- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,757

ĐÀ LẠT

24 Tháng Mười Hai 20181:07 SA(Xem: 6554)



Khi Khong Nho Nguoi- photo UL
Khi Không Nhớ Người - ảnh UL


KHÔNG ĐỀ

 

Có người đã đến nhà

bình hoa ly mới cắm

 

chiếc gối rung lên một giai điệu

chiếc áo sơ mi được ủi thẳng nếp hồ

và đôi giày nằm đúng chỗ của nó.

 

Tôi cẩn thận

lấy lại dấu vân tay.

Phan Thanh Bình

2016


 

ĐÀ LẠT

 

Quả thông già rụng xuống bức tranh anh đang vẽ.

Biệt thự ẩn trong rừng

thành phố ẩn trong sương

 

con suối gãy mình thành thác đổ

ký ức đọng nước hồ phẳng lặng

tình yêu là thung lũng ở trên đồi

 

em ẩn đâu mà anh tìm không thấy

hình như em đang đọc thơ anh

bằng bàn tay của gió

bẻ từng quả thông già.

Phan Thanh Bình

2015


 

MANDOLIN BUỔI SÁNG

 

Tôi thức giấc

bởi tiếng ồn ào nhóm thợ xây căn nhà bên cạnh

tiếng xẻng hất cát

tiếng nước chảy rè rè          

tiếng bay chạm vào thước thợ lách cách

và tiếng quát của nhà thầu làm lồi lõm bức tường phòng ngủ

 

để trấn an, tôi nói với nàng

tất cả mọi thứ sẽ đâu vào đấy khi gạch đá được gắn kết xong

theo một trật tự mới

rồi những người thợ xây sẽ trở về bên kia sông

nàng ôm choàng qua cổ tôi tin cậy.

 

Chúng ta dễ dàng chấp nhận huyền sử lung linh

như chiếc võng được mắc hai đầu

treo vào quá khứ

móc tận tương lai               

tự mình đu đưa thời hiện tại

 

những âm thanh nịnh dần được lỗ tai nàng

xẻ rãnh ngọt ngào như tiếng mandolin buổi sáng

tôi thấy mình có lỗi khi chưa nói với nàng

về những tên trộm đã rình rập quanh đây.   

Phan Thanh Bình

2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31361)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 61171)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 66175)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 75760)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 71809)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 55338)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 51972)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 47806)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 63385)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 79914)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.