- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

LỄ TÌNH NHÂN, VIẾT CHO ANH

12 Tháng Hai 201612:45 CH(Xem: 26384)


NhuQuynhdePrelle

Lễ tình nhân 

 

Buổi sáng mùa xuân

Lộc biếc trong mắt em

Rạng ngời bên anh

Nồng cháy những nụ hôn

Siết chặt những vòng tay âu yếm

Buối sáng mùa xuân

Anh yêu em nồng nàn

Như lửa âm thầm cháy trong than không bao giờ ngừng tắt

Anh yêu em âm thầm im lặng

Như mạch máu chảy im lìm trong từng thớ thịt nuôi sống cơ thể, tinh thần em

 

Buổi sáng mùa xuân

Em dịu dàng như Hà Nội tinh mơ ngọt lành

Anh yêu em vì ngày hôm nay bắt đầu của tương lai

Tương lai sẽ trở thành quá khứ khi hiện tại luôn là tất cả trước mắt chúng ta

Em yêu anh hết mùa xuân này đến mùa xuân khác như em lớn lên từng thời gian, từ khi mẹ sinh ra

Anh là tất cả không gian và thời gian, nỗi nhớ của em

Anh là anh vì thế em yêu anh, cuộc sống này khi có anh trong đời, bên anh, bình thường giản dị

 

Buổi sáng mùa xuân của tình yêu chúng mình

Những nhịp đập yêu thương dành cho anh ở bất cứ nơi đâu

Yêu anh tột cùng sâu thẳm

Anh là không gian, thời gian và những nỗi nhớ thất thường vô tận của em

 

Viết cho anh

 

Người đàn ông buồn

căn phòng rộng

nhạc

rượu

bạn bè

Gương mặt người đàn bà trên tranh

tràng hạt trên trán

thiền

im lặng

Người đàn ông vẫn buồn

một mình 

Căn phòng trống

thành phố trống

và trên chiếc giường trống

người đàn ông một mình

 

Người đàn bà vẫn ở trên tranh

im lặng

thiền

Người đàn ông cứ mãi yêu người đàn bà trên tranh

cứ buồn

cứ một mình

Nếu anh có một người phụ nữ thực sự của anh, anh sẽ khác và những người đàn bà kia sẽ không còn câm lặng như thế. 

Em mong một ngày anh có được điều đó. 

NHƯ QUỲNH de PRELLE


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tám 20151:33 SA(Xem: 35083)
Mang tiếng lấy chồng có cái mát Việt Kiều gia thế, sang đến nơi mới vở lẽ gả ta chỉ giàu mỗi mớ chữ vô dụng, uổng công thị mưu toan tính toán lấy chồng đi Mỹ. Bỏ làng bỏ xóm theo gả sang đây sinh con đẻ cái, thị làm việc đầu tắt mặt tối. Làm quần quật bao nhiêu cũng không đủ ăn thua với thiên hạ.
12 Tháng Tám 20153:54 SA(Xem: 30432)
Dù ai có nghệ sĩ tính tận mây xanh, vốn coi tiền chả ra gì, chắc cũng có lúc phải lúng túng im lặng, khi vắng nó. Ít tiền mà để anh bạn mới quen bao cho bữa nhậu lớn hai người, để nợ mãi một bữa nhậu, thì chắc chừng nào bao lại được thì mới dám bè bạn tiếp với người ta. Ít tiền sao dám rủ rê ai, không rủ không đến với ai thì có ai chơi với mình.
12 Tháng Tám 20153:45 SA(Xem: 31000)
Khung cửa sổ. Những con người đang di chuyển ở phía dưới con đường. Tạp âm trộn lẫn vào nhau: tiếng người và tiếng còi xe rú rít. Nga tìm kiếm một chút trong trẻo xung quanh, nhưng cái váng vất kia chỉ làm bẹp dí quả tim xuống phía dưới lồng ngực.
12 Tháng Tám 20153:27 SA(Xem: 32650)
Thời đó, và có thể còn đậm nét ở thế hệ của tôi (1940), văn nghệ, văn chương theo định nghĩa của Xuân Diệu là “run với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”. Mây gió trăng, sao, bầu trời xanh biền biệt vẫn là những đề tài muôn thưở của văn hoá, văn học. Thiên nhiên vẫn mãi là cái nền để thị hiện sự hiện hữu và tâm cảm của con người. Cái vở tuồng đời sống cần có mộït sân khấu để người ta yêu nhau, ghét nhau, ham muốn, thù hận, chiến tranh. Mặt trời lên, mang hơi ấm và sự bao bọc yên bình, đêm về với niềm đe doạ nhưng cũng đầy quyến rũ của một vũ trụ thăm thẳm “thiên la địa võng” vây bủa chung quanh.
06 Tháng Tám 20152:42 SA(Xem: 31534)
những mảnh vỡ quá khứ một hôm cắt đứt niềm tin cái thói hèn trở chứng trong một ngày bi quan
06 Tháng Tám 20152:28 SA(Xem: 15889)
Lễ Đầu Hàng Của Ông Cháu Mạc Đăng Dung (30/11/1540-29/4/1541) tiếp cận một thời khoảng dày phủ sương mù của những cuộc tâm lý chiến giữa Trung Hoa và Việt Nam, kéo dài từ thời thượng và trung cổ, tới hiện tại, cũng như các phe phái đối nghịch nhau tại mỗi nước.
04 Tháng Tám 20151:25 SA(Xem: 31963)
“ Tôi nhìn người đàn bà qua lớp gương mờ - tái nhợt như một cái xác chết di động. Gương mặt người đàn bà còn tinh tươm những trăn trở, héo úa. Cơn hoảng loạn còn in sâu vào đồng tử, nó trao tráo như mắt của một con cá đang mắc vào chiếc lao móc.”
04 Tháng Tám 20151:15 SA(Xem: 33931)
Em khóc trên ngực anh bằng đôi mắt của ngàn năm về trước nơi chúng mình gặp nhau miệng vực thấy cánh sao rụng xuống lưng chừng
02 Tháng Tám 201511:48 CH(Xem: 31020)
Cô chờ cho thời gian trôi dần tới nửa đêm, trong căn phòng không bật đèn bóng tối như đang trùm lấy tất cả; nằm trên tấm nệm mỏng, cô nhìn lên trần nhà. Một con thằn lằn đang ẩn mình trong bóng tối thỉnh thoảng lại chắc lưỡi khe khẽ. Đêm tưởng chừng như tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa trong mình vô vàn âm thanh.
02 Tháng Tám 20152:00 SA(Xem: 32504)
Nguyễn Đình Toàn có bút hiệu ban đầu là Tô Hà Vân nhưng thành danh với tên thật và cũng là bút hiệu chính thức sau này; sinh ngày 6 tháng 9 năm 1936 tại huyện Gia Lâm, bên bờ sông Hồng, ngoại thành Hà Nội. Di cư vào Nam 1954, Nguyễn Đình Toàn bắt đầu viết văn làm thơ, viết kịch, viết nhạc, cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học