- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Tình Nguyễn Hoàng Anh Thư

08 Tháng Mười 20145:08 CH(Xem: 35311)

PhamHoaiNam 7
Ảnh Phạm Hoài Nam


Khi người đàn bà yêu

 

Người đàn ông cuộn trái tim trong vị giác của mình

nơi đầu lưỡi

có thể như vậy

đôi khi họ nuốt chửng

và quên dư vị ngọt ngào

 

Người đàn bà yêu

như những cánh tay bóc trần từng chuỗi lời nói

từ tiếng đắng cay đến ngọt mềm

 

Người đàn ông đôi khi họ như một nhà tài trợ

nhưng keo kiệt, cả lời nói

với chính ngôi nhà của mình

không một chút mảy may

người đàn bà không có vũ khí để rút ra

sự bình yên và hạnh phúc

đôi lúc đánh đổi

những ngậm ngùi chỉ mình họ biết

 

Người đàn ông không ôm trái tim của mình

họ nhờ người đàn bà giữ

người đàn ông có thể cuộn tình yêu

trong ánh mắt

như một chiếc kén tơ vàng

người đàn bà ngồi gỡ miệt mài

họ giữ lại cho mình mái tóc

bạch kim

 

Em và cánh chim thiên di

 

Đừng hỏi em về sự lựa chọn nỗi ngày

rằng cơn mê đã tan và trời nhuốm tro mây

đừng hỏi em về những hao gầy của mùa thiên di mỏi

em chẳng lựa chọn được gì ngoài nỗi nhớ di dời

 

Em lựa chọn điều gì

phận số đã định điều em không được phép nói

chỉ dõi mong đường chim di cánh mỏi

dang tay

và chờ

nỗi nhớ quay về

 

Em lại đã để quên câu hẹn thề

dưới ánh trăng tròn mười sáu

nỗi buồn di trú dưới phố khuya nương náu

thiền nguyện một màu nâu trầm sâu tựa đất mẹ âu sồng

chúng mình lại chơi trò tập tầm vông

chẳng tay có không cho duyên trần đùa cợt

em lựa chọn vào người và đánh cược

bằng nỗi buồn trống không

 

Em lựa chọn gì về những điều mênh mông

cơn mê đã tan và màu tro mây đã lãng ?

 

Nỗi nhớ dùng dằng

 

Em dùng dằng về đường gân trên cánh trầu không

đường gần nỗi xa gập khúc

tiếng xình xịch trên toa tàu thở gấp

đường gòong chớm quẹo ngang

 

Anh và em

chẳng đồng mức nhau về khớp nối

cứ gập ghềnh tháng năm những toa tàu chở kẻ đi người ở

mà không có anh, không có em, không có nỗi trăn trở mất nhau

 

Ừ, cũng tại vì mình nghĩ trong nhau

nên toa tàu mãi rỗng không như thế

và anh

bộn bề đường cắt

dọc thân tàu

 

Chiều,

đường rây mắc cửi

sân ga có một kẻ mang nỗi nhớ dùng dằng

gửi vào toa tàu rỗng

 

Một cọng gió nhỏ

 

Sóng sườn một cơn dông

bỏ mặc lá

vần vũ khúc dạo đầu buổi sáng

trong chiếc va li đã cũ sờn nỗi nhớ

chúng ta đã để lại trên đường

 

Đi qua cọng cây nhỏ

đó là suy nghĩ của tôi vắt vẻo nằm trên ngọn cùng của gió

như thể một lời bỏ mặc

như lá

im bặt

âm ỉ cầu siêu

 

Tôi hát khúc rã ngày cuối hạ

ngửa mặt đợi bình minh sương

 

Tôi hát về cuối đoạn đường

đợi nhìn cành mây ngoảnh lại

dù bơ phờ chớm vương

 

Tôi đi qua cọng gió nhỏ, thêm một lần nữa

cọng vuốt nỗi buồn từ mùa trước

rằng lá đã đi thật xa

 

Tôi nhìn con đường

về phía chiếc va li cũ sờn

hình dung về đống phế tích

chẳng tự hủy được mình

 

Tôi nhìn về phía em

xếp hàng với nỗi buồn

một cọng gió nhỏ

vuốt ve mùa thu

 

Những ngày Huế và mưa

Người nghĩ về những chuyến đò qua sông

Nghe tiếng thở dài sóng nước

Giấc ngủ đã đến thăm một chiều phố bước

Những trò chơi đứng lớ ngớ mùa mưa

Cuộc đời người lắm nỗi hơn thua

Giãy giụa nổi trôi như kiếp lục bình tím buốt

Những di tích gợn một ngày đen đúa

Trong váng nước màu tro

Những cuộc hẹn theo chân bước mù lòa

Chiêm ngưỡng mùi phố thị

Con đường đi như giữa chừng mộng mị

Nhưng “Huế xin hãy chờ”(*) và ao ước phố mưa

Bong bóng vỡ tung chạm thành nửa mắt bùa

Xỉn mờ gương mặt phố quen hơn nửa

Lạ cả lời nói ngày mưa góa bụa

Nhuộm kí ức kín một màu buồn

Mưa da diết giữa lưng chừng phố Huế

Những chuyến dòng dạt tấp đôi bờ

Những điệu hò nghe vừa xa mấy bước

Neo nhịp phách bỗng chùng lại bước chân

Tiếng mái dầm về đâu mà khuya thế

Huế đó sao? khua mãi cứ rì rào

* Lời trong “Huế mà ta sẽ trở lại” của Nguyễn Xuân Hoàng

Huế, ngày 14.9.2014

 

 

Mùa buồn

 

Mùa cảm khái đan từng vòm chia sẻ

Thương nắng mưa lận đận mấy vòng duyên

Tháng năm cứ loay hoay tìm cổ tích

Cứ đêm đêm mộng mị lãng giọng nguyền

 

Lá cũng thế dường như vàng vọt gió

Thương mùa thu rụng đắng cả góc vườn

Sáng nay mùa đong đưa trên sợi tóc

Níu kéo chi một chút tình vong niên

 

Những cuộc buồn về đâu xa xa lắm

Nghe giấc xưa niêm dấu dưới chân mùa

Những cuộc buồn về đâu chênh chênh lắm

Nghe tiếng thở thật quen đang trở mình

 

Và người ơi buồn bất tận ngõ đồng

Có cô em nhìn mùa đi tất tả

Có cô em chờ khai sinh phận lá

Tháng chín mùa cay cay lắm mắt dông

 

Mùa đong đếm từng ngày qua như thể

Rút đường gân cô quạnh lá đương xanh

Nghe rụng vỡ một điều gì xa ngái

Sương vừa lăn qua một thế kỉ buồn

 

Em tách sóng rời bể xanh vô tận

Đừng rì rào câu chuyện của lãng quên

 

 

Tháng chín và em

 

Mùa thu lẻn vào mái tóc

và em, tháng chín buồn

hoàng hôn đượm màu vàng gió

chải chuốt tháng năm trắng dọc đường ngôi

tháng chín mùa thu chẳng mới

mùi xạ hương cay hốc mũi

chảy trên đỉnh mù sương

 

Mùa thu nào cho em

một ngày sinh cuối tháng

để mưa mãi trầm ngâm phận hạt

chờ mãi nụ mầm xanh ?

 

Tháng chín cầm giấc mơ trưa lóng lánh

nắng chẳng tràn kẽ tay

để em nắm

dù chỉ thoáng như mây đưa tóc nhánh

giữ lại em tuổi bồng bềnh trôi

 

Tháng chín và em

chờ nhau giữa đỉnh sương mềm

và đong đầy phận hạt

 

 

 NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Sáu 20241:24 SA(Xem: 3344)
Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại… tôi nhìn những mùa hè trôi qua trong nuối tiếc, dẫu biết rằng là lẽ thường hằng nhưng trong lòng không khỏi xót xa. Những người bạn cũ đi xa, người còn ở lại lướt qua nhau như người xa lạ. Tôi ngồi đó trong bóng chiều tà, nắng chiều vàng sao mà lặng lẽ. Ôi! Hai hòn bi ve tội nghiệp, đã lăn gần hết đoạn đường trần ,tôi nghiêng xuống cuộc đời bằng nụ cười ngạo nghễ, có ai về nhặt lại tiếng ve ran….
05 Tháng Sáu 20241:02 SA(Xem: 2564)
Một tháng qua, sự xuất hiện của hành giả Minh Tuệ cùng sự "biến mất" khá bí hiểm của ông cùng các vị đồng tu đã tựa một tiếng sét giữa trời quang, hay như một vệt sao chổi vụt qua bầu trời, và báo trước cho không ít người cái điều đã nằm sâu trong triết lý Phật giáo mà sư Vạn Hạnh đã đúc kết: “Thân như bóng chớp có rồi không” (Thân như điện ảnh hữu hoàn vô), hoặc như tên một tác phẩm lớn của nhà viết kịch người Tây Ban Nha P. Calderón: “Đời là giấc mộng”…
05 Tháng Sáu 202412:51 SA(Xem: 2769)
THƯ KIẾN NGHỊ / Hà Nội 1/6/2024 / Kính gửi Hội đồng Chứng minh và Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Kính thưa các vị Pháp chủ, Đại lão Hòa thượng tôn quý! Tôi là người hoạt động trong ngành điện ảnh xin khẩn thiết gửi tới các quý ngài đôi kiến nghị chân thành sau đây:
04 Tháng Sáu 20246:59 CH(Xem: 3088)
Nơi tôi về / góc phố bình yên / bên những cung đường trầm bổng / Rợp hàng cây hong xanh mùa ước vọng… Có tiếng chim hiền hoà gọi nắng ban mai
01 Tháng Sáu 202410:35 CH(Xem: 2464)
Nhận được tin buồn / Cụ ông TẠ DUY TỨ / Pháp danh GIÁC PHÚC / Sinh năm 1934 tại Sài Gòn, Việt Nam / Đã tạ thế ngày 26 tháng 05 năm 2024 tại Garden Grove, California, USA (nhằm ngày 19 tháng 4 năm Gíap Thìn) / Hưởng thượng thọ 91 tuổi.
01 Tháng Sáu 202410:04 CH(Xem: 2298)
Gia đình chúng tôi vô cùng đau buồn và thương tiếc báo tin cùng thân bằng quyến thuộc và thân hữu xa gần Cha, Ông Nội, Ông Ngoại của chúng tôi là: Ông Tạ Duy Tứ / Pháp Danh: Giác Phúc / sinh năm 1934 tại Sài Gòn, Việt Nam / vãng sanh ngày 26 tháng 5 năm 2024 / (nhằm ngày 19 tháng 4 năm Giáp Thìn) tại Garden Grove, California, USA / Hưởng Thọ 91 tuổi
27 Tháng Năm 202411:00 SA(Xem: 3049)
Đã hai giờ đồng hồ, trong lớp học của bé, 31 bạn học với 02 cô giáo cùng 03 mẹ phụ huynh vẫn còn vui liên hoan cuối năm, còn bé thì cứ mong ngóng bố mẹ tới đón từ lâu, lâu tựa cả một buổi học mà không được ra chơi ấy chứ…
27 Tháng Năm 20249:48 SA(Xem: 2681)
Sau hơn hai mươi năm, tác phẩm ra đời, tôi đọc lại cuốn sách và cảm xúc vẫn nguyên vẹn trong tôi như lần đầu tiếp cận với Truyện Khảo Về Huế của tác giả Trần Kiêm Đoàn (Nxb Trẻ tháng 3/ 2000).
23 Tháng Năm 202412:44 SA(Xem: 2921)
Tôi viết chữ trên không / Rồi nghe đời biệt dạng / Mưa sấm qua cánh đồng / Nạo vét mùa khô
23 Tháng Năm 202412:21 SA(Xem: 2953)
Anh Trần Đình Đài là con trai thứ trong một gia đình trung lưu ở quận 3, Saigon xưa. Mẹ anh cũng là hậu duệ của hoàng gia triều Nguyễn. Cha anh là một trí thức vì vậy cả đàn con, bảy đứa ba mẹ đều cho ăn học đến nơi đến chốn. Những năm tháng ấy, đất nước bất ổn, tiếng súng vẫn hăm he đau đó trên đầu, bên cạnh cuộc sống bất an là vậy nhưng cha mẹ anh vẫn cố làm lụng để chăm lo cho con cái, trang trải cuộc sống. Mẹ anh tần tảo đủ mọi việc như buôn bán, chạy hàng chợ trên chợ dưới để làm sao các con đều được học hành nên người.