- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,532

TIẾNG GỌI DƯỚI LÀN GIẤY MỎNG

04 Tháng Tư 201810:52 CH(Xem: 12011)

2514223_Tangoulis-Misty-Scapes-13-710x710

Photo -  Vassilis Tangoulis




NHÌN NẮNG ĐANG LÊN

 

Hát trong bóng đêm, một mình

Thứ kho báu của ngôn từ nhảy nhót, hôm nay

 

Hãy để tôi được nhìn, ánh sáng loang ra

Co ro trong chiếc bình, có nước chảy xuống

 

Yên lặng, phải thật sự yên lặng

Để nghe tiếng một nhánh cỏ, chưa thoát khỏi lòng đất

 

 

 

TIẾNG GỌI DƯỚI LÀN GIẤY MỎNG

 

Ở lại đây, chỉ lần này

Nép vào những hoang tàn vụn vặt, của tôi

 

Để thấy anh mỉm cười, anh chỉ buồn

Anh giết tôi, anh chết cho tôi

Trong một hạt gió: Anh lạnh

 

Giữa sự mới lạ, sự trường tồn

Tôi nằm bên bờ suối, nghe ánh bình minh

 

Đợi ở đây: Đôi mắt anh

 

Là một tia chớp, trời không mưa

Là một phút yêu, thời gian mục rữa

 

 

KHI MỘT BÀI THƠ ĐÃ CHẾT

 

Chúng tôi không thể ngồi lại với nhau, không thể

Nó đã chết, tôi đang sống

 

Tôi gọi nó, nó gọi tên nó

Khi loài người ngủ sâu, một kẻ thức tỉnh

Giữa căn phòng, nghiêng theo chiều Trái Đất

 

Nó luôn thật, tôi đôi lần giả dối

Tôi luôn thật, nó nằm im

 

Nó tự do, tôi hèn nhát

Tôi khóc, nó trong ngăn tủ

 

  

 

NHỮNG NGÀY TRONG MẢNH CHIẾU TRANH

 

Tôi phát hiện ra

Vào mùa hè năm 1993

Khi tay nắm cửa xoay, khoảng 21 giờ

Trong căn phòng đầy nội thất cũ

Sau gian thờ

Những chiếc ghế kiễng chân

Họ đã định bán chúng

Để có thêm một khoản thu nhập nhỏ

Mang điện vào nhà

Mê đắm trước những vòng quạt gió quay

Để mua thêm hai bao gạo

Để người đàn ông ngủ sâu, nắm tay người đàn bà, nhìn những đứa con

Khi mùa đông đến


ĐÔI MẮT ANH

 

Anh sẽ cho em mượn đôi mắt anh

Em là đôi mắt anh

 

Để khi nằm xuống nền đất lạnh

Em vẫn thấy được bầu trời

Những vì sao mà em thích nhất

 

Nhưng chúng sẽ nhòe đi, nhòe đi

 

Khi anh nhớ em

 

NAM NGUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 93638)
Có phải đêm dang đẩm ướt sương Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ Con đường xưa bên dòng sông như lụa Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn
20 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 83050)
Gần đây tôi có dịp đọc một số tài liệu của người trong nước viết về văn học miền Nam 1954-1975. Rải rác đó đây không ít, nhưng gom vào một mối thì có thể kể ra hai nguồn. Thứ nhất là bài phỏng vấn khá thú vị của chị Thụy Khuê, đài RFI bên Pháp, với nhà phê bình Vương Trí Nhàn, hiện sống tại Hànội, xung quanh đề tài văn học miền Nam từ 1954-1975 (*).
17 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 76723)
Vào những giờ phút cuồng dại vì tâm chúng ta mù quáng thì bất cứ việc gì cũng có thể xảy ra, kể cả chiến tranh. Cho nên, sự thực hành lòng từ bi và trí tuệ là điều hữu ích cho tất cả, nhất là đối với những người có trách nhiệm điều hành công việc quốc gia, khi mà họ nắm trong tay quyền lực và phương tiện có thể tạo dựng nền hòa bình cho thế giới.
15 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 74370)
Hai người lớn lên cạnh nhà nhau, tại rìa thành phố, nơi tiếp giáp cánh đồng, khu rừng và vườn cây trái, trong tầm nhìn cái tháp chuông xinh xắn của ngôi trường cho người mù.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 70643)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
01 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 88221)
có một thời đạn bom bay qua tình trai trẻ có những hẹn hò hình như đã phôi pha có một xấp phong bì nào vàng úa trong tay ta và có lẻ tình yêu là một điều rất thật
29 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 63881)
Mọi Rợ văn hóa [cultural barbarism]. Thoạt nghe có vẻ lạ tai, nhưng suy nghĩ kỹ, mới thấy thấm thía. Đọc cổ thư Trung Hoa, thường thấy những người tự xưng là “người Hoa hạ” rất tự hào về tập tục đội mũ, mặc áo, dinh thự nguy nga, ăn uống tiếp khách ngồi bàn, ngồi ghế, có chữ viết, sách vở.
22 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 95602)
Buổi sáng Hilton café nguội em đã ủ nó trong đôi tay em đã gắng giữ nó khỏi nguội bằng những giọt nước mắt nóng...
16 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 104192)
Nhà văn Nhật Tiến, trong phần phát biểu cảm tưởng tại đám giỗ anh ở phòng sinh hoạt Người Việt, đã kể lại một chuyện cảm động, đó là niềm xúc động đẫm nước mắt khi cầm tờ báo Người Việt trên tay ở trong trại tị nạn vào năm 1979 sau khi ông và những thuyền nhân đồng hành còn sống sót, trong đó có cả cặp ký giả tên tuổi Dương Phục và Vũ Thanh Thủy, sau một thời gian bị hải tặc bắt, giam cầm và hành hạ trên đảo Ko Kra trong Vịnh Thái Lan suốt cả tháng trời.
16 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 103811)
Chàng hôn tôi. Bỗng tôi cảm thấy đau nhói lên ở phía sau lưng vì chiếc móc soutien bị cấn vào vách ván. Tôi dướn người về phía trước làm như đáp trả lại nụ hôn vội vàng của Vị nhưng thật ra là để tránh cho phiến lưng bị chàng ép mãi vào vách. ...Chúng tôi vẫn im lặng hôn nhau. Tôi nhắm khít mắt khi Vị yêu tôi. Nắng rực rỡ đổ xuống, vách ván nóng cùng với hơi thở hâm hấp nóng của Vị không ngớt phả vào cổ vào mặt. Tôi cắn chặt răng để ngăn một tiếng khóc tội nghiệp. Quả thật chưa bao giờ tôi có thể tưởng tượng chúng tôi lại có lúc trở nên khốn đốn như lúc này.