- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,120

ĐỌC LẠI BÀI THƠ THÁNG TƯ

05 Tháng Tư 201812:48 SA(Xem: 12923)

1064050_473105986110117_1095963887_o
Photo ĐH



YÊU NƯỚC LÈO

 

Em cứ tưởng tượng nhiều thứ

Chuyện anh chát chít với ai

Chuyện đêm khuya ngồi viết cho ai

Chuyện yêu đương mù mịt và không chịu yêu nước lèo

 

Em bảo thế giới chung quanh anh ồn ào son phấn

Không trầm lặng sâu sắc

Không tư tưởng nghệ thuật hay thích chuyện con heo

Không trăn trở văn chương, không làm thơ vắt dòng

 

Rất thích chụp hình nghệ thuật đẹp sang

Mà không biết tạo dáng, ánh sáng lung tung

Không văn hóa Hà Nội, không thật thà miền Nam

Chỉ gàn gàn miền Trung Việt kiều hay cãi

 

À có lần em nói anh đặc biệt

Đặc biệt chân quê khi anh đọc thơ

"Anh có bao giờ thôi nhớ em"

Chỉ tại anh run quá nên đọc sót chữ "kia"

 

Em bảo sao anh không quan tâm đến chính chị

Mà suốt ngày cứ việc chính em

Gió lạnh ngoài kia mang theo mùa đông băng giá

Cái lưỡi bỗng cà lăm như sức nặng bốn nghìn năm kéo tới

 

Đả đảo cái ngu

Ngu... hu hu hu

Em cười và bảo

Anh nói... giống kiểu lưu manh chính trị

 

 

Đặng Hiền

 

BÀI THƠ THÁNG BA

 

Tìm bài thơ tháng ba bỏ lên

Như là khuyến mãi cho liều thuốc bổ cuộc tình

Thấy em cười tươi như men rượu

Không than già vì nhờ đông trùng hạ thảo

 

Hình như nhân loại đã được cứu

Không còn sợ bệnh đường loại hai

Thấy bạn loay hoay tìm đường cứu nước

Bằng gánh hàng rong thuốc  đắng như niềm đau

 

Thôi đành tặng nhau huyền thoại

Cho qua một khiếp phù sinh

Hát câu thơ người xưa

Nô lệ ngàn năm cùng nội chiến từng ngày

 

Tìm bài thơ tháng ba

Nghe nhói đau âm u  bóng tối

Thời gian đã làm trò ảo thuật bằng những câu khẩu hiệu điên mê

Mà học hoài không thuộc chữ yêu thương.

 

Đặng Hiền


 

XIN THAY QUỐC TỔ

 

Có đơn xin vào quốc tịch

Có đơn xin ra

Chưa thấy mẫu đơn nào

Xin thay Quốc tổ

 

Vậy mà có kẻ

Hô hào xin nhận

Đất nước người làm Tổ quốc thứ hai

Và màu cờ là trò hề thay đổi

 

Chuyện cuộc đời cười ra nước mắt

Phải tra lại tự điển mấy lần

Tổ quốc,Tổ quốc là gì?

Truy tìm định nghĩa chữ đớn đau

 

Khi mà từ nội đến ngoại

Luôn sống bằng huyền thoại

Và anh hùng chỉ là nạn nhân

Của đám đông hèn nhát

 

Viên thuốc giảm đau là hy vọng

Trên chuyến viễn hành tuyệt vọng

Tự do như hơi thở như khí trời

Có ai rao bán tự do

 

Trang sử nào ghi dân ta Man di

Thực dân nào khoác hoàng bào khai hóa

Lời rao tâm thần

Xin thay Quốc tổ...

 

Đặng Hiền




ĐÀN ĐIẾM BUÔN

 

Khi em thay màu áo
Màu son môi vẫn hồng
Chỉ tình tỉnh như không
Dù lòng buồn quá mạng

 

Có câu hỏi lan man
Bạn làm gì để sống
Làm thơ không phải nghề
Chợt buồn như bất lực

 

Hôm nào tung quảng cáo
Bán tòan thuốc cường dương
Chính chuyên cùng trăng gió 
Đạo đức che loạn tình

 

Có rất nhiều thứ giả
Nhưng giả hại thần kinh
Là lăng loàn trí tuệ
Là trí thức giả hình

 

Khi em thay màu áo
Và khoát đủ màu cờ
Ơi em buồn không hở
Tự do đàn điếm buôn…

 

Đặng Hiền


ĐỌC LẠI BÀI THƠ THÁNG TƯ

Qua tháng tư rồi
Anh có trở về ngày bình thường
Như đi bác sĩ, làm tình và các thứ
Mình lại hẹn nhau mùa điên năm sau

Không biết cơn điên có cần sáng tạo
Như tái tạo biển đảo làm phi trường rồi bay lên
Thôi đừng nói giải phóng, quốc hận và thắng thua
Khi mà tình yêu giới hạn

Khi em bảo anh
Phát biểu không đường đi xuống
Lập lại nhiều lần con chữ a a...
Đoạn kết với hò reo và chết hết

Bên kia biển có thằng con đỉnh cao trí tuệ
Nó bảo lùa người vào trại tù là nhân văn
Ừ thì ác và ngu
Cớ sao tiếng cười chúng ta nhốm cùng nước mắt

Những ngày cuối tháng tư
Em ngủ suốt ngày chỉ thức dậy để ăn rồi lại ngủ tiếp
Vì không thích nghe ồn ào
Dù ở Sài gòn lớn hay nhỏ

Bài thơ đi xuống
Rớt sâu vào trong mắt bạn
Cơn đau lưng quặn đau từ ánh mắt
Những tia hy vọng lóe lên như bóng pháo bông chợt tắt

Qua tháng tư rồi
Anh có trở về ngày bình thường
Như chơi trò thả bong bóng bay
Thiên đường xa mù bu lô bu loa… điên.

Đặng Hiền

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 678)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 653)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 629)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 621)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 477)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1141)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1202)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 648)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1021)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 556)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.