cây tỉnh giấc trưa

Dụi mắt lá hiền minh

Sau mái phố lim dim ngái ngủ

Bỏ lại mùa thao thức sau lưng

Phố khép lại nụ cười ấp ủ

Nơi cánh cửa mùa thu đầy gió

Quán nhỏ vai gầy cũng ướt theo mưa.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

 

 

NIÊM HOA

 

Một hôm cõng núi lên buồn 

Một tôi phác thảo nửa khuôn mặt mình

Một hôm ngồi với lặng thinh

Phủi tàng hoa các vô minh

nói cười 

Một hôm ngồi nhớ mặt người

Tay năm ngón núi xô trời cô liêu

Một tôi,

ngồi với quạnh hiu

Mỗi mình thương nỗi tiêu điều 

hoa rơi ...

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

NHỎ NHẸ VỚI MÙA XUÂN

 

Thương nữ là cỏ dại

nào phải đâu hoa nhường 

qua bao cuộc phù thế

biết rồi sẽ tang thương.

 

Hỏi hoa nội bên đường   

mai về miền bụi đỏ 

tình non như ngọn cỏ  

thiếp ngủ trên thung sầu.

 

Lời thì thầm nhỏ nhẹ

giấc miên xuân gọi mời

cỏ hoa mừng rẽ lối

gối đầu lên hoang đồi.

.......

Thương nữ là cỏ nội

đâu phải nhành thiên hương

mười ngón tay làm chiếu 

Đan giữa giấc miên trường. 


Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

BUỒN 

 

Đừng hỏi vì sao buổi chiều thắp lửa

Mà sầu tư không cháy 

ngọn nến lụn dần cuối ngày  

Buồn sao mà cai được ?

Buổi mai gõ cửa chợ chiều 

mua thêm dăm ba điều ước 

làm quà tất niên

con gà và chị hàng xén thi nhau mắng như tát nước

khuyến mãi thêm một cái nguýt dài 

bác xe ôm dắt xe qua bên kia đường 

tránh đuôi mắt dao cau

sát thương

Gọi hoài gọi huỷ vận may nhật thực

người đàn ông bán tăm lầm lũi đi

bỏ mặc sau lưng năm cùng tháng cạn

Đừng hỏi ngã tư tấp nập

sao không bật hoài đèn xanh đèn đỏ 

để những chiếc xe đạp cải tiến 

còn dừng lại giữa ngã ba chiều rao hủ tiếu, cá viên chiên

thương chi những mảnh đời biến động 

ta và chiều vá víu nhau cho lành lặn nỗi buồn

nhân danh những hoàng hôn đã ngún 

đốt ngọn bấc ngày thành tro.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy
(18/01/2019)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 1738)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7499)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14836)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 32604)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 83353)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21661)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
09 Tháng Giêng 202211:48 CH(Xem: 402)
Anh Đinh Cường gọi phone cho tôi chỉ hỏi:” Làm sao để thành ...Cá?”. Cá bơi xuôi lội ngược, vẫy vùng trong biển lớn, hay quanh quẩn trong hồ ao? Cá đẹp óng ánh bơi ngược dòng, hay lừ đừ chịu trận trong lưới ngày, và ngay cả đang giãy dụa chết bởi những lưỡi câu lờ lững? Không phải, Anh hỏi tôi về cá khác. Cá Vàng.
05 Tháng Giêng 20228:41 CH(Xem: 508)
Dẫn nhập – Chiến tranh, không phải là chấp nhận hiểm nguy, không phải là chấp nhận giao tranh. Ở một thời khắc nào đó, với người chiến binh, là sự chấp nhận thuần túy và giản đơn cái chết. La guerre, ce n’est pas l’acceptation du risque, ce n’est pas l’acceptation du combat. C’est, à certaines heures, pour le combattant, l’acceptation pure et simple de la mort. A. de Saint-Exupéry (Pilote de guerre)
02 Tháng Giêng 20223:37 CH(Xem: 612)
Một chương trình đại nhạc hội vinh danh, một loạt series trên truyền thông và truyền hình với vợ con cùng xuất hiện ôn lại thành tích và vinh quang của một đặc tình cỡ tá với hàng chục năm hoạt động, chui sâu leo cao ngay trước mũi phản gián của họ, rồi một chỗ làm mới chính danh và một tương lai không tồi ngồi sau một chiếc bàn đầy quyền lực. / Chen Li điểm lại những thông tin mới mà người điều khiển nói với y, trong lần liên lạc truyền tin mới nhất, mà hôm nay y sẽ phải hồi đáp cụ thể bằng hành động, bởi vì vé hồi cư cho y và gia đình, cùng các giấy tờ và tiền bạc, thẻ tín dụng ngân hàng v.v… cũng đã được gửi tới tay y theo đường giây, y hẹn.
02 Tháng Giêng 20223:16 CH(Xem: 573)
khi tôi căng những lọn thiều / thì châu thân đã dậy triều hoan ca / một năm nào / xa / rất xa