- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,927

PHƯƠNG UY THÁNG CHÍN

14 Tháng Chín 20171:41 SA(Xem: 19467)
PHUONG UY FB
Phương Uy tháng chín


DI 1

Giữa đêm

thắp lên một ngọn nến

những khung tranh rỗng

tối đen.

 

giữa đêm

tôi mò mẫm tìm mình qua các kí tự

tôi mò mẫm tìm B qua các kí tự

những tổ khúc của quá khứ đã băng hoại bởi mùa thu cận kề đến

vòng xoay của những chiếc bánh xe đạp - xoay

vòng xoay của chiếc máy đĩa cũ kỹ từ thế kỉ trước - xoay

vòng xoay của những làn khói thuốc ám trong đêm vắng

và làn hơi thở nhẹ bẫng trong đêm sương này

xoay

xoay

xoay

 

bài hát được lặp lại và phát mãi miết trên điện thoại

những nhắc nhớ về B

 

giữa đêm

tôi chập chờn bay qua những linh giác tối ám

Gloomy Sunday, Longing for paradise...

những giai điệu âm u quấn riết tôi trong cùng quẩn

con hồ ly xanh về chết bên Vịnh Nước Đen

nơi màu bỉ ngạn vẫn thắm đỏ

hãy nhận lấy những u buồn này

bởi chúng ta đã đánh mất thiên đường khi tình yêu vừa thai sinh

đừng khóc

ngày đã thoái hóa bởi bóng tối

đừng để mình băng hoại bởi sự độc thoại ngàn đời.



DI 2

 

Ngáo chữ

Cơn đại lộ chữ nghĩa

hợp âm bay vun vút

khúc intro mùa thu rơi lả tả những phím buôn buốt lửa

buôn buốt im lặng ngấu nghiến

buôn buốt hơi heo may lạnh quay quắt

những quãng tám câm lặng tiếng

và người dấu bóng

 

cơn nhập tràng chữ

tựa vòng bánh xe tròn xoay

xoáy đều trong âm u của khối não tối tăm

những ám tượng xanh nhức nhối

người hát rong đã cầm tù tiếng ca trong buổi bình minh

bằng cái chết trong sương trời nhạt

 

Sốc chữ

những đại diện thay thế số

những ẩn ức không cầm biến

luôn là hàm biến thiên qua những âm vực ảo

parabol nở dài về vô cực ảm đạm

giữa đêm tối ám

rũ rượi nhớ một âm báo tin nhắn đến

trong bặt âm xanh màu máu.

 

cơn ảo tưởng vụt tan nát

em trôi về phía cực đại quên lãng

bỏ tôi lang thang đường nhị phân không gian day dứt nhớ

khúc intro mùa thu rơi lả tả những note rời câm nín

hoang vu chữ.



LY 3

Những ngày buồn nhất

Tôi để suy nghĩ của tôi quay về trong lũng sâu của thời ấu thơ

nơi những chiếc lá đã rách khi trượt ngang kì phân hủy cuối

mùi thơm của nước mưa trong veo trên tán rễ cây long não

nhập nhằng giữa những nhớ nhớ quên quên

ở phía cuối cùng nhất cũng là màu trắng

của những dọc ngang ánh trắng sót mùa mía trổ cờ

người bạn họ Trịnh nói với tôi về cơn gió lộng lẫy mùa cũ

nơi mọi thứ không hề lớn lên

và bạn nói :

đừng tuyệt vọng

 

Những ngày buồn nhất

lần theo cơn sốt trên mái tóc

chiếc mặt nạ đã vỡ tan những hình hài tưởng tượng

tiếng huýt sáo vọng từ radio những hợp âm cũ nát sau cùng

tháng 8 đã qua nhanh như những cơn gió biến âm qua những đọt cây

người bạn nói với tôi:

đừng khóc.

mùa mưa rồi cũng sẽ qua.

 

những ngày buồn nhất

sự im lặng bào mòn từng đốt ngón tay

đếm thời gian sa lầy trong bóng tối

khi những viên nén đã không còn mang đến những giấc ngủ

em đến bằng những im lặng của chiếc bóng

bay qua những chập chờn

trên hành lang hẹp đầy bụi

những xác gió cười tê dại

an ủi cho những ngón tay nuốt trắng tìm kiếm đam mê

bình an là không thật

đam mê cũng không thật

kiệt cùng cho những ý nghĩa cuộc sống này

là tồn tại

sống

hít thở

sướng điên

hay trào máu

vẫn cứ phải tồn tại

bởi đó là ý nghĩa của sự sinh tồn?

 

Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Bảy 20225:53 CH(Xem: 2449)
chiều bạc ác thôi thì bạc ác những đuờng cầy kéo chạy thân đi cột sống. tay thiêng và mầm đá vàng gieo âm từng bước nặng trì
06 Tháng Bảy 20225:37 CH(Xem: 2383)
Người ta nói con trai thương má, còn con gái thì thương ba nhưng tôi là con gái tôi lại thương má tôi lắm, thương tự khi tôi còn nhỏ. Má tôi là một người phụ nữ đẹp và thật nhiều cá tính rất sống động. Nghe Má kể ngày xưa bà Ngoại thuộc loại tân tiến nên Ngoại cho Dì Hai, cho Cậu và cho Má được đi học chứ không câu nệ là con gái con trai gì cả. Hồi đó Má tôi học giỏi lắm nhưng Dì mất sớm rồi Ngoại cũng đột ngột mất, Má ở với bà Cố nên không có điều kiện đi học nữa cho đến lúc lấy chồng.
05 Tháng Bảy 20227:53 CH(Xem: 1821)
Truyện Kiều ra đời đã hơn hai thế kỷ của đại thi hào Nguyễn Du đã làm say mê bao trái tim người đọc nhiều thế hệ kể cả trong và ngoài nước. Đã có rất nhiều cây bút phê bình, thưởng lãm hướng đến áng thơ tuyệt tác này. Hãy cùng khám phá tác phẩm vừa mới xuất bản của một nữ lưu xứ Huế – Ninh Giang Thu Cúc – viết về Truyện Kiều có tựa đề Đọc Kiều thương khách viễn phương NXB Văn hóa văn nghệ quý II năm 2019.
03 Tháng Bảy 202211:16 CH(Xem: 2480)
tôi cần hai người tình / một cho lúc vui một cho lúc buồn / tôi có hai chiếc bình. đong / niềm vui trong một, trong chiếc kia nước mắt / tiếng cười bay lên. bao xa là tầng khí quyển / tiếng thở dài rơi vào lòng đất. bao sâu / là nơi mọi thứ sẽ bị đốt tan /
03 Tháng Bảy 20222:06 CH(Xem: 2108)
Cám ơn bạn hữu gần xa, những người yêu mến nhạc và cả con người Phạm Duy,trong sự tin cậy,đã gửi và cả cho phép sử dụng các nguồn tài liệu quý giá trong đó có những thư từ trao đổi riêng tư với Phạm Duy cách đây cũng đã ngót30 năm,không ngoài mục đích giúp người viết có chất liệu –đủ cho một cuốn sách,nhưng đó là công trình của tương lai. Đây chỉ một bài viết ngắn, nhưng cũng mong phác thảo được đôi nét chân dung của một nghệ sĩ lớn Phạm Duy -- thần tượng của nhiều người qua nhiều thế hệ,với một cuộc sống đầy cảm hứngnhưng cũngrất phức tạp.Phạm Duy đã sống qua hai thế kỷ,“khóc cười theo vận nước nổi trôi”trong suốt chiều dài của một bi kịch Việt Nam cận đại,vừa hào hùng và cũng vô cùng bi thảm.(NTV)
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 2289)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20227:35 CH(Xem: 2151)
Thuở nhỏ, tôi cứ đinh ninh họ Phan nhà tôi toàn là người bên lương, không có ai và không có nhà nào theo đạo Thiên chúa. Đối với tôi, những người bên đạo rất xa lạ bởi không cùng tín ngưỡng thờ cúng ông bà tổ tiên như mình, mặc dù làng tôi rất gần hai giáo xứ lớn của tổng Trung Châu, phủ Diên Khánh xưa: Giáo xứ Đại Điền và giáo xứ Cây Vông.
29 Tháng Sáu 20226:56 CH(Xem: 2118)
Bút hiệu, một ẩn khuất của định mệnh, vô hình chung đã gắn bó cùng tác giả cho đến hết một đời người. Nói thế chẳng có nghĩa là tôi đã duy tâm, nhưng phải nghiệm theo cách đó mới giải thích được "Sao Trên Rừng" của ngàn thông trên vùng thâm u Phương Bối. Từ balcony của căn chung cư nhỏ, tôi hay đứng ngó mông ra xa nhìn chút nắng nhạt nhoà trên những tàn cây thấp rất xanh, chi chít mọc dọc theo bờ sông bên kia, nơi có con đường mòn rất dài, loanh quanh dẫn qua Làng Báo Chí.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2209)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 2109)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.