- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
238,306

Giấc Mơ Của Người Đàn Bà… Không Phải Là Bài Thơ

26 Tháng Mười 20144:05 CH(Xem: 23915)
GiaidieuQue-tranh NGUYEN VAN LUU
Giai điệu - Tranh Nguyễn Lưu


Không phải là bài thơ

 

người ta ngâm, ướp và phục hồi hình dạng

của cỏ nơi thiên đường

người ta phết màu xanh

như quả ổi

tròn và bóng láng

và rao bán

thứ lương tâm mang nhãn hiệu ẩm mốc

không thời hạn sử dụng

rồi hát

" quê hương là con diều biếc"

tuổi thơ đã chảy trên đồng

bốc mùi như nỗi buồn để lâu ngày trong vại nước

lên men

rồi người ta chèn

dăm bảy lời dăm bảy chữ vào khuôn ảnh

photoshop cuộc đời

hai mặt

để tiếp tục rong chơi

 

Viết trong chiều chúa nhật

 

Chúng ta đang sợ điều phiền toái, kiểu như mùa thu ăn quịt chiếc lá vàng

rồi ngô nghê dạo bước

Chúng ta đang tò mò về lớp thời gian tiểu học

rồi lững chững bước lại như mình đang soi chiếc gương thần

Chúng ta đang ngụy biện cho lòng kiên nhẫn,

rằng nó sẽ phớt đi trong một ngày mới đi qua

Chúng ta chưa tập đón nhận sự phản kháng

và lí luận từ những chiếc thìa uống canh trong những bữa cơm trưa

Chúng ta, đôi lúc thẳng thừng với cả chiếc thuyền đang gần bị lật úp, khi cánh buồm ước mơ đã bị gió xé nát te tua

và chúng ta quơ quào mọi thứ, như đánh bắt cả lũ cá non chưa kịp thở khi mới ra đời

Chúng ta mở cửa và chờ đợi luồng gió mát, ngọn gió nồm mùa hạ

mà quên khép cánh cửa ngược hướng từ phía bên kia

 

Chúng ta thân thiện với những cám dỗ

để sợ cái chết trôi vèo như chiếc lá chưa kịp vàng

Chúng ta muốn nói về niềm vui

nhưng thường tâm sự về nỗi buồn, để mong chúng mới hơn ngày hôm qua

 

Mỗi ngày chúng ta muốn

những đôi môi nuốt từng từ

và chúng ta muốn

chạm vào nỗi đau để thấy niềm tin

 

Nỗi sợ hãi của loài thú hoang

 

Chúng tôi đã lo sợ như thể

Mặt đất đã không còn bóng cây thưa

Mưa - đông - chớp - lốc

Nỗi lo âu điền vào không khí đen màu

Cuộc sống như làn hơi đè nén

Và di chuyển, bơi, hít vào lồng ngực

Ngạt hơi tràn sợ hãi há hốc tai

 

Loài thú hoang sợ ngày qua nhàn rỗi

Còn loài người sợ mất việc làm

Kẹt xe - chen lấn - xô bồ

(chẳng bù một chút với loài thú hoang ấy nhỉ)

Và loài người sợ vỡ sông ngân

Ngập tràn nỗi nợ nần trần gian vô hóa giải

Tình yêu nồng cháy sợ hãi

nỗi mặc cảm trơ dòng

 

Và chúng ta sợ như loài thú hoang hết đường về rừng xưa ngày đó

Sợ những thứ rơi ảo giác

Sợ cuồng phong giận dữ không nhận ra cõi sống đang về

Chúng ta sợ mất nguồn kết nối

Sợi giao cảm không bắt nhịp nỗi nhớ về mạch trái tim

Sợ cả nền văn minh mà chúng ta đang rơi ảo giác

Gẫy nhiễu cả chặng dừng

loài thú hoang ngơ ngẩn

tìm hoài vọng màu xanh

 

Một thế giới tinh khiết từ thực tế

Một ảo vọng tràn về

Loài thú hoang muốn mở mắt của bạn thức dậy từ ngày hôn mê...

 

 

Lời thách thức của những chiếc búa

 

Lưỡi búa vẫn vẹn nguyên từ kỉ nguyên Phấn Trắng

Đã có những bàn tay con người vượn đục đẽo tìm sự văn minh

Trẻ con ở phương Tây rất mê chiếc búa Socola của Thần Sấm

Khi người lớn chưa dẫn chúng đi chơi vào dịp lễ

Điều thú vị đã ở trong những căn bếp ấm cúng với nhiều thức ăn

ngon mắt

Còn đám trẻ con nhà nghèo ở quê tôi vùng biển chỉ biết nghịch cát và

vui đùa cùng những bông hoa mặt trời sắc nhọn rỉ máu ra tay

Chiếc búa của Thiên Lôi cứ chớp liên hồi

Ngắt quãng cả một dòng thâm u trong những nếp nhăn trên trán

con người

Họ chưa và chẳng nghĩ ra được sự công bằng tuyệt đối

Trên những nhát chặt đẽo của người thợ rừng lành nghề cũng chỉ là

tương đối

Trên những phiên tòa chật cứng những tội lỗi

Sẽ còn nỗi xót xa ai oán khi chiếc búa của thẩm phán bị xê xích bởi dư

luận và sự ngụy biện tinh ranh

Sự ngụy biện bị che đậy bằng những lòng lang đội lốt

Sự ranh mãnh hiểm ác ấy đâu biết con linh miêu mắt trong suốt nhìn

xuyên từng uẩn khúc gấp hằn lên hàng hàng thiên niên kỉ

Nó sẽ mang sức mạnh hồi sinh

Những con người trong hàng ngàn nấm mộ hiu hắt trên những nghĩa

trang, trên những ụ sâu của rừng thiêng sông suối

Những lời rì rầm sẽ cứ vọng mãi... vọng ngân

Như những bài Thánh ca - như tiếng chuông nguyện cầu

Sâu tựa ánh từ bi của ngài Quán Thế Âm

Vọng vang những điều tưởng như là cuộc đời vô thường nhưng

bất diệt

Những linh hồn còn sống

Họ đang sống với chúng ta

Cũng biết vui buồn hờn giận..., còn nhiều vất vưởng những oan khiên

mang nặng trong những phận mỏng tựa làn hơi

Nhưng họ đã trải qua những phong ba

Còn con người - đang đối diện từng giây với những hỉ nộ ái ố, với

những lời nói và hành động của cõi sống

Đang hy vọng có những cây búa thần thánh trong những phiên tòa

Và con người vẫn còn niềm tin vào tâm linh bí ẩn.

 

Giấc mơ của người đàn bà

 

đựng trong chiếc thúng

lưng gạo lửng lọt vào tấm mồ hôi

giấc mơ người đàn bà mồ côi

không có chỗ cho những bông hoa tháng mười rực nắng

là cơn mưa vắt đầy trên mảnh áo tơi

người đàn bà đem cái cực nhọc vắt giữa trời mà gối

nhìn con cò đi qua câu ca dao

chẳng trút được nỗi đau nơi máng xối

giấc mơ lợp những lá tro mà bện rối

mà khắng khít thủy chung

người đàn bà đi qua muôn trùng

cuộn trong những bó củi tre đầy gai góc

mà nhóm bếp

lửa đượm giữa đồng không vào mùa trỉa hạt

tấm áo tơi cùn phất phơ gió rát

mong được ủ ấm con thơ

người đàn bà mơ

giấc mơ mây mẩy nở

trong hơi thở con khỏa đầy phận vắng

và hỏi nắng :

bao giờ thì chín vại tương cà?

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Năm 20226:26 CH(Xem: 1026)
“Anh trẩy chùa Hương phía xót thương”, đó là câu thơ thường chợt hiện trong tôi giữa những ngày rong ruổi khắp Kinh Bắc làm phim về Học Vấn vùng đất này - theo yêu cầu của Sở Giáo dục Hà Bắc, sau đó là làm phim chân dung về thi sĩ Hoàng Cầm - theo nhu cầu của đạo diễn Tự Huy và bản thân tôi…
12 Tháng Năm 202210:30 CH(Xem: 1578)
anh sẽ không nhận ra em / gặp nhau bên ngoài thư viện / đơn sơ, blue jeans T shirt không son phấn / một cuốn sách mở, anh sẽ đoán / dù mọi người đang viết tiểu thuyết bí ẩn. đời mình
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 1566)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 1374)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...
29 Tháng Tư 20221:33 SA(Xem: 1437)
Cầm tay biền biệt / mà nói không cùng / vì trời mưa dột / ướt mềm vai chung
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 1601)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 1751)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.
19 Tháng Tư 202211:21 CH(Xem: 1597)
chỉ là cảm giác, anh biết không / một cái gì đó ta không thể cầm, nắm, bắt và ngăn / trói bàn chân, em cố ngồi dậy mà vẫn không thể bước / hình như chúng ta mỗi người trôi về một hướng / hình như em không còn là em / hinh như anh không còn là anh /
13 Tháng Tư 20229:16 CH(Xem: 1618)
Nói một cách đầy đủ là: Nguyễn Du - người Việt Nam đầu tiên đã tìm mọi cách giúp Dân tộc mình “thoát Trung” - một khái niệm hiện đại mang ý nghĩa Địa-Chính trị, Địa-Lịch sử trọn vẹn, có tính thời sự sâu sắc.
13 Tháng Tư 20228:56 CH(Xem: 1439)
nghe chiều vàng nắng xuống sân nhìn em tàn lá cây mân đỏ nhòe hai tay anh đưa lên che rụng em trái chín ươm hòe đôi vai