- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,303,526

THƠ NGUYỄN THỊ KIM LAN

06 Tháng Giêng 20196:13 CH(Xem: 2576)



NgThiKimLan-f5
Nhà thơ Nguyễn Thị Kim Lan -2019


LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Nguyễn Thị Kim Lan sống ở Hải Phòng. Tốt nghiệp đại học sư phạm Hà Nội khoa ngữ văn. Là chuyên viên Khoa Ngữ văn của Sở Giáo dục và Đào tạo Hải Phòng. Chủ biên và tác giả bộ sách giáo khoa Ngữ văn Hải Phòng và các tài liệu học tập khác.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của nhà thơ Nguyễn Thi Kim Lan.

Tạp Chí Hợp Lưu



 


NHƯ MỘT GIẤC MƠ


Khi em sinh ra
Hình như bà mụ thứ mười hai đã ngầm trao cho anh chìa khoá mở em
Đề phòng sau này em lạc.

Em tìm anh nơi này nơi khác
Ở sâu trời
Ở chót vót biển cao
Khi sớm chiều, khi giữa chiêm bao
Lúc sông dâng , khi thuyền mắc cạn.

Em tìm anh ngược con gió bấc
Ngộ nhận Hawking, từ hố đen đến
song sinh.
Như một bài thơ từ thuở trắng tinh,
Em trải nắng sáng trên câu chữ
Đêm không ngủ giữ nồng hơi thở
Chỉ sợ thiếp đi lúc anh hiện ra.

Anh bỗng gọi em mai hừng hôm qua
Cởi chiếc áo ủ em tiếng nấc
Trong vạn kỉ ngày sau xa khuất
Anh đợi em
Anh đợi dấu vân em.

Ta xa vạn ngày ta lại thân quen
Anh thiếp ngủ trời sao xanh biếc
Anh thức giấc, huyền đêm tan hết
Em đi rồi
Gió ngang mi hoen.

 

Nguyễn Thị Kim Lan

 



ĐI QUA MÙA KHÔNG ANH

(Tặng Dung)


Em ra đường mùa đông
Vì mấy điều không thể bỏ
Thương trong ánh đèn đường
Những người khốn khó
Hát trong khi lòng buồn rầu
Để xin được đồng tiền của sự mủi lòng đúng cách
Em đi qua nghe xong bài hát
Nước mắt thì đầm đìa mà không thả đồng tiền nào vào hòm từ thiện
Em không làm vì ngại ngần lòng thương phù phiếm
Cho ai để được yên lòng.

Em thích ra đường vào mùa đông
Cây giữ hương suốt mùa để thơm dâng hiến
Đêm giáng sinh mà trăng rằm
lại hiện
Như cả những hai lần ta được hôn nhau
Anh yêu em em có biết đâu
Giờ em nhớ anh chỉ lòng em khôn xiết
Con đường từ cầu tầu ra bến nước
Không một rét mướt đường mưa
Người thợ trên cầu tàu ngồi ngắm trăng khuya
Qua một đêm không thấy tay mình dầu mỡ.

Đêm mùa đông lòng em đổ vỡ
Biết rằng em nhớ anh
Một chiều đến mười lần em vào trang anh mà soi xét
Thấy anh làm thơ về nỗi buồn khác
Nước mắt em chảy dài

Thôi, ta còn có ngày mai
Em tỉnh dậy sau cơn say vô cớ
Bật màn hình nhắn anh: Em nhớ
Rồi đi qua mùa đông không anh!

Nguyễn Thị Kim Lan

 

ĐÊM

Khi em đến , anh xuân đã tươi
Đã tương tư đã biết yêu rồi
Giọt thơ nắng hong buồn vai ấm
Áo của giai nhân, lụa mây trôi

Anh hát anh đàn em bé xíu thôi
Anh mở cửa xoay chiều em không biếc
Anh dịu hiền khát khao tha thiết
Gió biết em thương giấu hộ em lời


Như mọi con người em có cuộc đời
Anh xoay xở thơ bên kia tường lửa
Câu hát anh đủ già không vang nữa
Gió hoà âm mang đến tiếng em cười


Em nghe ngày và đêm tới mặt trời
Dài rộng đủ để ôm anh vạm vỡ
Em còn thức khi anh đã ngủ
Đêm tựa nhung tựa tiếng ru nôi


Em sẽ yêu anh khi em chết thật rồi
Hồn xanh trẻ treo trên đầu ngọn tháp
Anh ngủ say nghiêng còn em khẽ hát
Ru mộng lành cho yêu vạn xa xôi.


Nguyễn Thị Kim Lan

 


NGÀY BIỂN LẶNG

Một ngày không xa
em bình thản nói cười
thấy anh đi cùng người khác

cố hình dung mình từng cười
từng khóc
héo hon cội rễ buồn đau
khi anh bỏ đi rồi
đi đã thật lâu

một ngày
khi tất cả về nhau
nhoà vào vô nghĩa
qua nghìn dâu bể
em mỉm cười hiểu rằng
yêu anh là học xa chia.

Nguyễn Thị Kim Lan

 


KHÔNG HỐI TIẾC

Cho một ngày chẳng thể giấu vào đâu
Nhan sắc mọn dưới mặt trời ngày hạ
Gầy guộc bấy mùa màng tiêu thương quá
Vàng ngọc trốn rồi em chẳng dối được đâu

Em tìm anh suốt chín ngọn suối sâu
Mười đỉnh dốc mặt trời như cạn lửa
Con chim xanh lạc lời nguyền đôi lứa
Hót năm ròng tháng rãi để tìm nhau

Cho một ngày chẳng thể giấu nỗi đau
Bao mất mát của mùa yêu ngút ngát
Giống như thế đợi ngày anh nghe hát
Ngực máu ròng em nhổ chiếc gai sâu

Câu ngọt câu đằm câu trước câu sau
Câu cay đắng trộn mặn lòng trong trắng
Câu viết lại khát thầm trên năm tháng
Em hát rồi em lại lội sông sâu

Có nghĩa gì dù chậm hay mau
Lời ta hẹn đinh ninh đằm trang sách
Từ cái lúc gặp anh rồi em khác
Anh vô ngần anh chẳng biết gì đâu!

NGUYỄN THỊ KIM LAN

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
08 Tháng Giêng 20192:55 CH
Khách
Tôi yêu thích tạp chí này bởi sự thân mật, cởi mở; bởi tạp chí lấy niềm đam mê cái đẹp và cái thiện làm mục đích. Trân trọng cảm ơn tấm chân tình của TCHL.
07 Tháng Giêng 201912:10 CH
Khách
Hay thật. Đọc thơ chị Nguyễn Kim Lan bao giờ cũng nồng nàn cảm xúc và độc lạ trong câu từ. Thơ từ lâu thật xa lạ với mọi người, với cả chính mình. Nhưng đọc thơ chị không bao giờ chán. Gặp chính mình mà lại không phải mình. Ở thơ chị có mỗi chúng ta lại có một hình mẫu nào đó mà ta gắng vươn tới. Mong những áng thơ như này lan tỏa mạnh mẽ hơn. Cảm ơn Hopluu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 2874)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 986)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 363)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 351)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.
09 Tháng Sáu 20199:49 CH(Xem: 416)
Không là mắt khóm mắt dân/ trong vắt trời xanh/ em ấy chị ấy hay cô ấy/
09 Tháng Sáu 20199:35 CH(Xem: 553)
Hai, em chịu hết nỗi rồi đó. Em đang ở Phan. Biết ngay là mẹ lại về đây ở mấy tuần liền. Bây giờ lại mắc thêm cái bệnh nói cười lẫn lộn với người chết nữa mới điên chứ. Sao già rồi không hưởng nhàn hạ, hạnh phúc như người ta mà hành hạ thân mình chi cho khổ quá vậy không biết nữa!
25 Tháng Năm 20197:59 CH(Xem: 448)
[Dưới đây là bài đăng trên báo Le Pays ra ngày thứ ba 18/8/1863] Như báo chúng tôi đã đưa tin về chuyến viếng thăm của phái đoàn ngoại giao của xứ Nam Kỳ, khởi hành từ Huế và sẽ đến Paris vào đầu tháng 9 năm 1863. Dưới đây là danh sách của phái đoàn do vua Tự Đức chỉ định theo sắc chỉ của nhà vua ngày 27 tháng 6 năm 1863:
23 Tháng Năm 201912:27 SA(Xem: 568)
HOUSTON (VB) – Nhà thơ Tô Thùy Yên đã từ trần vào lúc 9:15 giờ đêm giờ Houston (tức 7:15 giờ chiều giờ California) hôm Thứ Ba 21/5/2019. Theo bản tiểu sử trên Wikipedia, nhà thơ Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, đã nổi tiếng từ thập niên 1950s tới nay....Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1938 tại Gò Vấp. Thuở nhỏ học trung học Trường Petrus Trương Vĩnh Ký, có ghi danh theo học ở Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn, ban văn chương Pháp, một thời gian rồi bỏ dở.
22 Tháng Năm 201910:59 CH(Xem: 973)
có một nơi vượt qua không gian và thời gian thao thức / vượt qua những lằn ranh hư thực / nơi chỉ có Anh và Em / và Tình Yêu / nhón chân nhẹ nhẹ bước vào /
22 Tháng Năm 201910:52 CH(Xem: 636)
Ngồi đây em và sen sẽ nở / Tóc tai cỏ dại sẽ thơm lừng / Mùi hương đã ngát từ vô thỉ / Cớ gì lũ sáo cứ bâng khuâng.