- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
266,438

Hạt Bụi Mặt Nạ Và Chiếc Bẫy

26 Tháng Mười 20144:44 CH(Xem: 23374)
Ngoi- tranh HLNTan
Ngồi- tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn


 
Hạt Bụi Hư Vô


Phẳng lỳ lớp sương phủ

Tôi nhìn mặt kẻ thị phi

bày mua bán thứ tình vụn vặt

hồn cay xa tán

 

Bụi hạt xuôi dòng bám bàn tay tanh hôi

Tôi phủi nổi sầu vách gõ

cung bậc sóng âm cuộn tròn lên

tường ẩm thấp ám hiệu

ông mặt trời gió trăng

Rọi khúc chiếu thơm

 

Tình yêu rọi núi đồi bóng lưỡng

ngắm ngày đi khổ đau ùa mây phẳng lặng

xoắn ốc tình nhân gian

 

Ôi năm ngón chân khổ ải ghìm chặt

Người có cánh bay

héo khô sinh trong cõi tạm buồn than

 

Những lác hình gợi phản

ánh sáng đốp mắt người long lanh

màn sương chảy...

 

Hãy nhắm mắt lại đi

soi mình nhân lên từ bốn cõi quay

tên gọi hiện về

 

Trời gương soi bể tách

Rạn nứt tình nhau

 

Sài Gòn, 18.10. 2014-

 


Chiếc Bẫy Muôn Loài

Một người cầm cây gậy dài

điểm viên đá quý rơi xuống

nằm im 

đẩy tôi tung lên.

 

Đàn chim bay về trời

Lưới dâng cao tiếng yêu hót

mật ngọt gảy cánh

 

Tôi nghiệm mình bị rình mò

tìm cung đàn âm dương bí mật 

mê tiếng bổngtrầm

giao hưởng trùng xa

cất tiếng mài hang gió đá du dương

 

Đêm tình ái đánh mùi

bốc khói thơm lừng

kẻ đi tìm khung cửa vô tận

khỏa chặt muôn ý niệm tan ra

 

Giữa đời sống tội lỗi

đôi mắt ảo mị lạc lối

từng vòng sáng lòa xô

ẩn hiện đẩy ngã rẽ đi 

ta tìm kẻ mặc áo dèm pha

 

Lời bịa đặt trổ lời dối trá

tiếng nói của loài rắn độc

cắn tha ý nghĩ nát vụn 

chúng ta nổi dậy

phía sau mối thù dâng cao

vỗ về ba bốn ngã đường ngu si

tắt lịm vụt u lòng tham chiếu

 

Cơn đói rét ngụ giữa mùa đông

sinh tồn ló dạng máu đông bầy đàn

 

Tôi thả trên tay trái tim biếndạng

móc lá bùa lưỡi hôn nhau

dịu ngọt mê man ngất đi

 

Hai tờ giấy trắng đen

đổ bóng cháy đỏ 

biến loài người đi bốn chân

hai tay hóa miệng tru

vòng hoa dấu tích

loài vượn hú chơi nhau tìm đàn

 

Sài Gòn  3.10.2014

 



Cái Mặt Nạ

Mỗi người tự vẽ chính mình

khác biệt méo mó

chân dung nguệch ngoạc vòng

đôi mắt lấp ló sợ hải

giữa thần tượng rỗng

 

Tôi đi tìm mọi thứ khắc họa

ở bất cứ ai ?

 

Tôi vẽ từng lỗ thở đánh hơi từ yêu thương phập phòng

đẽo gọt chúng nơi không khí mọt ẩm

Rơi rớt vô vàn miệng căng 

động đậy hát ra lời viễn xứ

 

Những lỗ tai treo lên cây cột điện

ở giữa bốn bức tường đất

để hai chân ngồi bệch xuống nghe ngóng

dĩ vãng được rao bán khắp nơi

bởi dấu ấn đọa đày.

 

Đất nước tôi

tự vẽ cái mặt nạ quỷ

Người ta chỉ muốn đục khoét giành giựt

sự sống quanh đây

Tiếng khóc than cạn dần

 

Tôi sợ bộ mặt nạ đen đốm dưới nước trôi sông

lạ hoắc treo khắp muôn nơi...

 

Chúng ta đang sống trong giờ phút cưu mang

tâm trí hốt hoảng

Tư tưởng tản xa khắc cong hình lửa đỏ

Một hình người nằm co ro

 

Ôi mặt nạ muôn màu nở rộ

Màn kịch lũ diễn viên la hét

đánh khoáy cả sự thật

 

Tôi đúc ra từ nơi đâu?

tôi vứt chúng mà lột xác

Vì họ vẽ ra chính tôi từ cái mặt nạ

Trong tiếng khóc vô loài.

 

Huỳnh Lê Nhật Tấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 2667)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1824)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 2532)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 2514)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 2487)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.
11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 3368)
Đêm buông những tiếng thở dài / Mênh mang sương lạnh / Nửa hồn chông chênh / Rơi về đâu / Chiếc lá bay / Vườn khuya tiếng gió / Thổi xao xác buồn.
07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 2363)
Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe / Đạn réo sau lưng ngày bái biệt / Tìm đường sống chính trong cái chết / Biết giặc là ai lộ mặt người !
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 2424)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 2548)
Tháng Tư, mặt trời phương Đông / Những tượng đá im lìm níu giữ / Có mùa hoa kẹt lại bên song / Người cũng không về nữa
25 Tháng Năm 20227:11 CH(Xem: 2507)
Người về tím chiều cánh diều châu thổ / chập chờn mái lá / những chú bê nấn ná vạt cỏ non / vườn cây xanh trần ai khát khao cánh chim tìm tổ / vọng tiếng cười đợi chờ son sắt nhân duyên / Đất từ bi mộc mạc / Đất chân chất yêu thương / dường như cánh sen rơi nước mắt / và mùa hạ đang nở nốt hồn nhiên