- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,335

Giấc Mơ Của Người Đàn Bà… Không Phải Là Bài Thơ

26 Tháng Mười 20144:05 CH(Xem: 26466)
GiaidieuQue-tranh NGUYEN VAN LUU
Giai điệu - Tranh Nguyễn Lưu


Không phải là bài thơ

 

người ta ngâm, ướp và phục hồi hình dạng

của cỏ nơi thiên đường

người ta phết màu xanh

như quả ổi

tròn và bóng láng

và rao bán

thứ lương tâm mang nhãn hiệu ẩm mốc

không thời hạn sử dụng

rồi hát

" quê hương là con diều biếc"

tuổi thơ đã chảy trên đồng

bốc mùi như nỗi buồn để lâu ngày trong vại nước

lên men

rồi người ta chèn

dăm bảy lời dăm bảy chữ vào khuôn ảnh

photoshop cuộc đời

hai mặt

để tiếp tục rong chơi

 

Viết trong chiều chúa nhật

 

Chúng ta đang sợ điều phiền toái, kiểu như mùa thu ăn quịt chiếc lá vàng

rồi ngô nghê dạo bước

Chúng ta đang tò mò về lớp thời gian tiểu học

rồi lững chững bước lại như mình đang soi chiếc gương thần

Chúng ta đang ngụy biện cho lòng kiên nhẫn,

rằng nó sẽ phớt đi trong một ngày mới đi qua

Chúng ta chưa tập đón nhận sự phản kháng

và lí luận từ những chiếc thìa uống canh trong những bữa cơm trưa

Chúng ta, đôi lúc thẳng thừng với cả chiếc thuyền đang gần bị lật úp, khi cánh buồm ước mơ đã bị gió xé nát te tua

và chúng ta quơ quào mọi thứ, như đánh bắt cả lũ cá non chưa kịp thở khi mới ra đời

Chúng ta mở cửa và chờ đợi luồng gió mát, ngọn gió nồm mùa hạ

mà quên khép cánh cửa ngược hướng từ phía bên kia

 

Chúng ta thân thiện với những cám dỗ

để sợ cái chết trôi vèo như chiếc lá chưa kịp vàng

Chúng ta muốn nói về niềm vui

nhưng thường tâm sự về nỗi buồn, để mong chúng mới hơn ngày hôm qua

 

Mỗi ngày chúng ta muốn

những đôi môi nuốt từng từ

và chúng ta muốn

chạm vào nỗi đau để thấy niềm tin

 

Nỗi sợ hãi của loài thú hoang

 

Chúng tôi đã lo sợ như thể

Mặt đất đã không còn bóng cây thưa

Mưa - đông - chớp - lốc

Nỗi lo âu điền vào không khí đen màu

Cuộc sống như làn hơi đè nén

Và di chuyển, bơi, hít vào lồng ngực

Ngạt hơi tràn sợ hãi há hốc tai

 

Loài thú hoang sợ ngày qua nhàn rỗi

Còn loài người sợ mất việc làm

Kẹt xe - chen lấn - xô bồ

(chẳng bù một chút với loài thú hoang ấy nhỉ)

Và loài người sợ vỡ sông ngân

Ngập tràn nỗi nợ nần trần gian vô hóa giải

Tình yêu nồng cháy sợ hãi

nỗi mặc cảm trơ dòng

 

Và chúng ta sợ như loài thú hoang hết đường về rừng xưa ngày đó

Sợ những thứ rơi ảo giác

Sợ cuồng phong giận dữ không nhận ra cõi sống đang về

Chúng ta sợ mất nguồn kết nối

Sợi giao cảm không bắt nhịp nỗi nhớ về mạch trái tim

Sợ cả nền văn minh mà chúng ta đang rơi ảo giác

Gẫy nhiễu cả chặng dừng

loài thú hoang ngơ ngẩn

tìm hoài vọng màu xanh

 

Một thế giới tinh khiết từ thực tế

Một ảo vọng tràn về

Loài thú hoang muốn mở mắt của bạn thức dậy từ ngày hôn mê...

 

 

Lời thách thức của những chiếc búa

 

Lưỡi búa vẫn vẹn nguyên từ kỉ nguyên Phấn Trắng

Đã có những bàn tay con người vượn đục đẽo tìm sự văn minh

Trẻ con ở phương Tây rất mê chiếc búa Socola của Thần Sấm

Khi người lớn chưa dẫn chúng đi chơi vào dịp lễ

Điều thú vị đã ở trong những căn bếp ấm cúng với nhiều thức ăn

ngon mắt

Còn đám trẻ con nhà nghèo ở quê tôi vùng biển chỉ biết nghịch cát và

vui đùa cùng những bông hoa mặt trời sắc nhọn rỉ máu ra tay

Chiếc búa của Thiên Lôi cứ chớp liên hồi

Ngắt quãng cả một dòng thâm u trong những nếp nhăn trên trán

con người

Họ chưa và chẳng nghĩ ra được sự công bằng tuyệt đối

Trên những nhát chặt đẽo của người thợ rừng lành nghề cũng chỉ là

tương đối

Trên những phiên tòa chật cứng những tội lỗi

Sẽ còn nỗi xót xa ai oán khi chiếc búa của thẩm phán bị xê xích bởi dư

luận và sự ngụy biện tinh ranh

Sự ngụy biện bị che đậy bằng những lòng lang đội lốt

Sự ranh mãnh hiểm ác ấy đâu biết con linh miêu mắt trong suốt nhìn

xuyên từng uẩn khúc gấp hằn lên hàng hàng thiên niên kỉ

Nó sẽ mang sức mạnh hồi sinh

Những con người trong hàng ngàn nấm mộ hiu hắt trên những nghĩa

trang, trên những ụ sâu của rừng thiêng sông suối

Những lời rì rầm sẽ cứ vọng mãi... vọng ngân

Như những bài Thánh ca - như tiếng chuông nguyện cầu

Sâu tựa ánh từ bi của ngài Quán Thế Âm

Vọng vang những điều tưởng như là cuộc đời vô thường nhưng

bất diệt

Những linh hồn còn sống

Họ đang sống với chúng ta

Cũng biết vui buồn hờn giận..., còn nhiều vất vưởng những oan khiên

mang nặng trong những phận mỏng tựa làn hơi

Nhưng họ đã trải qua những phong ba

Còn con người - đang đối diện từng giây với những hỉ nộ ái ố, với

những lời nói và hành động của cõi sống

Đang hy vọng có những cây búa thần thánh trong những phiên tòa

Và con người vẫn còn niềm tin vào tâm linh bí ẩn.

 

Giấc mơ của người đàn bà

 

đựng trong chiếc thúng

lưng gạo lửng lọt vào tấm mồ hôi

giấc mơ người đàn bà mồ côi

không có chỗ cho những bông hoa tháng mười rực nắng

là cơn mưa vắt đầy trên mảnh áo tơi

người đàn bà đem cái cực nhọc vắt giữa trời mà gối

nhìn con cò đi qua câu ca dao

chẳng trút được nỗi đau nơi máng xối

giấc mơ lợp những lá tro mà bện rối

mà khắng khít thủy chung

người đàn bà đi qua muôn trùng

cuộn trong những bó củi tre đầy gai góc

mà nhóm bếp

lửa đượm giữa đồng không vào mùa trỉa hạt

tấm áo tơi cùn phất phơ gió rát

mong được ủ ấm con thơ

người đàn bà mơ

giấc mơ mây mẩy nở

trong hơi thở con khỏa đầy phận vắng

và hỏi nắng :

bao giờ thì chín vại tương cà?

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Chín 20226:43 CH(Xem: 2591)
lũy thừa / ở phía xe đi / đường nhân bội số / phương quỳ rực hoa / nhớ chong con mắt nắng lòa
13 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 2303)
Thượng Hải, 19h, một ngày tháng Tám Hầy à, ngày xưa… bố... hoạt động thế là để đánh... lũ thực dân, đế quốc, cứu nước, bây giờ... con làm thế để... làm gì? Cẩn thận... chỉ mang oán khổ... cho dân! vị Đại tá già trong lần tỉnh táo hiếm hoi bên giường bệnh, khó nhọc nói với người con trai cùng ngành mới từ nước ngoài về. Thôi, pá pa đừng nói nhiều nữa, mệt rồi, đầu óc ít tỉnh táo, pá pa nghỉ đi! Con ra với mẹ và các em, người con trai có quân hàm khá cao cấp của ngành vừa nói, vừa kéo chăn che phần ngực gầy hơi hở ra của bệnh nhân già, trong phòng gắn máy lạnh.
13 Tháng Chín 20221:26 CH(Xem: 1977)
Tôi biết đến tên tuổi nhà thơ Thạch Quỳ từ hồi sinh viên văn khoa, từng đọc thơ ông, nhưng lần đầu tiên mới được gặp ông tại một đám đông hội hè, giữa khu lưu niệm Nguyễn Du - Nghi Xuân, Hà Tĩnh đầu năm 2019. Đó là một ông già gầy gò, người quắt lại như lõi lim, đôi mắt sáng có vẻ hơi chế diễu nhưng không mất đi sự nhân hậu đằm thắm…
13 Tháng Chín 20221:11 CH(Xem: 2457)
Vẫn vơi đầy với tháng năm kỷ niệm… / Đẹp lắm ánh trăng vàng quê mẹ lung linh / Bao thiết tha gợi lại những ân tình / Hoài niệm xưa vẫn chập chờn trong giấc mộng
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 2391)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
01 Tháng Chín 20223:00 CH(Xem: 2534)
lại nhớ bữa anh đi / tình thương anh dặn lại / bao giờ qua cơn mê / là ngày đó anh về / là ngày đó anh về / trên khắp cõi quê hương
31 Tháng Tám 202210:27 CH(Xem: 2333)
Những năm qua, công luận kêu ca phàn nàn nhiều về tình trạng khá suy đồi của sinh hoạt Tôn giáo - nổi bật ở đạo Phật Việt Nam, trước sự tàn phá thiên nhiên để xây dựng những khu Du lịch Tâm linh trá hình khủng nhằm lợi dụng Tôn giáo để kinh doanh… Và mới đây nhất, tràn ngập Mạng Xã hội là hình ảnh những con chim phóng sinh tội nghiệp bị nhốt trong lồng sắt để rồi sau đó ngắc ngoải trước cửa chùa, hình ảnh các vị sư đạo mạo mãn nguyện đặt tay lên đầu phụ nữ, trẻ em đang cúi rạp sát đất tựa Đức Chúa Trời ban phước lành, hình ảnh nhà sư ôm bát vàng đi “khất thực” song lại quơ tay vơ tiền cúng dường, v.v.
31 Tháng Tám 202210:07 CH(Xem: 2590)
nghiêng về đâu một dòng sông / về đâu chút nắng cuối dòng thu bay / thương về đâu cánh hoa gầy / lạc về đâu chút tỉnh say vô thường
31 Tháng Tám 20224:47 CH(Xem: 2464)
tắt lửa rồi thôi em đừng buồn / cơm khê rồi đừng khóc em ơi / đừng bôi đen nước da bồ hóng / chạng vạng rồi con mắt tối thui
30 Tháng Tám 20223:46 CH(Xem: 2151)
Được tin trễ THI SAN ĐẶNG XUÂN SƠN Khoá 12 Đốc Sự Hành Chính Cựu học sinh Hồ Ngọc Cẩn, Gia Định Đã qua đời ngày 8/8/2022 tại California; thọ 80 tuổi