- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,344,258

EM CÓ THÍCH NƯỚC MỸ KHÔNG?

04 Tháng Tám 20186:58 CH(Xem: 5435)

EM CO THICH NUOC MY KHONG

 

Những đại lộ hun hút dài, chìm trong tiếng xe lướt vội

Mỗi buổi sáng, người với người khẩy tay nhau qua tấm gương dày cỗi

Bằng đôi mắt vô hồn và nụ cười ẩn dưới kính râm

Em có thích nước Mỹ không?

 

Những thớ thịt nghèo nàn của người đàn ông ngấu nghiến McDonals trên phố tối qua

Và mồ hôi tứa ra trong phòng gym đám đàn bà bụng to đang điên cuồng đốt calo sau giờ làm việc.

Em có thích nước Mỹ không?

 

Gã thanh niên xòe tay ngay ngã tư hèn hạ vẫn ngày ngày cần mẫn

Ông lão da đen bốc mùi trong chiếc chăn cáu bẩn

Đời ai rồi khổ hơn ai?

Em có thích nước Mỹ không?

 

Những cuộc biểu tình rần rần trên phố sáng đêm

Tay cảnh sát to cao tát vào đầu cô gái trẻ

GLBT gào như điên giữa quảng trường nức nẻ

Em có còn thích nước Mỹ không em?

 

Nước Mỹ của anh, nước Mỹ của ai

Nước Mỹ của tự do đốt cờ ngay trên phố

Nước Mỹ của súng đạn, cháy rừng và màu da loang ố

Nước Mỹ của kiếm tiền, thuế má như điên

 

Nước Mỹ của chó mèo có giá hơn đàn ông

Nhưng tổng thống lại là lão già đang chực chờ xuống lỗ

Người ta chửi ông ầm ầm trên mặt báo

Mà tuyệt nhiên không sợ bắt bỏ tù

 

À, và nước Mỹ với rất nhiều những cuộc làm tình lười biếng khật khù

Của những cặp vợ chồng nai lưng ra quần quật

Họ chẳng kịp nhìn nhau sau một ngày tất bật

Còn thời gian đâu mà âu yếm, dỗ dành

 

Anh có thấy nước Mỹ với những mông lung về mưu cầu hạnh phúc, giật giành

Của những cuộc li hôn chia chát và người già cô độc

Của ước mơ "tự do" bao nhiêu người đổ xô hằn hộc

Em có còn thích nước Mỹ không em?

 

Em có thấy mình trong nước Mỹ không em?

Thấy dòng máu nhập cư chảy tràn trong huyết quản

Thấy nỗi nhớ quê hương điêu tàn trong bôm đạn

Rồi nghìn xưa về cay nghiệt... đến hôm nay...

 

YK Đỗ

(Ngày 02/08/2018)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 801)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 984)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3754)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1098)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 860)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 624)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1237)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 710)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 651)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 848)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.