- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,088

RU OAN, HỒN CỔ THỤ

21 Tháng Mười Một 20188:51 CH(Xem: 14248)


LeThanhThuDoiSongTrenSong
Tranh Lê Thánh Thư


RU OAN

 

gối đầu lên chân em đi

khép ngoan anh nhé rèm mi lặng buồn

em lần khuy áo mà thương

sâu trong lồng ngực anh dường như đau...

 

gánh nơi sợi tóc phai màu

bao nhiêu bạc bẽo và bao phũ phàng?

nghiêng lòng gởi chiếc hôn sang

bao nhiêu ấm đủ xua tan rã rời?

 

hôn ru...mà mắt cay rồi

bao nhiêu năm vắng lạc loài phận nhau

muộn màng...mai dẫu về đâu

cũng xin còn phút ngả đầu mênh mang...

 

là dăm ba phút lỡ làng

em ru anh, để ru oan đời mình!

 

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

CAO XANH GIÓ, CAO XANH LỒNG LỘNG NHẮC...

 

qua mấy vòng quay dãi dầu rồi, mà chúng mình sao chưa nhận ra nhau

ngày đang cạn

em vẫn mong mải miết

xa vạn dặm hay kề cận bến?

 

hồn yếu đuối đôi lần ngộp choáng

đom đóm chập chờn hoa mắt đêm thâu

không biết anh đâu - nhiều khi em lạc gót

chân thẫn thờ nhầm lẫn nông sâu!

 

em vẫn thiếu anh, ngay cả khi khuyên lòng ẩn náu

mượn chút tình hờ khép lại ước mơ đau

mượn chút tình rơi - xát muối nhịp tim trào

vẫn thiếu lắm một miền thương đồng vọng!

 

anh có vắng em không... chuỗi ngày yêu xáo động

chuỗi ngày cuồng tiếp tiếp chuỗi ngày hoang?

anh có thiếu em... những ngày không lẻ bóng

những ngày đôi ru thiếp những đêm tràn?

 

cao xanh biết chúng mình trôi dạt, biết

bụi mù bay mờ khuất buổi quay nhìn

cao xanh biết... đời ta đang trở rét

năm tận tháng cùng đặc quánh nỗi lênh đênh!

 

cao xanh gió, cao xanh lồng lộng nhắc

năm tận tháng cùng

đừng phụ

chút mong manh...

 

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

KHÓI VỠ

 

anh đâu biết em trôi như khói lượn

nhận ra anh, mà không thể tan vào

anh mây hoang, em làm sao ấm quyện

khói vỡ ra rồi, ngay khoảnh khắc cần nhau!

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

HỒN CỔ THỤ

 

1.

đất đã rạn... không cõi nào nương náu

phố không chờ...nhung nhớ tựa vào đâu ?

hồn-cỏ-non, em hôn suốt tuổi trăng sao

hôn vấn vít quãng đời anh mượt gió...

 

em hôn lá

lá ơi đừng rơi nữa

có một người xa biệt chẳng về đâu

lá vàng ơi đừng rơi nữa, em đau

sân cổ thụ như mắt anh dầu dãi úa !

 

sân cổ thụ có nao lòng viễn xứ

ba mươi năm

lơ lãng nỗi quay tìm

ba mươi năm

nhạt mờ cội rễ...

người lạc người

cổ thụ lạc hồn cây !

 

cây lạc mất hồn

thành phố lạc tương lai

biển Hồ lạc đâu rồi nhân ảnh cũ

bốt đờ sô lính trận lạc trùng khơi...

 

2.

không ai kể em nghe lời đất trối

bản hùng ca thôi đồng vọng đã bao giờ

và tổ quốc vật vờ thân tím tái

tổ quốc sững sờ, tổ quốc ngộp ngàn cay!

 

tổ quốc loạn những vòng tay đánh đổi

những nụ cười chua chát ngổn ngang say

tổ quốc thênh thang...người đi không về lại

bốn ngàn năm mà lạc mất chân trời!

 

bốn ngàn năm đành đoạn xa rời

đêm vượt biển mắt người đau đáu khóc

đêm vượt biển anh chọn rồi được mất

anh chọn rồi...dẫu chết chẳng cùng em!

 

3.

bao nhiêu hồn phách rã rời

cao nguyên còn chút lòng tôi trễ tràng!

 

hôn rừng, rừng đã hoang mang

hôn đồi, đồi đã lỡ làng sắc xanh

 

em hôn hiu hắt đời anh

biển xa trời cách - cũng đành rỗng trơ...

 

hôn hương...mà đắng môi chờ

hoa cà phê đã dường như xám buồn

 

chiều thung lũng lạnh hồn sương

ba dan đất đỏ gọi rưng rưng lời

 

hồn xưa cổ thụ không về...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Giêng 202210:24 CH(Xem: 3550)
Xuân lại về trên cánh võng mẹ ru / Thơm ngát cành môi hoa đào hoa cúc / Này búp măng non / Này son tô bút Ngàn mến trăm thương ôm ấp vỗ về /
24 Tháng Giêng 202210:36 CH(Xem: 3812)
Buổi sáng hôm nay có gì mới ?. Rất mới hơn những ngày hôm qua, vì bởi, nó bước sang một năm 2022 . không chỉ một tờ lịch vừa rơi xuống , mà rớt nguyên cả lốc . Ngày hôm qua của 2021 đã trở thành quá vãng.
24 Tháng Giêng 202210:09 CH(Xem: 3526)
Nguyễn Du từng viết: Tri giao quái ngã sầu đa mộng - Bạn bè thân thiết lấy làm lạ rằng sao ta hay sầu nhiều mộng? Và ông trả lời luôn: Thiên hạ hà nhân bất mộng trung - Nhưng thiên hạ ai là người không ở trong mộng? (Ngẫu đề). Ông tuyên bố: Trần thế bách niên khai nhãn mộng - Cuộc trần thế trăm năm chỉ là giấc mộng khi mắt mở, và: Mộng trung minh phân kiến - Nay trong mộng thấy rõ ràng (Ký mộng)(1).
24 Tháng Giêng 202210:02 CH(Xem: 3797)
Tôi viết bài thơ như xõa tóc / giữa chốn ngàn mai xuân lánh về / nghe trong nức nở hương thầm muộn / một chút hanh vàng một chút tê /
24 Tháng Giêng 20229:57 CH(Xem: 3652)
Ngày cuối năm về lại bến sông quê / Thấy bóng mình bơi trôi theo dòng mát / Hương mùa cũ còn quẩn quanh ngào ngạt / Có một thời ta thơ thẩn nơi đây /
24 Tháng Giêng 20229:52 CH(Xem: 3738)
Tháng Giêng / vạt nắng nhẹ tênh / Giòn tan / trên áo trinh nguyên / lụa mềm /
24 Tháng Giêng 20229:47 CH(Xem: 3697)
nửa thế kỷ ngồi đây bất động / tìm chưa ra đáp số bận lòng / trên đồi xa bóng ai mờ ảo / sáng nắng ấm có con chim hót / chiều ê a có kẻ chạy rong /
24 Tháng Giêng 20229:38 CH(Xem: 3745)
“Trong khi giáo hội từ lâu đã nói rõ với thầy rằng nếu buộc phải xen vào việc chính trị, quyền bính, thì phải yêu cầu đồng thời cả hai phía đang đánh nhau kia bỏ dao, bỏ súng xuống, để cùng cứu toàn thể chúng sinh, chứ không chỉ yêu cầu có một bên, để rồi khi một bên có chính nghĩa yếu đi, thì bên tà quyền kia sẽ tiêu diệt họ, đầy đọa muôn dân toàn cõi chìm trong bể khổ, khi chúng nắm quyền bính được trong tay,” Công Lý nói thêm.
09 Tháng Giêng 202211:48 CH(Xem: 3993)
Anh Đinh Cường gọi phone cho tôi chỉ hỏi:” Làm sao để thành ...Cá?”. Cá bơi xuôi lội ngược, vẫy vùng trong biển lớn, hay quanh quẩn trong hồ ao? Cá đẹp óng ánh bơi ngược dòng, hay lừ đừ chịu trận trong lưới ngày, và ngay cả đang giãy dụa chết bởi những lưỡi câu lờ lững? Không phải, Anh hỏi tôi về cá khác. Cá Vàng.
05 Tháng Giêng 20228:41 CH(Xem: 4135)
Dẫn nhập – Chiến tranh, không phải là chấp nhận hiểm nguy, không phải là chấp nhận giao tranh. Ở một thời khắc nào đó, với người chiến binh, là sự chấp nhận thuần túy và giản đơn cái chết. La guerre, ce n’est pas l’acceptation du risque, ce n’est pas l’acceptation du combat. C’est, à certaines heures, pour le combattant, l’acceptation pure et simple de la mort. A. de Saint-Exupéry (Pilote de guerre)