- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
266,316

Hạt Bụi Mặt Nạ Và Chiếc Bẫy

26 Tháng Mười 20144:44 CH(Xem: 23367)
Ngoi- tranh HLNTan
Ngồi- tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn


 
Hạt Bụi Hư Vô


Phẳng lỳ lớp sương phủ

Tôi nhìn mặt kẻ thị phi

bày mua bán thứ tình vụn vặt

hồn cay xa tán

 

Bụi hạt xuôi dòng bám bàn tay tanh hôi

Tôi phủi nổi sầu vách gõ

cung bậc sóng âm cuộn tròn lên

tường ẩm thấp ám hiệu

ông mặt trời gió trăng

Rọi khúc chiếu thơm

 

Tình yêu rọi núi đồi bóng lưỡng

ngắm ngày đi khổ đau ùa mây phẳng lặng

xoắn ốc tình nhân gian

 

Ôi năm ngón chân khổ ải ghìm chặt

Người có cánh bay

héo khô sinh trong cõi tạm buồn than

 

Những lác hình gợi phản

ánh sáng đốp mắt người long lanh

màn sương chảy...

 

Hãy nhắm mắt lại đi

soi mình nhân lên từ bốn cõi quay

tên gọi hiện về

 

Trời gương soi bể tách

Rạn nứt tình nhau

 

Sài Gòn, 18.10. 2014-

 


Chiếc Bẫy Muôn Loài

Một người cầm cây gậy dài

điểm viên đá quý rơi xuống

nằm im 

đẩy tôi tung lên.

 

Đàn chim bay về trời

Lưới dâng cao tiếng yêu hót

mật ngọt gảy cánh

 

Tôi nghiệm mình bị rình mò

tìm cung đàn âm dương bí mật 

mê tiếng bổngtrầm

giao hưởng trùng xa

cất tiếng mài hang gió đá du dương

 

Đêm tình ái đánh mùi

bốc khói thơm lừng

kẻ đi tìm khung cửa vô tận

khỏa chặt muôn ý niệm tan ra

 

Giữa đời sống tội lỗi

đôi mắt ảo mị lạc lối

từng vòng sáng lòa xô

ẩn hiện đẩy ngã rẽ đi 

ta tìm kẻ mặc áo dèm pha

 

Lời bịa đặt trổ lời dối trá

tiếng nói của loài rắn độc

cắn tha ý nghĩ nát vụn 

chúng ta nổi dậy

phía sau mối thù dâng cao

vỗ về ba bốn ngã đường ngu si

tắt lịm vụt u lòng tham chiếu

 

Cơn đói rét ngụ giữa mùa đông

sinh tồn ló dạng máu đông bầy đàn

 

Tôi thả trên tay trái tim biếndạng

móc lá bùa lưỡi hôn nhau

dịu ngọt mê man ngất đi

 

Hai tờ giấy trắng đen

đổ bóng cháy đỏ 

biến loài người đi bốn chân

hai tay hóa miệng tru

vòng hoa dấu tích

loài vượn hú chơi nhau tìm đàn

 

Sài Gòn  3.10.2014

 



Cái Mặt Nạ

Mỗi người tự vẽ chính mình

khác biệt méo mó

chân dung nguệch ngoạc vòng

đôi mắt lấp ló sợ hải

giữa thần tượng rỗng

 

Tôi đi tìm mọi thứ khắc họa

ở bất cứ ai ?

 

Tôi vẽ từng lỗ thở đánh hơi từ yêu thương phập phòng

đẽo gọt chúng nơi không khí mọt ẩm

Rơi rớt vô vàn miệng căng 

động đậy hát ra lời viễn xứ

 

Những lỗ tai treo lên cây cột điện

ở giữa bốn bức tường đất

để hai chân ngồi bệch xuống nghe ngóng

dĩ vãng được rao bán khắp nơi

bởi dấu ấn đọa đày.

 

Đất nước tôi

tự vẽ cái mặt nạ quỷ

Người ta chỉ muốn đục khoét giành giựt

sự sống quanh đây

Tiếng khóc than cạn dần

 

Tôi sợ bộ mặt nạ đen đốm dưới nước trôi sông

lạ hoắc treo khắp muôn nơi...

 

Chúng ta đang sống trong giờ phút cưu mang

tâm trí hốt hoảng

Tư tưởng tản xa khắc cong hình lửa đỏ

Một hình người nằm co ro

 

Ôi mặt nạ muôn màu nở rộ

Màn kịch lũ diễn viên la hét

đánh khoáy cả sự thật

 

Tôi đúc ra từ nơi đâu?

tôi vứt chúng mà lột xác

Vì họ vẽ ra chính tôi từ cái mặt nạ

Trong tiếng khóc vô loài.

 

Huỳnh Lê Nhật Tấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2269)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 2187)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2470)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 2507)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2230)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2144)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2490)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2235)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2157)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2251)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…