- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,344,261

THƠ VIẾT SAU KHI HÓA TRỊ

25 Tháng Mười Một 20186:04 CH(Xem: 3135)


29511107_619752781689921_7309910324906295296_o
Vàng hoa - ảnh UL

VỀ LẠI TUY HÒA

 

Bao lâu rồi Tuy Hòa không ngủ

tàu đi ngang, trời đã khuya đêm

phố và mây trôi cùng gió

người gánh hoa rau từ  phía Liên Trà

 

Bóng ai bên lề che khuất

ngọn đèn vàng không đủ sáng bên đường

em có nhận ra màu trời thương nhớ

để tím trầm nghiêng đôi mắt đêm

 

Bó hồng cần như cười khi trời sáng

em gánh tình lên chợ sớm mai

kể từ người đi lỡ hẹn 

trông ngóng ai suốt cả đêm dài

 

Xanh màu tóc em những luống rau

có đắng lòng không như trái đắng

ai treo tình rồi đi đâu

để Tuy Hoa năm canh thức dậy

 

Buổi sáng lặng im bên sân cũ

con đường hoa, rau tiếp lối đi

em vu vơ cười trao thương nhớ

nắng cũng reo vui vương vấn điều gì

 

Bên bờ sông Ba trông lên tháp Nhạn

dáng ai ngàn đời điệu múa Champa

xe thang thôi một lần mây cuốn

núi vây quanh sắc nhớ Tuy Hòa

 

Từ em đi biền biệt mùa trăng

quá khứ vờ trôi hoa cỏ trong vườn

tối bỗng dưng sầu chuông nhà thờ đổ 

núi Nhạn ngoài xa, xa đẩm sương

 

Mùa vàng về Phú Yên cùng đất

hỏi em có vui được mùa không

về lại Tuy Hòa hình như nghe người hát

tim trao ai mà nhớ mãi trong lòng

 

Tháng mười se lạnh những con đường

em khoác áo che ngoài trời đầy gió

dưới chân cầu êm ả một dòng sông

bàng bạc lòng nhớ về ngày tháng cũ

 

Ly cà phê đời đậm khói

ngày Tuy Hòa trôi êm lặng rớt mưa rơi...

 

Huy-Uyên

 

THƠ VIẾT SAU KHI HÓA TRỊ

 

Chạy quanh những bức tường sơn trắng

Mang theo ác tính tâm hồn

Cửa sổ gian phòng đóng kín

Giam lỏng phận đời vây quanh

 

Đau đớn giả vờ đi rong

Nghĩ về những buổi cùng em bên cầu Phụ Ngọc

Mộng tưởng chao nghiêng tuổi xuân thì

Hoang trôi bất ngờ về theo nỗi chết

 

Có phải tôi níu tay em cầm giữ

Tháng ngày chôn lấp những nụ hôn

Tôi nhìn em trước khi lên bàn mổ

Đoạn cuối gia tài để lại trái tim

 

Tôi mở mắt chờ ai

Em có đổi thay buổi giao mùa bỏng cháy 

Trong phòng sáng đèn, trái, hoa

Giấc mơ về cùng ai bên cầu Phụ Ngọc

 

Lại cuồng quay ác tính

Cầm giữ trong tay mịt mù

Gởi lại cho em dương gian chạy trốn

Tôi lặng im lẩn khuất tay chào ...

 

 

Huy Uyên

(BV/ĐHYD/TPHCM/23-11-2018)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Bảy 201910:58 CH(Xem: 633)
Ấm lạnh men rượu gạo / lội ruộng đồng sinh ra lũ trẻ / chúng nó giờ lao xe vun vút về thành phố / ếch nhái luôn quạnh hiu /
13 Tháng Bảy 20199:25 CH(Xem: 736)
Bọn con trẻ đùa giỡn rần rần khắp vỉa hè. Chúng vây quanh một ông lão kỳ dị ăn mặc rách rưới te tua, đầu quấn khăn chéo trước trán, tay bị tay gậy. Bọn chúng hò la. - Ông già điên, ông già gân nhưng hiền lắm!
13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 604)
tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình / có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc / chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối / như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng / hàng trụ điện vỉa hè không con mắt /
13 Tháng Bảy 20198:57 CH(Xem: 772)
Saigon, tháng 8 Năm 1954. Nhớ lại những thời gian mới vào Nam, cha tôi được chuyển ra làm việc ở Đà Nẵng, cả gia đình phải đi theo trừ tôi ở lại Sài Gòn theo học trường Chu văn An. Trong những ngày đầu, chưa có chỗ trọ, tôi đạp xe đến trại học sinh di cư Phú Thọ, nhưng trại đã đóng cửa, nhìn vào ngổn ngang rác rưởi. Tôi tìm đến nhà Hát Lớn thành phố, lúc đó vẫn còn một số người di cư vào muộn nên chưa giải tỏa.
11 Tháng Bảy 201911:38 CH(Xem: 1574)
Nhiều năm qua, Thông không về quê. Chỉ có đận này, đưa tiễn đứa con gái yêu dại dột vắn số, ông mới có dịp thong thả thăm thú họ hàng xa, gặp gỡ đôi người bạn cũ thời ngất ngưởng lưng trâu hò hét khản cổ. Những lúc đó, ông xuất hiện như một ông Thiện khổng lồ ngoài chùa, nén nỗi đau riêng bày tỏ mối quan tâm đến sinh hoạt mọi mặt của cố hương- dĩ nhiên là đặc biệt chăm chú tới lĩnh vực văn hóa làng xã, do thói quen nghề nghiệp...
11 Tháng Bảy 201910:57 CH(Xem: 854)
mang mang sầu tình ơi / đừng hỏi vì không biết / chỉ biết quỳnh hoa rơi / trắng vầng trăng chia biệt /
11 Tháng Bảy 201910:44 CH(Xem: 1090)
Cầu Thành không dài, chỉ khoảng chừng ba trăm mét. Tôi còn nhớ rất rõ, cây cầu hoàn toàn làm bằng gỗ, không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe ô tô lớn chạy. Mỗi lần có xe chạy qua, nhất là những lúc có đoàn xe của lính Mỹ chạy qua, người đi xe đạp hay đi bộ phải dạt vào hai bên thành cầu và chiếc cầu cứ lắc lư như muốn sập. Xe chiều bên kia phải dừng lại chờ. Hàng ngày, tôi phải đi về mấy bận trên cây cầu này. Bên bờ bắc cách cầu một quãng về phía đông, là những guồng xe nước suốt ngày đêm ầm ì, kẽo kẹt quay, đưa nước về nuôi những cánh đồng bao la vùng tứ thôn Đại Điền.
09 Tháng Bảy 201911:36 CH(Xem: 973)
Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.
01 Tháng Bảy 201910:34 CH(Xem: 902)
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng mang theo chút hy vọng dịu dàng đợi gì ngày vỡ tiếng tràn cơn khát viễn du tùy nghi
01 Tháng Bảy 201910:07 CH(Xem: 801)
Ngày còn nhỏ, nhiệm vụ của em chỉ là đun ấm nước chè cho nội mỗi ngày.Anh đừng vội cười, công việc nhỏ nhít vậy mà cũng khoe! Mới đầu em cũng mừng rơn, vì nghĩ nấu nước sôi là việc dể dàng, đơn giản nhất trên đời. Em có ngờ hết được đâu ý nghĩa sâu sắc và công phu trong một ấm nước chè.