- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,433,355

THƠ NGUYỄN THỊ KIM LAN

06 Tháng Giêng 20196:13 CH(Xem: 5544)



NgThiKimLan-f5
Nhà thơ Nguyễn Thị Kim Lan -2019


LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Nguyễn Thị Kim Lan sống ở Hải Phòng. Tốt nghiệp đại học sư phạm Hà Nội khoa ngữ văn. Là chuyên viên Khoa Ngữ văn của Sở Giáo dục và Đào tạo Hải Phòng. Chủ biên và tác giả bộ sách giáo khoa Ngữ văn Hải Phòng và các tài liệu học tập khác.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của nhà thơ Nguyễn Thi Kim Lan.

Tạp Chí Hợp Lưu



 


NHƯ MỘT GIẤC MƠ


Khi em sinh ra
Hình như bà mụ thứ mười hai đã ngầm trao cho anh chìa khoá mở em
Đề phòng sau này em lạc.

Em tìm anh nơi này nơi khác
Ở sâu trời
Ở chót vót biển cao
Khi sớm chiều, khi giữa chiêm bao
Lúc sông dâng , khi thuyền mắc cạn.

Em tìm anh ngược con gió bấc
Ngộ nhận Hawking, từ hố đen đến
song sinh.
Như một bài thơ từ thuở trắng tinh,
Em trải nắng sáng trên câu chữ
Đêm không ngủ giữ nồng hơi thở
Chỉ sợ thiếp đi lúc anh hiện ra.

Anh bỗng gọi em mai hừng hôm qua
Cởi chiếc áo ủ em tiếng nấc
Trong vạn kỉ ngày sau xa khuất
Anh đợi em
Anh đợi dấu vân em.

Ta xa vạn ngày ta lại thân quen
Anh thiếp ngủ trời sao xanh biếc
Anh thức giấc, huyền đêm tan hết
Em đi rồi
Gió ngang mi hoen.

 

Nguyễn Thị Kim Lan

 



ĐI QUA MÙA KHÔNG ANH

(Tặng Dung)


Em ra đường mùa đông
Vì mấy điều không thể bỏ
Thương trong ánh đèn đường
Những người khốn khó
Hát trong khi lòng buồn rầu
Để xin được đồng tiền của sự mủi lòng đúng cách
Em đi qua nghe xong bài hát
Nước mắt thì đầm đìa mà không thả đồng tiền nào vào hòm từ thiện
Em không làm vì ngại ngần lòng thương phù phiếm
Cho ai để được yên lòng.

Em thích ra đường vào mùa đông
Cây giữ hương suốt mùa để thơm dâng hiến
Đêm giáng sinh mà trăng rằm
lại hiện
Như cả những hai lần ta được hôn nhau
Anh yêu em em có biết đâu
Giờ em nhớ anh chỉ lòng em khôn xiết
Con đường từ cầu tầu ra bến nước
Không một rét mướt đường mưa
Người thợ trên cầu tàu ngồi ngắm trăng khuya
Qua một đêm không thấy tay mình dầu mỡ.

Đêm mùa đông lòng em đổ vỡ
Biết rằng em nhớ anh
Một chiều đến mười lần em vào trang anh mà soi xét
Thấy anh làm thơ về nỗi buồn khác
Nước mắt em chảy dài

Thôi, ta còn có ngày mai
Em tỉnh dậy sau cơn say vô cớ
Bật màn hình nhắn anh: Em nhớ
Rồi đi qua mùa đông không anh!

Nguyễn Thị Kim Lan

 

ĐÊM

Khi em đến , anh xuân đã tươi
Đã tương tư đã biết yêu rồi
Giọt thơ nắng hong buồn vai ấm
Áo của giai nhân, lụa mây trôi

Anh hát anh đàn em bé xíu thôi
Anh mở cửa xoay chiều em không biếc
Anh dịu hiền khát khao tha thiết
Gió biết em thương giấu hộ em lời


Như mọi con người em có cuộc đời
Anh xoay xở thơ bên kia tường lửa
Câu hát anh đủ già không vang nữa
Gió hoà âm mang đến tiếng em cười


Em nghe ngày và đêm tới mặt trời
Dài rộng đủ để ôm anh vạm vỡ
Em còn thức khi anh đã ngủ
Đêm tựa nhung tựa tiếng ru nôi


Em sẽ yêu anh khi em chết thật rồi
Hồn xanh trẻ treo trên đầu ngọn tháp
Anh ngủ say nghiêng còn em khẽ hát
Ru mộng lành cho yêu vạn xa xôi.


Nguyễn Thị Kim Lan

 


NGÀY BIỂN LẶNG

Một ngày không xa
em bình thản nói cười
thấy anh đi cùng người khác

cố hình dung mình từng cười
từng khóc
héo hon cội rễ buồn đau
khi anh bỏ đi rồi
đi đã thật lâu

một ngày
khi tất cả về nhau
nhoà vào vô nghĩa
qua nghìn dâu bể
em mỉm cười hiểu rằng
yêu anh là học xa chia.

Nguyễn Thị Kim Lan

 


KHÔNG HỐI TIẾC

Cho một ngày chẳng thể giấu vào đâu
Nhan sắc mọn dưới mặt trời ngày hạ
Gầy guộc bấy mùa màng tiêu thương quá
Vàng ngọc trốn rồi em chẳng dối được đâu

Em tìm anh suốt chín ngọn suối sâu
Mười đỉnh dốc mặt trời như cạn lửa
Con chim xanh lạc lời nguyền đôi lứa
Hót năm ròng tháng rãi để tìm nhau

Cho một ngày chẳng thể giấu nỗi đau
Bao mất mát của mùa yêu ngút ngát
Giống như thế đợi ngày anh nghe hát
Ngực máu ròng em nhổ chiếc gai sâu

Câu ngọt câu đằm câu trước câu sau
Câu cay đắng trộn mặn lòng trong trắng
Câu viết lại khát thầm trên năm tháng
Em hát rồi em lại lội sông sâu

Có nghĩa gì dù chậm hay mau
Lời ta hẹn đinh ninh đằm trang sách
Từ cái lúc gặp anh rồi em khác
Anh vô ngần anh chẳng biết gì đâu!

NGUYỄN THỊ KIM LAN

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
30 Tháng Sáu 20198:10 SA
Khách
Tôi đã đọc thơ Kim Lan, đã gặp gỡ Kim Lan (theo cả hai, nghĩa đen và nghĩa bóng). Cảm nhân của tôi về chị là đặc biệt. Đoc thơ chị là đi vào một thế giới nội tâm phong phú, chung riêng hoà quyện...giống như một trải nghiệm, thám hiểm miền đất lạ mà không giống một tua du lịch có sẵn. Xin cảm ơn Dòng chảy HỢP LƯU và KIM LAN.
08 Tháng Giêng 20192:55 CH
Khách
Tôi yêu thích tạp chí này bởi sự thân mật, cởi mở; bởi tạp chí lấy niềm đam mê cái đẹp và cái thiện làm mục đích. Trân trọng cảm ơn tấm chân tình của TCHL.
07 Tháng Giêng 201912:10 CH
Khách
Hay thật. Đọc thơ chị Nguyễn Kim Lan bao giờ cũng nồng nàn cảm xúc và độc lạ trong câu từ. Thơ từ lâu thật xa lạ với mọi người, với cả chính mình. Nhưng đọc thơ chị không bao giờ chán. Gặp chính mình mà lại không phải mình. Ở thơ chị có mỗi chúng ta lại có một hình mẫu nào đó mà ta gắng vươn tới. Mong những áng thơ như này lan tỏa mạnh mẽ hơn. Cảm ơn Hopluu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 1597)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 1287)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 1787)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 1840)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 1450)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 1338)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1503)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1766)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1818)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1314)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /