- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,910

HƠI THỞ MÙA XUÂN

05 Tháng Ba 201812:03 SA(Xem: 9762)


TranhDinhCuong-ChieuNgoaiCua
tranh Đinh Cường



em về tết cả giêng hai

 

tưởng rằng xuân đã cạn ngày

rượu còn đôi chén hiên mai úa vàng

xuân qua rồi sẽ phai tàn

nắng rơi rớt giọt khẽ khàng mong manh

 

thế rồi em đến cùng anh

mưa chan nỗi nhớ tình xanh nụ hồng

xôn xao hoa cỏ thơm nồng

mùa xuân khẽ hát bềnh bồng tiếng chim

 

ô hay đã hết rằm giêng

mà hoa vẫn nở mà đêm vẫn dài

em về tết cả giêng hai

hoa kia hôn bướm đắm say trên cành

 

hay vì đậu giữa đời anh

môi em thanh khiết ngọt lành lâng lâng

từ đêm huyền diệu thơm ngần

hôn em cùng với mùa xuân tràn về ...

 

nguyễn minh phúc

 

nguyên đán tình yêu

 

không phải mưa trời... không phải

bâng khuâng ướt ngọn cỏ mềm

không phải mây chiều mê mải

mà mùa xuân về đó em...

 

xuân đi và xuân trở lại

cho nhau chút nắng bên trời

như tình yêu tôi ngần ngại

trao đầy theo gió chơi vơi

 

tôi nghe mùa xuân độ lượng

hát câu ân ái thơm lừng

em thả tình tôi ngất ngưỡng

xuân nồng ngát gió bâng khuâng

 

mây trôi một trời nguyên đán

nồng nàn say nụ môi hôn

tôi ôm vào lòng mưa nắng

nghe xuân ngập kín linh hồn

 

em ơi tình hồng chan chứa

sáng nay xuân đã về rồi

lắng nghe vui buồn gọi cửa

mở lòng mừng đón xuân thôi...

 

nguyễn minh phúc

 

 

hơi thở mùa xuân                                                          

 

… sẽ rất nhớ gió tràn trên tóc bé

bay thênh thang trưa biển nắng hanh vàng

anh ngộp thở giữa mùa xuân rất nhẹ

bước ngỡ ngàng lộng lẫy giữa hư không

 

 

sẽ rất nhớ chút hồng trên môi bé

gói tinh khôi – anh thuở tuổi dại khờ

ấy thế mà mùa xuân bước khẽ

chồi lộc nằm thao thiết giữa trang thơ

 

 

sẽ rất nhớ nắng vàng trên mắt bé

xuân kiêu sa thơ thẩn nhẹ gót hài

anh lặng khóc giữa cõi đời mộng mị

hạnh phúc đầy như sợi tóc trên tay

 

 

và sẽ nhớ, sẽ nhớ nhiều như thể

bé bên anh tinh khiết nụ sen hồng

nghe anh hỏi lời thì thầm nghe bé:

giữa muôn trùng… em nghe tiếng anh không?

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

cầm chiều tháng chạp

 

liêu xiêu chút nắng cuối ngày

tôi về quê đã loay hoay khẽ chiều

trông vời ngọn gió hắt hiu

cuối năm cầm giọt nắng chiều rưng rưng

 

mùi quê chua ngọt đã từng

sao chiều cứ mãi ngập ngừng lạ quen

cầu tre lắc lẻo chao nghiêng

sao chiều cứ mãi chênh vênh bạc màu

 

đâu còn hương bưởi hương cau

quê xưa rơm rạ dãi dầu trôi xa

lơ thơ nắm cỏ quê nhà

giờ thì cũng đã phồn hoa bọt bèo

 

quê ơi sao cứ mãi nghèo

mãi màu nắng úa ven đê chiều tà

tôi đi trong nắng quê nhà

cầm chiều tháng chạp nhạt nhòa bóng quê...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 909)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 772)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 731)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 839)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.
11 Tháng Tư 202111:41 CH(Xem: 1033)
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba / Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế / Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu / Ngõ xưa lao xao màu áo cưới / Con đường làng khấp khởi sóng đôi. /
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 973)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 949)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
01 Tháng Tư 20214:31 CH(Xem: 1137)
Vào một ngày đầu hè năm 2019, tôi ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của một người lạ, bạn ấy nói muốn gặp tôi trò chuyện vì đang làm ký sự Trịnh Công Sơn của Đài truyền hình Việt Nam. Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê Trịnh Công Sơn trên đường Xuân Diệu để nghe nhạc và trao đổi cùng vài người bạn. Lúc ấy tôi mới biết bạn là Nguyễn Đức Đệ đạo diễn đang làm phim ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du” gồm 5 tập, kịch bản và cố vấn phim do nhà báo Trần Ngọc Trác ở Đà Lạt một người đam mê nhạc Trịnh đảm nhận. Anh Trác đề nghị cho anh photo tất cả tài liệu mà tôi sưu tầm được khi làm luận văn thạc sĩ Trịnh Công Sơn để làm tư liệu, ngày mai sẽ vào trường Đại học Quy Nhơn quay ngoại cảnh, tìm lại dấu vết cũ nơi Trịnh Công Sơn đã từng học thời gian 1962-1964. Phỏng vấn tôi xoay quanh luận văn thạc sĩ mà tôi đã làm về đề tại Trịnh Công Sơn.
31 Tháng Ba 202111:56 CH(Xem: 1191)
Cùng chung một chuyến đò ngang, / Người đà qua cõi, người... dang dở người
29 Tháng Ba 202111:52 CH(Xem: 1097)
JOHN STEINBECK, NOBEL VĂN CHƯƠNG 1962 Sinh ngày 27/02/1902 tại Salinas, miền trung California. Sống và lớn lên trong một vùng thung lũng đồng quê xanh tươi, còn được gọi là “Salad Bowl” với dòng sông Salinas. Xong trung học (1919), có ước vọng viết văn, Steinbeck ghi tên học môn Văn chương Anh và cả lớp Viết văn / Creative writings tại Đại học danh tiếng Stanford, Palo Alto. Năm 1923, Steinbeck ghi tên học thêm môn Sinh Học / Biology tại Hopkins Marine Station, tại đây Steinbeck quen biết với William E. Ritter và quan tâm nhiều hơn tới Môi sinh / Ecology. Do theo học thất thường, ông rời Stanford 6 năm sau (1925) và không có một học vị nào. Steinbeck quyết định sang New York lập nghiệp, ông làm đủ loại công việc lao động tay chân để kiếm sống và tập sự làm báo, viết văn nhưng không thành công, không nhà xuất bản nào nhận in cuốn sách đầu tay của ông.