- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,118,851

Giấc Mơ Của Người Đàn Bà… Không Phải Là Bài Thơ

26 Tháng Mười 20144:05 CH(Xem: 9729)
GiaidieuQue-tranh NGUYEN VAN LUU
Giai điệu - Tranh Nguyễn Lưu


Không phải là bài thơ

 

người ta ngâm, ướp và phục hồi hình dạng

của cỏ nơi thiên đường

người ta phết màu xanh

như quả ổi

tròn và bóng láng

và rao bán

thứ lương tâm mang nhãn hiệu ẩm mốc

không thời hạn sử dụng

rồi hát

" quê hương là con diều biếc"

tuổi thơ đã chảy trên đồng

bốc mùi như nỗi buồn để lâu ngày trong vại nước

lên men

rồi người ta chèn

dăm bảy lời dăm bảy chữ vào khuôn ảnh

photoshop cuộc đời

hai mặt

để tiếp tục rong chơi

 

Viết trong chiều chúa nhật

 

Chúng ta đang sợ điều phiền toái, kiểu như mùa thu ăn quịt chiếc lá vàng

rồi ngô nghê dạo bước

Chúng ta đang tò mò về lớp thời gian tiểu học

rồi lững chững bước lại như mình đang soi chiếc gương thần

Chúng ta đang ngụy biện cho lòng kiên nhẫn,

rằng nó sẽ phớt đi trong một ngày mới đi qua

Chúng ta chưa tập đón nhận sự phản kháng

và lí luận từ những chiếc thìa uống canh trong những bữa cơm trưa

Chúng ta, đôi lúc thẳng thừng với cả chiếc thuyền đang gần bị lật úp, khi cánh buồm ước mơ đã bị gió xé nát te tua

và chúng ta quơ quào mọi thứ, như đánh bắt cả lũ cá non chưa kịp thở khi mới ra đời

Chúng ta mở cửa và chờ đợi luồng gió mát, ngọn gió nồm mùa hạ

mà quên khép cánh cửa ngược hướng từ phía bên kia

 

Chúng ta thân thiện với những cám dỗ

để sợ cái chết trôi vèo như chiếc lá chưa kịp vàng

Chúng ta muốn nói về niềm vui

nhưng thường tâm sự về nỗi buồn, để mong chúng mới hơn ngày hôm qua

 

Mỗi ngày chúng ta muốn

những đôi môi nuốt từng từ

và chúng ta muốn

chạm vào nỗi đau để thấy niềm tin

 

Nỗi sợ hãi của loài thú hoang

 

Chúng tôi đã lo sợ như thể

Mặt đất đã không còn bóng cây thưa

Mưa - đông - chớp - lốc

Nỗi lo âu điền vào không khí đen màu

Cuộc sống như làn hơi đè nén

Và di chuyển, bơi, hít vào lồng ngực

Ngạt hơi tràn sợ hãi há hốc tai

 

Loài thú hoang sợ ngày qua nhàn rỗi

Còn loài người sợ mất việc làm

Kẹt xe - chen lấn - xô bồ

(chẳng bù một chút với loài thú hoang ấy nhỉ)

Và loài người sợ vỡ sông ngân

Ngập tràn nỗi nợ nần trần gian vô hóa giải

Tình yêu nồng cháy sợ hãi

nỗi mặc cảm trơ dòng

 

Và chúng ta sợ như loài thú hoang hết đường về rừng xưa ngày đó

Sợ những thứ rơi ảo giác

Sợ cuồng phong giận dữ không nhận ra cõi sống đang về

Chúng ta sợ mất nguồn kết nối

Sợi giao cảm không bắt nhịp nỗi nhớ về mạch trái tim

Sợ cả nền văn minh mà chúng ta đang rơi ảo giác

Gẫy nhiễu cả chặng dừng

loài thú hoang ngơ ngẩn

tìm hoài vọng màu xanh

 

Một thế giới tinh khiết từ thực tế

Một ảo vọng tràn về

Loài thú hoang muốn mở mắt của bạn thức dậy từ ngày hôn mê...

 

 

Lời thách thức của những chiếc búa

 

Lưỡi búa vẫn vẹn nguyên từ kỉ nguyên Phấn Trắng

Đã có những bàn tay con người vượn đục đẽo tìm sự văn minh

Trẻ con ở phương Tây rất mê chiếc búa Socola của Thần Sấm

Khi người lớn chưa dẫn chúng đi chơi vào dịp lễ

Điều thú vị đã ở trong những căn bếp ấm cúng với nhiều thức ăn

ngon mắt

Còn đám trẻ con nhà nghèo ở quê tôi vùng biển chỉ biết nghịch cát và

vui đùa cùng những bông hoa mặt trời sắc nhọn rỉ máu ra tay

Chiếc búa của Thiên Lôi cứ chớp liên hồi

Ngắt quãng cả một dòng thâm u trong những nếp nhăn trên trán

con người

Họ chưa và chẳng nghĩ ra được sự công bằng tuyệt đối

Trên những nhát chặt đẽo của người thợ rừng lành nghề cũng chỉ là

tương đối

Trên những phiên tòa chật cứng những tội lỗi

Sẽ còn nỗi xót xa ai oán khi chiếc búa của thẩm phán bị xê xích bởi dư

luận và sự ngụy biện tinh ranh

Sự ngụy biện bị che đậy bằng những lòng lang đội lốt

Sự ranh mãnh hiểm ác ấy đâu biết con linh miêu mắt trong suốt nhìn

xuyên từng uẩn khúc gấp hằn lên hàng hàng thiên niên kỉ

Nó sẽ mang sức mạnh hồi sinh

Những con người trong hàng ngàn nấm mộ hiu hắt trên những nghĩa

trang, trên những ụ sâu của rừng thiêng sông suối

Những lời rì rầm sẽ cứ vọng mãi... vọng ngân

Như những bài Thánh ca - như tiếng chuông nguyện cầu

Sâu tựa ánh từ bi của ngài Quán Thế Âm

Vọng vang những điều tưởng như là cuộc đời vô thường nhưng

bất diệt

Những linh hồn còn sống

Họ đang sống với chúng ta

Cũng biết vui buồn hờn giận..., còn nhiều vất vưởng những oan khiên

mang nặng trong những phận mỏng tựa làn hơi

Nhưng họ đã trải qua những phong ba

Còn con người - đang đối diện từng giây với những hỉ nộ ái ố, với

những lời nói và hành động của cõi sống

Đang hy vọng có những cây búa thần thánh trong những phiên tòa

Và con người vẫn còn niềm tin vào tâm linh bí ẩn.

 

Giấc mơ của người đàn bà

 

đựng trong chiếc thúng

lưng gạo lửng lọt vào tấm mồ hôi

giấc mơ người đàn bà mồ côi

không có chỗ cho những bông hoa tháng mười rực nắng

là cơn mưa vắt đầy trên mảnh áo tơi

người đàn bà đem cái cực nhọc vắt giữa trời mà gối

nhìn con cò đi qua câu ca dao

chẳng trút được nỗi đau nơi máng xối

giấc mơ lợp những lá tro mà bện rối

mà khắng khít thủy chung

người đàn bà đi qua muôn trùng

cuộn trong những bó củi tre đầy gai góc

mà nhóm bếp

lửa đượm giữa đồng không vào mùa trỉa hạt

tấm áo tơi cùn phất phơ gió rát

mong được ủ ấm con thơ

người đàn bà mơ

giấc mơ mây mẩy nở

trong hơi thở con khỏa đầy phận vắng

và hỏi nắng :

bao giờ thì chín vại tương cà?

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 2877)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
15 Tháng Sáu 20186:57 CH(Xem: 451)
Ta nhìn lên mây không còn trắng / Chỉ thấy ta thấp thoáng một màu em / Ta nhìn lên mây đã tan từng mảnh / Chỉ thấy quanh rưng rức một màu đêm /
15 Tháng Sáu 20185:23 CH(Xem: 394)
những bước chân nào đã rời xa / chẳng nói một lời từ giã / hoàng hôn trắng / đau đáu đợi chờ lời vĩ thanh /
13 Tháng Sáu 20185:24 CH(Xem: 819)
Nếu đúng như sự thật móng tay mọc lưỡi rắn / bọn ấy chẳng bao giờ biết bay / trừ vài chiếc lá úa trở mình /
13 Tháng Sáu 201812:14 SA(Xem: 970)
Linh hồn lang thang qua hiu hắt chợ quê, như ai níu chân lại, đi không rời. Đi đâu xa rôi vẫn nhớ nhất chợ quê. Thức ăn tươi rói mới hái từ liếp rau sau nhà, rùa rắn tôm cá đồng từ bảy dòng sông tụ về, một nhắm rau sam chua, đọt bí nham nhám, bắp chuối sứ non, củ khoai từ lừ đừ, trái cà chua vườn nhỏ đèo đẹt, mấy trái me chín dốt, cọng đậu đũa tươi ngon, đọt rau lang mướt mắt, rau má đồng, rau đắng đất...tất cả đều được bày ra trên rỗ nhựa ,mẹt tre bắt mắt.
12 Tháng Sáu 201811:40 CH(Xem: 746)
"Chúng tôi đang đứng ở mút cuối con Sông Hậu, nhìn từng đợt sóng vỗ vẫn còn màu nâu nhạt của phù sa nơi cửa Trần Đề, khúc sông trải rộng để chan hoà vào biển cả; bao nhiêu cảm xúc tràn về, như một flashback, chợt nhớ lại hơn một lần qua Long Xuyên, nơi có tượng đài Bông Lúa của Mai Chửng, một cố tri và cũng là một tên tuổi lớn trong lãnh vực điêu khắc của Miền Nam". Tượng đài Bông Lúa biểu tượng của nền văn minh nông nghiệp, là tác phẩm đồ sộ bằng đồng lá đã được dựng tại thị xã Long Xuyên (1970), một tỉnh lỵ Miền Tây. Một bó lúa vươn lên ngất trời được Đinh Cường thêm vào mấy chữ mô tả thực đẹp: “Phơi phới của mùa lúa con gái...
08 Tháng Sáu 20189:44 CH(Xem: 431)
Tháng 6 với những trận mưa và, những ngày nước dâng lênh láng một số đường Saigon, rồi sẽ qua đi. Nhưng tháng 6 - 2018, đánh dấu sự ra đời của thương hiệu Phanbook, trực thuộc Công ty TNHH Phan Lệ & Friends, theo nhiều người sẽ còn được mãi nhớ. Lý do, Phanbook không chỉ là một thương hiệu chuyên về việc tìm kiếm, ấn hành những đầu sách giá trị của các tác giả Việt Nam nhiều thế hệ, mà, còn là đối tác của những tác giả, những nhà xuất bản lớn trên thế giới nữa. Hai dữ kiện này, cho thấy tầm cỡ đáng kể của thương hiệu mới mẻ này.
29 Tháng Năm 20185:18 CH(Xem: 1527)
không phải ai cũng nghe được tiếng thở dài / của vầng trăng cuối tháng. / như những cánh-buồm-dạy-thì, / nhớ lồng ngực thở căng gió biển. / và, con cá chép miệng, / thương chiếc bóng tật nguyền của nó. /
28 Tháng Năm 20185:45 CH(Xem: 1369)
Sáng, An dậy sớm, ủi thẳng thớm chiếc váy đủ màu và tô lên môi màu son mới trước khi rời khỏi nhà...Hôm ấy, ngày đầu tiên An đặt chân đến văn phòng TsMedia, đó là tòa nhà cao vút nằm ngay trung tâm đại lộ Victoria. Khanh lẫn lộn trong hơn năm mươi nhân viên già, trẻ, lớn, bé, Châu Á, châu Âu… nhưng An dễ dàng phát hiện ra Khanh bởi đôi mắt rất Việt Nam, dáng người cao ráo và nụ cười hồn nhiên như đứa trẻ. Trưa hôm ấy, An thấy tách cà phê pha sẵn đặt trên bàn mình, bên dưới là tờ note được ghi nắn nót bằng tiếng Việt : “Số điện thoại khi cần trợ giúp 6265653445”. An vô cùng ngạc nhiên quan sát cử chỉ mọi người trong phòng và giật thót tim khi chạm phải nụ cười Khanh giấu sau máy tính.
25 Tháng Năm 201812:45 SA(Xem: 1840)
Lủ nhỏ không chỉ mê mẫn nhan sắc chị Tuyết như mấy anh choai choai chuyên lượn lờ trước cổng nhà chị, mà mê cặp em sinh đôi của chị hơn cả. Hai đứa bé bụ bẫm tầm 3 tuổi không có gì đặc biệt hơn đứa trẻ khác. Ngoại trừ miếng da đen như da lợn nằm choán từ cổ đến hết nửa lưng! Em cũng như lũ nhỏ, vừa tò mò vừa mê thích được tận tay sờ mó tấm lưng da lợn của hai anh em sinh đôi. Tấm da sần sùi thô ráp vì rậm rạp lớp lông đen cứng ấy có sức thu hút lạ kỳ.