- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,304,858

PHƯƠNG UY VÀ NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM

06 Tháng Tám 201711:14 CH(Xem: 6439)
dc 22
Tranh Đinh Cường



VẮNG 1


Trong những ngày cuối mùa hè này, cùng ngồi với tôi xuống đây đi em. Chúng ta đã đi quá xa mùa xuân cũ rồi, hãy dừng lại, ngồi giữa những tháng năm hoang tàn này, và chiêm bái lần nữa những điều đau đớn cuối cùng. Nơi chúng ta đi qua bằng trận mộng du của thế kỷ trước, đã không còn lưu trữ lại được gì cả. Người đàn bà xõa tóc của ngày hôm qua đã không thể trở về bằng lời triệu hồi của cánh đồng, dù rạ rơm vẫn tỏa đắp. Khi mùi hương của đóa tỷ muội sau mưa không thể ngát thêm để chảy tràn trề qua dịch não, lấn át trận viêm xoang lưu cữu của những tán cây ngấm nước mưa, thì chúng ta không thể nào phục chế cho những im lặng đã rơi vãi sau kì phân hủy đó.

 

" Hãy khuấy động không khí ẩm ướt này" tôi nói với tôi khi sự im lặng đã đi quá dài. Vết muỗi châm đêm qua không còn mang lại điều đau đớn hơn trong một buổi sáng đầy nắng. Thì cơn lạnh buốt gai óc tràn về trên những lọn tóc ngắn, trên gáy và trên đôi vai đã sớm mỏi mệt, cũng sẽ không cứu vãn được gì cho những tàn phai có tính toán sẳn, như những hợp âm mưa vẫn cứ trút trên mái nhà tháng tám. Ngồi xuống đây đi em.

 

Hãy ngồi xuống đây , em. Nơi bóng đêm sẽ ngự trị cho những mệt mỏi thường nhật. Mùi mắt lá sẽ tỏa hương cho những khúc cầu nguyện còn nguyên vẹn những ám thị xanh nhức nhối. Chúng ta hãy hát cho những cái chết đã đi qua cuộc đời mình., mùa xuân đã chết, mùa hè đã chết, tuổi trẻ đã chết, hi vọng đã chết..... những ám vong trong ngục Azkaban cũng đã chết trên những trang sách ố vàng. Chúng ta chỉ còn hôm nay trong tay mình. Liệu những ngón tay gầy khô có giữ được gì cho em, cho tôi? Khi ngày hôm nay cũng đang nhích dần về quá khứ?

 

Rồi những cái bóng sẽ dịch chuyển về những khu rừng , mọi u buồn sẽ trở nên mốc meo trong những xanh xao của thời gian. Thời khắc chúng ta không còn cảm ứng được mọi bất trắc phù phiếm sẽ xảy đến. Chúng ta đã tìm ra nhau chưa?

Ngồi xuống đây đi em, trên những con sóng cuối cùng, bên những ngọn suối cuối cùng, hãy cùng tôi hát ca cho những tồn tại sót lại của ngày hôm nay. Trước khi dần tan ra trong những cơn áp thấp tháng tám, hãy nhảy múa với tôi bên ánh sáng của que diêm cuối cùng vẽ ra trong đêm trắng, tiếng hát lầm lũi một mình một ngày rồi úa tàn, đốm lửa que diêm sáng lên rồi cũng tàn, trong căn phòng vắng ấy, khúc luân vũ sau hết có được trỗi lên, với em , với tôi?

 

Vắng 2

 

Tôi sẽ ngồi nhớ về em

Khi không còn đủ sức để viết nên những câu thơ nữa.

Những con chữ lạc loài vất vưởng dắt nhau đi trốn

Tôi đã hụt hơi

 

Sáng sẽ là tháng tám

Tôi ngồi vuốt ve những cánh hoa dị dưỡng đã chết khô đêm qua

Trên trang kinh mù lòa không lời cứu rỗi

Vòng chuỗi giật mình

Lời xưng tội bơ vơ

 

Tôi sẽ ngồi nhớ em

Giữa sự rỗng hoác mênh mông không hề mang gương mặt nào

Giữa những sâu thẳm và lạnh không hề mang bóng dáng nào

Giữa thời khắc câm- lặng- không- từ- bóng- tối nào

Vòng vô sắc nở ra những xoáy ngút gió.

 Lúc này em ở đâu?

 

Tôi sẽ ngồi nghĩ về em

Về những kỷ niệm chỉ còn như một bản scan mờ

Chúng ta có bao nhiêu kỷ niệm về nhau?

 Em đã quên chưa?

 

Giữa những sắc câm- lặng- mờ - mịt của quá khứ đã trôi qua như bản in lỗi Giữa những hồi ức của những tháng năm chơi vơi trên đường dẫn

Giữa những tình cảm neo đậu trên ánh xanh leo lét của màn hình điện thoại lúc nửa đêm

Những gì còn lại của chúng ta

chỉ - là - sự - dần - dần- biến - mất

 

Xưng tội

 

Có thể tôi đang tự lừa mình trong đêm chấp chới trốn chạy

Những ảo giác luôn luôn có sự mù lòa dẫn đường xuyên suốt những tối tăm của tưởng tượng

Có thể em đang lừa mình qua những đêm thăm thẳm trôi

Và rằng tôi có một vị trí nào đấy để dừng chân?

 

 Có thể nơi thanh xuân vừa tắt nắng một hi vọng nảy mầm

 Mặc dù không phải mầm xanh nào cũng xanh và tươi tốt

Có những nụ mầm chưa bao giờ thành cây và không phải tia sáng nào cũng tràn trề hi vọng

Những vòng lặp tròn xoay chỉ dẫn tới vô cùng

Cắt ngang một đoạn đường những đường chéo nhau trong không gian cũng quá lao lung

Có những giao nhau không phải là bến đậu.

Những bàn tay mỏi nhừ buổi tiệm cận tìm nhau

Đi qua cho hết những buổi ngày không nhau để rồi sẽ sợ một đêm gió rét. Những nhành đối nhau trên hyberpol làm gì có cùng giao điểm

 Để trang trắng màn hình tôi treo tang cho những giấc mơ.

Chúng ta đã lướt qua nhau chưa?

 Giữa những khoảnh khắc người tấp nập?

 Hay là tôi đang tự lừa mình trong thương nhớ

Giữa những khúc ăn năn em chắp tay xin lời cứu rỗi

Dấu thánh buông rơi chuỗi thập tự lưu đày

Tôi nuốt ngược những hạt mầm chết yểu

" Xin Người đừng thứ tha con"

 PHƯƠNG UY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Tư 201910:27 CH(Xem: 1223)
Cũng như hai bài thơ Tương Đàm điếu Tam Lư đại phu đã khảo sát ở phần I, trong các bài thơ còn lại về chủ đề này, Nguyễn Du vẫn say mê trò chuyện, luận bàn, thậm chí tranh cãi với Hồn oan nước Sở từ hơn hai ngàn năm, như hồn đang hiển hiện quanh quất bên mình, trên dòng sông lịch sử tựa một nấm mồ lớn đang vùi lấp thân xác của một con người tri âm tri kỷ đặc biệt đối với ông.
02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 930)
Hôm qua em về bằng nước mắt / trong cơn mê của tôi / những giấc mơ đã rời rụng / trong một buổi sáng nắng ngời.
31 Tháng Ba 201911:38 SA(Xem: 1858)
Mảnh giấy không đề tên người nhận, cũng chẳng ký tên người viết, song tôi thuộc tuồng chữ của Thiện, cái tuồng chữ với những phụ âm d, đ, t, th, k, kh, vân vân... đâm thẳng lên trời và cao hơn bình thường như muốn nổi loạn, và những nguyên âm thấp, cam phận, tự nén. Bên dưới hai câu thơ là dòng chữ vỏn vẹn: "Nếu không đoán được ai là tác giả của hai câu thơ trên thì sẽ không về nữa."
28 Tháng Ba 201911:32 CH(Xem: 1539)
Phải như thế không? Tình yêu là gì mà ray rứt tâm hồn người ta như thế? Sao người ta không biết nâng niu quý trọng một người cả cuộc đời sống bên cạnh mình, bỏ cả năm tháng tuổi trẻ, thanh xuân, dành cho riêng mình, dâng cho mình đam mê tận tụy, âu yếm và chờ đợi không bao giờ mong đền đáp lại? Có phải con người chỉ mãi tiếc nuối những gì không có được trong tay, mà không nhận thấy một con tim đau đớn phập phồng thon thót nhịp đập vì mình ngày này qua tháng khác? Có phải tình yêu chỉ là thứ vô thường, đỏng đảnh, chua chát vậy không?
27 Tháng Ba 20193:06 CH(Xem: 1119)
Một lần thăm lại dòng sông cũ / Nhìn nắng đổ dài trên bến xưa / Ngỡ chừng mây cũng chùng xuống thấp / Cho lòng trĩu nặng ấu thơ mưa.
27 Tháng Ba 201912:35 SA(Xem: 1169)
Có thể anh chẳng còn nữa buồn đau / Giấu một góc ngăn tim hình giọt lệ / Sờ qua vai nghe tuổi mình sóng bể / Quay hướng nào lòng cũng hóa nương dâu. /
27 Tháng Ba 201912:04 SA(Xem: 1221)
Kha lên phố chợ ban ngày, tìm mãi chẳng gặp cánh cửa mở, chẳng một bóng người qua. Cậu lái xe hàng thuê cho nhà anh bị tử nạn lúc nửa đêm, cảnh sát đã làm xong hiện trường. Kha tức tốc lên đường bằng xe riêng, ý định tìm khoảnh đất trống nào đó lo hậu sự cho kẻ xấu số theo nghi thức của người chết dọc đường. Loanh quanh mãi lại về nơi đỗ xe. Từ gốc thông già nhìn lên, Kha nhận ra bóng người ngồi bên khung cửa sổ. Anh vẫy liên hồi, gọi khản tiếng, cô gái vẫn im như tượng.
24 Tháng Ba 20193:20 CH(Xem: 1147)
Người thiếu phụ cúi xuống chân thềm / Giọt cay đắng / Giọt ngọt ngào / Lời ru xa vắng / Tan tác / Từng chùm ve ran / Nhói buốt vỉa hè phượng đỏ / Gã học trò thức giấc bụi hồng
24 Tháng Ba 20192:17 CH(Xem: 1158)
rẽ phải nhập vào freeway / xe tôi bỏ lại sau lưng / quá khứ / những trạm xăng / những liquor / những con người đồng hương / những phố nhỏ trên xứ người đã nên cố quận /
21 Tháng Ba 20198:08 CH(Xem: 1275)
Trong hạt mưa sa mùa gió bấc / Em gối đầu lên những cánh diều / Đường xa sợi nắng chiều phiêu bạc / Đời thắp dùm em nổi hắt hiu.