- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,431,444

LỜI CỦA MƯA

04 Tháng Tám 20189:50 CH(Xem: 6089)

thơ ldn- anh UL
Biển nắng - ảnh UL

 

MAI ANH VỀ NHÀ

 

Anh sẽ làm cho đêm bên nhau chậm lại
Sẽ làm cho ngày mong chờ qua nhanh
Anh là ly sữa đậu nành mỗi bình minh
Là người "chào em" đầu tiên mỗi buổi sáng


Là người em gặp sau cùng khi đêm về
Là người chăm chú lắng nghe,
Và hỏi em:
- Rồi sao nữa?


Anh là tin nhắn khi em đi xa
- Em, em đã đến nơi chưa?
- Bao giờ em về nhà?
Anh không ở trong giấc mơ


Anh là bàn tay mát rượi trên trán
Anh không trống rỗng như im lặng
Anh có mùi bánh mì phết bơ đường
Và hương cà phê bốc khói giữa hai bàn tay ủ ấm.

 

Anh là email đến sau một ngày đi xa:
- Em ngủ ngon nhé, mai anh về nhà!

 

Lê Duy Nguyên

 

EM XƯA

Thì em cũng chỉ là xưa
Tình em cũng chỉ là mưa ngang trời

Một ngày tình bỏ đi hoang
Mình em lặng lẻ thắp nhang cho chiều

Bây giờ nói với lặng thinh
Còn ai nhắc chuyện chúng mình yêu nhau

Lê Duy Nguyên

 

CON QUÁI VẬT VÀ EM
N
hững lúc anh bỏ đi
Anh để lại em một mình và con quái vật màu xanh!
Những lúc em nhớ anh
Em chỉ là em


Những lúc em ghét anh
Em chính là con quái vật!
Nhưng biết không anh?
Con quái vật nó xấu xí, nó cay độc


Nhưng nó rất thật
Nó nói lời tẫm thuốc độc
Từ trái tim hờn ghen
Nó bóp nát trái tim em
Bằng nghi ngờ tăm tối
Nhưng nó không bao giờ nói dối
Vì con quái vật không có tim

Khi em nhớ anh trong đêm
Em trở lại là em!
Khi em quay quắt trong đêm
Em trở thành con quái vật!

Có lúc em là em
Có lúc em là con quái vật!

Em chỉ khác con quái vật
Vì em biết yêu anh!

 

Lê Duy Nguyên


CHUYỆN CỦA VƯỜN

Mùa mưa đến rồi
Người bắt đầu cuộc trốn tìm cùng mãi mãi
Trả lời nhớ thương bằng ra đi không nghoảnh lại
Trả lời tình yêu băng lặng im

Trả lời cho bình minh bằng bóng đêm
Trả lời chờ đợi của em bằng những ưu phiền

Ngày của em lấp đầy dấu hỏi

Người trả lời khi em gọi:
Bằng vắng mặt của người!

 

Lê Duy Nguyên



KHÔNG TIN ANH NÓI THẬT

 

Sau khi đã tập tành yêu anh
Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi
Tập tành nghi ngờ anh nói dối,
(Rồi không tin anh nói thật bao giờ)

Nếu như yêu phải dằn vặt với nghi ngờ
Em muốn mình đừng yêu nữa

Thôi mình đừng vội vã lấp đầy nhung nhớ
Bằng quấn quit môi bằng ôm ghì tay

Thì mình yêu nhau như con diều bay
Như thằng bé nằm gối đầu lên cỏ

Ồ ra nghe thì thầm đâu đây
Tiếng con dế than nĩ non với gió

Mình yêu nhau mình đừng chạm vào nhau
Da thịt lìa xa da thịt sẽ đau

Nuốt nhầm hơi thở sẽ trống vắng
Trái tim chứa thêm một người sẽ quá nặng

Vòng tay ôm một lần sẽ hụt hẫng
Gối ngủ lên ngực nhau sẽ đánh mất giấc mơ
Khi nói mình đừng yêu nhau nữa!
Em hỏi anh đã thấy đủ an toàn chưa?

 

Lê Duy Nguyên

LỜI CỦA MƯA

Một đám mây đen sa sầm trên bầu trời thành phố
Trong hơi em thở
Có mùi cơn mưa
Nên em nói lời sũng nước!

Lê Duy Nguyên

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Hai 20204:43 CH(Xem: 896)
Người dân Vũ Hán thảm sầu / Một trời ú ám nhuộm màu thê lương / Xuân về phủ kín màn sương / Khắp nơi phong tỏa, phố phường vắng tanh
16 Tháng Hai 20204:21 CH(Xem: 698)
hãy kéo dài nụ hôn che lấp tiếng cười / để bước chân người trôi nhẹ / khuôn mặt sẽ mờ theo ngày mưa vỡ / nghìn trùng thanh xuân trong đôi mắt nàng Thơ
16 Tháng Hai 20203:57 CH(Xem: 738)
Việt tộc, nếu tính từ khi lập quốc tại Phong Châu, trong vài ngàn năm tiến về phương Nam, hiện tiếp tục ra đi tới khắp các nẻo đường thế giới, đã tiếp cận hầu hết các nền văn minh nhân loại. Từ hậu Lê, suốt 500 năm biến động đầy sóng gió, với tình hình hiện nay, có thể xem như chúng ta đang ngày càng rời xa khỏi đạo thống Tiên Rồng trải từ thời Hùng Vương đến hai triều đại Lý-Trần, giờ lại còn bị đe dọa tiêu diệt bởi chủ thuyết Mác-Lê. Việt Nam tuy được xem như đã hội tụ hầu hết các tôn giáo và các nền văn minh lớn trên thế giới (Phật, Lão, Khổng, Cơ đốc; Hoa, Ấn, Tây), chúng ta vẫn chưa định hình được một nền văn hoá đặc thù làm nền tảng nhằm thoát Trung, bỏ Cộng để xây dựng đất nước.
16 Tháng Hai 20203:47 CH(Xem: 709)
Khởi đầu một năm mới đầy biến động, trước anh linh người vừa khuất tôi xin được dâng lên lời cầu nguyện. Nguyện cho mỗi chúng ta từ nay sẽ không là kẻ vô can và ngưng đóng vai khán giả. Bởi tất cả chúng ta dù đang ở vị trí nào hay sinh sống ở nơi đâu đều gắn kết cùng nhau chung một số mệnh - Số mệnh của dân tộc Việt Nam.
13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 850)
khi người thức đợi bóng trăng / có con bướm nhỏ / chợt ngần ngại bay / tơ trời theo gió nhẹ lay / để em kết lại / nối ngày thành đêm...
08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 904)
Ở xứ người Phan có lạnh không Phan / Chắc quanh năm hiếm gặp nắng vàng / Ở nơi ấy có con trăng mười sáu / Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang /
07 Tháng Hai 202011:53 CH(Xem: 730)
đôi mắt mỏi mệt không thể nhìn xuyên đêm / bóng đêm làm chúng ta mù lòa / hãy im lặng như thiền sư ngồi nghe tiếng côn trùng / nhớ lại đêm trừ tịch / chờ nghe tiếng thú đầu tiên mừng năm mới / ở đây ta chẳng nghe gì cả / trên cao độ của ngọn đồi chỉ có tiếng mưa rỉ rả / ngôn ngữ của im lặng /
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 1609)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.
26 Tháng Giêng 20202:50 CH(Xem: 836)
Tịch Dương là cuốn tiểu thuyết thiên về hồi ký theo lối mở, là trích đoạn những câu chuyện mà tác giả đã trải nghiệm qua các giai đoạn của thời cuộc, sự thay đổi của xã hội cùng những suy nghĩ chiêm nghiệm của nội tâm mang tính triết lý sâu sắc về những thực trạng sáng tối của những chủ thuyết, của cuộc sống đời thường về những miền đất hiện thực và thiên đường mà từng số phận con người.
25 Tháng Giêng 202011:50 CH(Xem: 999)
Rồi nhìn về phía Nhà nước, với bao nhiêu công trình xây cất lãng phí hàng tỷ USD, điển hình như cống đập Cửa Ba Lai và các hệ thống ngăn mặn cùng khắp ĐBSCL, có thể nói là một thất bại toàn diện. Sau bài học thất bại của cống đập Ba Lai, và rồi sắp tới đây, là một công trình khác lớn hơn thế nữa: Cái Lớn Cái Bé. Nhà nước nên có sáng kiến thực tiễn hơn: dùng số tiền tỷ USD ấy để xây dựng những dự án thật sự công ích. Khởi đầu là một tỷ USD cho xây một nhà máy khử mặn / Desalination Plant, một tỷ đồng khác xây dựng một nhà máy thanh lọc nước thải / Waste Water Treatment Plant, đó là những gì khẩn cấp nhất mà 20 triệu cư dân ĐBSCL đang thiếu nước ngọt giữa cơn hạn ngập mặn và nguồn nước ô nhiễm trầm trọng như hiện nay. Đó mới thực sự là bước công nghiệp hoá chứ không phải với những túi nhựa chứa nước ngọt đang bán ra cho nông dân mà vẫn được gán cho danh hiệu Công trình Khoa Học & Công Nghệ Cấp Nhà Nước.