- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,560,821

HƠI THỞ MÙA XUÂN

05 Tháng Ba 201812:03 SA(Xem: 10380)


TranhDinhCuong-ChieuNgoaiCua
tranh Đinh Cường



em về tết cả giêng hai

 

tưởng rằng xuân đã cạn ngày

rượu còn đôi chén hiên mai úa vàng

xuân qua rồi sẽ phai tàn

nắng rơi rớt giọt khẽ khàng mong manh

 

thế rồi em đến cùng anh

mưa chan nỗi nhớ tình xanh nụ hồng

xôn xao hoa cỏ thơm nồng

mùa xuân khẽ hát bềnh bồng tiếng chim

 

ô hay đã hết rằm giêng

mà hoa vẫn nở mà đêm vẫn dài

em về tết cả giêng hai

hoa kia hôn bướm đắm say trên cành

 

hay vì đậu giữa đời anh

môi em thanh khiết ngọt lành lâng lâng

từ đêm huyền diệu thơm ngần

hôn em cùng với mùa xuân tràn về ...

 

nguyễn minh phúc

 

nguyên đán tình yêu

 

không phải mưa trời... không phải

bâng khuâng ướt ngọn cỏ mềm

không phải mây chiều mê mải

mà mùa xuân về đó em...

 

xuân đi và xuân trở lại

cho nhau chút nắng bên trời

như tình yêu tôi ngần ngại

trao đầy theo gió chơi vơi

 

tôi nghe mùa xuân độ lượng

hát câu ân ái thơm lừng

em thả tình tôi ngất ngưỡng

xuân nồng ngát gió bâng khuâng

 

mây trôi một trời nguyên đán

nồng nàn say nụ môi hôn

tôi ôm vào lòng mưa nắng

nghe xuân ngập kín linh hồn

 

em ơi tình hồng chan chứa

sáng nay xuân đã về rồi

lắng nghe vui buồn gọi cửa

mở lòng mừng đón xuân thôi...

 

nguyễn minh phúc

 

 

hơi thở mùa xuân                                                          

 

… sẽ rất nhớ gió tràn trên tóc bé

bay thênh thang trưa biển nắng hanh vàng

anh ngộp thở giữa mùa xuân rất nhẹ

bước ngỡ ngàng lộng lẫy giữa hư không

 

 

sẽ rất nhớ chút hồng trên môi bé

gói tinh khôi – anh thuở tuổi dại khờ

ấy thế mà mùa xuân bước khẽ

chồi lộc nằm thao thiết giữa trang thơ

 

 

sẽ rất nhớ nắng vàng trên mắt bé

xuân kiêu sa thơ thẩn nhẹ gót hài

anh lặng khóc giữa cõi đời mộng mị

hạnh phúc đầy như sợi tóc trên tay

 

 

và sẽ nhớ, sẽ nhớ nhiều như thể

bé bên anh tinh khiết nụ sen hồng

nghe anh hỏi lời thì thầm nghe bé:

giữa muôn trùng… em nghe tiếng anh không?

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

cầm chiều tháng chạp

 

liêu xiêu chút nắng cuối ngày

tôi về quê đã loay hoay khẽ chiều

trông vời ngọn gió hắt hiu

cuối năm cầm giọt nắng chiều rưng rưng

 

mùi quê chua ngọt đã từng

sao chiều cứ mãi ngập ngừng lạ quen

cầu tre lắc lẻo chao nghiêng

sao chiều cứ mãi chênh vênh bạc màu

 

đâu còn hương bưởi hương cau

quê xưa rơm rạ dãi dầu trôi xa

lơ thơ nắm cỏ quê nhà

giờ thì cũng đã phồn hoa bọt bèo

 

quê ơi sao cứ mãi nghèo

mãi màu nắng úa ven đê chiều tà

tôi đi trong nắng quê nhà

cầm chiều tháng chạp nhạt nhòa bóng quê...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1094)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 989)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1341)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 947)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 928)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 966)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 1163)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 1651)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 1196)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 1054)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui