- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,354,619

NHỮNG ĐƯỜNG QUÊN

08 Tháng Ba 20194:10 CH(Xem: 1992)


song Han-DaNang2
Sông Hàn Đà Nẵng - ảnh Internet



Phụ nữ như những con đường, đường càng cong càng nguy hiểm.(danh ngôn)

Nguyễn Đăng Khương
LÚC ẤY

 

Chấm vệ tinh xâm thực mây 
bầu trời dõi theo mắt người 
nuôi dưỡng đê mê

 

Yêu hơn sinh mạng mình một con người 
tuổi mười tám 
xuống dòng 
bài tình thế gian

 

Giấc mộng thi ca dạy 
nhìn nghiêng ngược ảnh  
ngôn ngữ tơ non 
lửng lơ 

 
Cái thôi thúc đầu tiên không quả

nghìn tin zalo trong giờ 
tổn thương nằm im trong máu 
nàng ước không phải của đời này

 

Cuộn trái qua phải 
vô số con mắt bão 
cuốn phải vào trái 
bề mặt sinh quyển 
ngắm thế giới lực hút ảo  
từ từ chìm xuống

ý nghĩ.

 

HIỆN

Trong tình yêu cái có đang thụt lùi…

 

Không canh để biết ngọt nhạt 
từ bàn tay một người hay gọi là thơ 
mầm cỏ dại sinh sôi

 

Ai đó kể trong mơ tóm được rất nhiều lươn 
bàn tay còn mê man ngây dại 
vùng tuổi thơ

 

Đất mãi mãi sẽ lặn sâu vào nước 
tình yêu chôn huyệt mộ 
trước lúc nước lên

 

Nơi cư trú lý tưởng 
hào quang cầu vồng 
thống trị vô thức.


 

ĐỨNG

 

Đấy không là tượng đài 
tuyệt đối thỏa mãn ước vọng cao đẹp đổ sụp từ lâu 
mọi chuẩn vụn nát như lý tưởng

 
Giấc mơ thường quay về khu vườn của mẹ thời thơ ấu 
dây bìm bìm, ất sửu, cứt quạ quoắn xoay ma quỷ 
đám cây non oằn mình cố thở

 

Bàn tay lìa đốt buốt nhức chạm hư thực

đấy không là bóng núi đợi chờ 
thương yêu biền biệt  
hình nộm lay lắt
khóc vài hạt nước 
hạn mặn xâm thực trời xanh

 

Đấy không là nơi em dừng lại
nước bẩn ao tù lũ nhóc nhen lớn tiếng 
muốn uống nát trăng sao

 

Sống sục sôi
lùi mãi ngược mãi 
mọi thứ xoắn vào nhau 
một hình nhân đứng đó.

 

Ở GIỮA NHỮNG LÀN RANH 

 

Giọt sương lấp lánh thu bầu trời

cả cổ thụ chắc khỏe

nằm gọn

biểu cảm định hình khoảnh khắc  

 

Bờ sáng tối người ở đâu

lý trí sắc lạnh

đắm chìm mơ mộng

hái quả nào từ được mất có không 

 

Rực rỡ và rụng rơi

dấu chân nhỏ bước lên từ mép nước

giữ lại gì nhan sắc trời xanh  

 

Giữa mê đắm và bừng tỉnh, ái tình ở đâu

lành lặn vết thương mức thước

người đi rồi còn lại cả thế nhân 

 

Rung lắc điệu nghệ cái đuôi mèo

sẽ lao tới một cánh rừng đùa giỡn

hay ngủ yên tro bếp bình dân 

 

Bước ra từ khoảng đó

tiếng thở dài biến mất

nếp nhăn con đường không còn vả mồ hôi

bóng cây nô đùa như trẻ thơ chạy nhảy

đất đai lắng mình trong máu

ngồi mơ tưởng thế giới thăng bằng 

 

Một ảo ảnh tuyệt mỹ

luôn đợi chờ

bên ngoài

mướt mát

những làn ranh. 

 

LỊM ĐẮM ĐƯỜNG QUÊN

 

Không hồi sinh từ đất như hạt

miền tâm trạng đột nhiên bị phủ nhận

đường chim lãng quên 

 

Vứt bỏ trạng thái tương lai

sẽ làm trong những giờ sắp tới

cầm lên buông xuống 

 

Những lảo đảo dọc bãi bờ mãi dập vào ga

lượn buồn của triều cường tháng chín

mùa vụ quê nhà ngâm mình nước mắt

trôi nổi tuổi già nua 

 

Mở trang trắng

lòa xòa tóc râu thi sĩ

cả đời ảo ảnh dưỡng nuôi

lớn dần

héo khô tầm gửi 

 

Chân lý vừa đi vừa ngoảnh lại

thực tại

lịm đắm những đường quên. 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1251)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
11 Tháng Chín 201711:18 CH(Xem: 8803)
“Giá trị một con người không ở cái chân lý mà người ấy có hay tưởng có, mà ở cái công sức người ấy đã bỏ ra để tìm kiếm nó. (Nguyễn Hữu Đang trong cuốn Trần Dần-ghi 1954-1960, xb Td mémoire, Paris 2001 trg 461.)
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 390)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 480)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:45 CH(Xem: 494)
tôi nhìn thấy mặt trời mọc và lặn / sa mạc cát đẹp với những vì sao đêm / những lộng lẫy lạ thường của vạn vật. / tưởng như mình là người cuối cùng / thực sự thấy qủa đất và bầu trời /
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 426)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
31 Tháng Tám 201911:30 CH(Xem: 527)
chai rượu đỏ khai mở hoàng hôn / lá nho đã trôi dạt với ong vàng / và biển tím hát cho loài huệ trắng / không có lời tiên tri /
31 Tháng Tám 201911:05 CH(Xem: 414)
HOÀNG HÔN BUỔI SÁNG – Tác giả: J. NGỌC - (Toàn tập 14 chương)
29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 595)
ngàn xa gió hát lời ru / dỗ em say ngủ / giấc mù mịt, / đêm! / gối thơm trải vạt tóc mềm / trăng rơi mấy sợi / trăng chìm trong mơ /
28 Tháng Tám 20193:47 CH(Xem: 495)
sẽ trở về một ngày dưới cơn mưa nhẹ / nghe những yêu thương thật gần / vai người run thật khẽ / sợi tóc phất phơ.