- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,309

NHỮNG ĐƯỜNG QUÊN

08 Tháng Ba 20194:10 CH(Xem: 14090)


song Han-DaNang2
Sông Hàn Đà Nẵng - ảnh Internet



Phụ nữ như những con đường, đường càng cong càng nguy hiểm.(danh ngôn)

Nguyễn Đăng Khương
LÚC ẤY

 

Chấm vệ tinh xâm thực mây 
bầu trời dõi theo mắt người 
nuôi dưỡng đê mê

 

Yêu hơn sinh mạng mình một con người 
tuổi mười tám 
xuống dòng 
bài tình thế gian

 

Giấc mộng thi ca dạy 
nhìn nghiêng ngược ảnh  
ngôn ngữ tơ non 
lửng lơ 

 
Cái thôi thúc đầu tiên không quả

nghìn tin zalo trong giờ 
tổn thương nằm im trong máu 
nàng ước không phải của đời này

 

Cuộn trái qua phải 
vô số con mắt bão 
cuốn phải vào trái 
bề mặt sinh quyển 
ngắm thế giới lực hút ảo  
từ từ chìm xuống

ý nghĩ.

 

HIỆN

Trong tình yêu cái có đang thụt lùi…

 

Không canh để biết ngọt nhạt 
từ bàn tay một người hay gọi là thơ 
mầm cỏ dại sinh sôi

 

Ai đó kể trong mơ tóm được rất nhiều lươn 
bàn tay còn mê man ngây dại 
vùng tuổi thơ

 

Đất mãi mãi sẽ lặn sâu vào nước 
tình yêu chôn huyệt mộ 
trước lúc nước lên

 

Nơi cư trú lý tưởng 
hào quang cầu vồng 
thống trị vô thức.


 

ĐỨNG

 

Đấy không là tượng đài 
tuyệt đối thỏa mãn ước vọng cao đẹp đổ sụp từ lâu 
mọi chuẩn vụn nát như lý tưởng

 
Giấc mơ thường quay về khu vườn của mẹ thời thơ ấu 
dây bìm bìm, ất sửu, cứt quạ quoắn xoay ma quỷ 
đám cây non oằn mình cố thở

 

Bàn tay lìa đốt buốt nhức chạm hư thực

đấy không là bóng núi đợi chờ 
thương yêu biền biệt  
hình nộm lay lắt
khóc vài hạt nước 
hạn mặn xâm thực trời xanh

 

Đấy không là nơi em dừng lại
nước bẩn ao tù lũ nhóc nhen lớn tiếng 
muốn uống nát trăng sao

 

Sống sục sôi
lùi mãi ngược mãi 
mọi thứ xoắn vào nhau 
một hình nhân đứng đó.

 

Ở GIỮA NHỮNG LÀN RANH 

 

Giọt sương lấp lánh thu bầu trời

cả cổ thụ chắc khỏe

nằm gọn

biểu cảm định hình khoảnh khắc  

 

Bờ sáng tối người ở đâu

lý trí sắc lạnh

đắm chìm mơ mộng

hái quả nào từ được mất có không 

 

Rực rỡ và rụng rơi

dấu chân nhỏ bước lên từ mép nước

giữ lại gì nhan sắc trời xanh  

 

Giữa mê đắm và bừng tỉnh, ái tình ở đâu

lành lặn vết thương mức thước

người đi rồi còn lại cả thế nhân 

 

Rung lắc điệu nghệ cái đuôi mèo

sẽ lao tới một cánh rừng đùa giỡn

hay ngủ yên tro bếp bình dân 

 

Bước ra từ khoảng đó

tiếng thở dài biến mất

nếp nhăn con đường không còn vả mồ hôi

bóng cây nô đùa như trẻ thơ chạy nhảy

đất đai lắng mình trong máu

ngồi mơ tưởng thế giới thăng bằng 

 

Một ảo ảnh tuyệt mỹ

luôn đợi chờ

bên ngoài

mướt mát

những làn ranh. 

 

LỊM ĐẮM ĐƯỜNG QUÊN

 

Không hồi sinh từ đất như hạt

miền tâm trạng đột nhiên bị phủ nhận

đường chim lãng quên 

 

Vứt bỏ trạng thái tương lai

sẽ làm trong những giờ sắp tới

cầm lên buông xuống 

 

Những lảo đảo dọc bãi bờ mãi dập vào ga

lượn buồn của triều cường tháng chín

mùa vụ quê nhà ngâm mình nước mắt

trôi nổi tuổi già nua 

 

Mở trang trắng

lòa xòa tóc râu thi sĩ

cả đời ảo ảnh dưỡng nuôi

lớn dần

héo khô tầm gửi 

 

Chân lý vừa đi vừa ngoảnh lại

thực tại

lịm đắm những đường quên. 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2741)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2636)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 3001)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2754)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2623)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2921)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3322)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2272)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3145)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3048)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?