- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,205,032

RU OAN, HỒN CỔ THỤ

21 Tháng Mười Một 20188:51 CH(Xem: 445)


LeThanhThuDoiSongTrenSong
Tranh Lê Thánh Thư


RU OAN

 

gối đầu lên chân em đi

khép ngoan anh nhé rèm mi lặng buồn

em lần khuy áo mà thương

sâu trong lồng ngực anh dường như đau...

 

gánh nơi sợi tóc phai màu

bao nhiêu bạc bẽo và bao phũ phàng?

nghiêng lòng gởi chiếc hôn sang

bao nhiêu ấm đủ xua tan rã rời?

 

hôn ru...mà mắt cay rồi

bao nhiêu năm vắng lạc loài phận nhau

muộn màng...mai dẫu về đâu

cũng xin còn phút ngả đầu mênh mang...

 

là dăm ba phút lỡ làng

em ru anh, để ru oan đời mình!

 

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

CAO XANH GIÓ, CAO XANH LỒNG LỘNG NHẮC...

 

qua mấy vòng quay dãi dầu rồi, mà chúng mình sao chưa nhận ra nhau

ngày đang cạn

em vẫn mong mải miết

xa vạn dặm hay kề cận bến?

 

hồn yếu đuối đôi lần ngộp choáng

đom đóm chập chờn hoa mắt đêm thâu

không biết anh đâu - nhiều khi em lạc gót

chân thẫn thờ nhầm lẫn nông sâu!

 

em vẫn thiếu anh, ngay cả khi khuyên lòng ẩn náu

mượn chút tình hờ khép lại ước mơ đau

mượn chút tình rơi - xát muối nhịp tim trào

vẫn thiếu lắm một miền thương đồng vọng!

 

anh có vắng em không... chuỗi ngày yêu xáo động

chuỗi ngày cuồng tiếp tiếp chuỗi ngày hoang?

anh có thiếu em... những ngày không lẻ bóng

những ngày đôi ru thiếp những đêm tràn?

 

cao xanh biết chúng mình trôi dạt, biết

bụi mù bay mờ khuất buổi quay nhìn

cao xanh biết... đời ta đang trở rét

năm tận tháng cùng đặc quánh nỗi lênh đênh!

 

cao xanh gió, cao xanh lồng lộng nhắc

năm tận tháng cùng

đừng phụ

chút mong manh...

 

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

KHÓI VỠ

 

anh đâu biết em trôi như khói lượn

nhận ra anh, mà không thể tan vào

anh mây hoang, em làm sao ấm quyện

khói vỡ ra rồi, ngay khoảnh khắc cần nhau!

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

HỒN CỔ THỤ

 

1.

đất đã rạn... không cõi nào nương náu

phố không chờ...nhung nhớ tựa vào đâu ?

hồn-cỏ-non, em hôn suốt tuổi trăng sao

hôn vấn vít quãng đời anh mượt gió...

 

em hôn lá

lá ơi đừng rơi nữa

có một người xa biệt chẳng về đâu

lá vàng ơi đừng rơi nữa, em đau

sân cổ thụ như mắt anh dầu dãi úa !

 

sân cổ thụ có nao lòng viễn xứ

ba mươi năm

lơ lãng nỗi quay tìm

ba mươi năm

nhạt mờ cội rễ...

người lạc người

cổ thụ lạc hồn cây !

 

cây lạc mất hồn

thành phố lạc tương lai

biển Hồ lạc đâu rồi nhân ảnh cũ

bốt đờ sô lính trận lạc trùng khơi...

 

2.

không ai kể em nghe lời đất trối

bản hùng ca thôi đồng vọng đã bao giờ

và tổ quốc vật vờ thân tím tái

tổ quốc sững sờ, tổ quốc ngộp ngàn cay!

 

tổ quốc loạn những vòng tay đánh đổi

những nụ cười chua chát ngổn ngang say

tổ quốc thênh thang...người đi không về lại

bốn ngàn năm mà lạc mất chân trời!

 

bốn ngàn năm đành đoạn xa rời

đêm vượt biển mắt người đau đáu khóc

đêm vượt biển anh chọn rồi được mất

anh chọn rồi...dẫu chết chẳng cùng em!

 

3.

bao nhiêu hồn phách rã rời

cao nguyên còn chút lòng tôi trễ tràng!

 

hôn rừng, rừng đã hoang mang

hôn đồi, đồi đã lỡ làng sắc xanh

 

em hôn hiu hắt đời anh

biển xa trời cách - cũng đành rỗng trơ...

 

hôn hương...mà đắng môi chờ

hoa cà phê đã dường như xám buồn

 

chiều thung lũng lạnh hồn sương

ba dan đất đỏ gọi rưng rưng lời

 

hồn xưa cổ thụ không về...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 1056)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 60004)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
14 Tháng Mười Hai 201810:00 CH(Xem: 386)
Này nhé, lấy cảm hứng, phỏng theo, hay gì gì đó mà không ghi nguồn thì tức là cầm nhầm bài thơ, dù có biện hộ thế nào đi nữa cũng nói lên "đạo đức và tư cách " của cái việc cầm nhầm. Tài năng như khói, danh vọng như mây, nếu không muốn thiên hạ biết thì đừng có làm như cố tình quên.
12 Tháng Mười Hai 201811:08 CH(Xem: 285)
Người ta đòi kết liễu nhà thơ / như hành quyết những thanh củi / nổ tí tách trong đám cháy dang dở / tàn lửa bay trên vụn tro./
12 Tháng Mười Hai 20188:24 CH(Xem: 439)
Hình như vào thời điểm đến tuổi "Thất Thập Cổ Lai Hy" nhạc sĩ Phú Quang trí nhớ có "vấn đề". Nhất là những ca khúc của ông phổ từ thơ của các thi sĩ. Trong đêm nhạc được tổ chức ở Nhà Hát Lớn Hà Nội vào ngày 26-27/12/2018. (Đêm Nhạc Phú Quang "Trong Miền Ký Ức"), ông đã nhắc đến những trận Bom B52 đã làm cho ngôi nhà cha mẹ của ông đổ sập...ở trong LỜI TỰA bài viết quảng cáo cho show ca nhạc của ông. Nhưng theo danh sách các nhạc khúc của ông, tôi không nghe bài nào có tiếng bom B52 cả...
10 Tháng Mười Hai 201810:27 CH(Xem: 394)
Dã quì rực vàng lưng dốc / Con đường cong vút sương lan / Bóng ai tan vào nắng / Gốc thông già râm ran /
06 Tháng Mười Hai 201811:27 CH(Xem: 484)
có một dòng sông đã trôi về nơi xa lắm / thật xa ngọn nguồn / mà không hề ngoái lại / trăng châu thổ hoàn nguyên / soi suốt bốn mùa hư ảo /
06 Tháng Mười Hai 201811:14 CH(Xem: 356)
bao giờ mới chính là ngày mai / bừng thức dậy / thấy mây xám bay ngang qua bầu trời / ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật /
06 Tháng Mười Hai 201810:26 CH(Xem: 414)
Người Việt ta xưng hô ai đó là “ông” để bày tỏ lòng kính trọng, và gọi bằng “thằng” những kẻ hèn hạ đáng khinh. Lịch sử ta chép rằng một trong những truyền thống của người Việt cổ là tín ngưỡng thờ cúng các vị anh hùng, thũ lĩnh. Người VN trọng cái khí phách, cái đảm lược của một tướng lĩnh trước gian nan, kính cái đức hy sinh, thờ người dám xả thân vì nước; bởi thế cho nên lại càng thêm khinh ghét những kẻ nhu nhược, luồn cúi, làm tay sai cho giặc. Thời Pháp thuộc cha ông ta có câu vè để răn con cháu: " Việt Gian có lũ thằng Tường / Thằng Lộc thằng Tấn thằng Phương một bầy"
05 Tháng Mười Hai 20188:27 CH(Xem: 496)
Rượu mời hôm trước còn ngon / Vòng tay đêm trước có tròn đêm sau / Đánh lừa mình vẫn còn nhau / Dù trong gang tấc đã vào thiên thu /