- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

GIAO KHÚC THÁNG 9

24 Tháng Chín 20145:02 CH(Xem: 31202)
Giao-dh 92014
Giao - photo dh 9-2014


1.

 

mỗi một lần trở về là mỗi một lần chông chênh

đời nối đời mỏi mệt

đi trong sáng lóa hồn nhau

bằng đôi chân đã ướm vừa bóng tối

 

 

2.

 

nằm chết lặng cùng hoàng hôn bên cửa sổ

tôi ngỡ đời mình đã bốc hơi theo nắng

nhớ đêm qua vành môi ai trăng

lướt thả trên thân tôi những chiếc hôn lưỡi liềm

tình rung sóng máu

vỗ về bờ bến thủy tinh

tôi vàng hơn trăng

vàng lên bình minh cơn say đắng

 

chiều nay tôi vàng cát bờ phẳng lặng

hoàng hôn chôn vào một mặt trời hấp hối

 

 

3.

 

Đừng hỏi vì sao em yêu anh

khi ta đã biết yêu những nỗi đau đời mình

Anh không thấy sao

người xa người

- tưởng như đêm nào mặt trời cũng mọc...

 

Đừng hỏi vì sao em không xa anh !

 

 

4.

 

Ném vào nhau thêm vài vốc cát

anh sẽ thấy hoang vu sa mạc

 

Có đoạn đường phải qua - bước chân tự sát

bởi những ngã rẽ yêu thương

Đừng ngồi đó nơi hành lang ký ức

ôm dấu chân nào quyện khói

mong ngóng nhau về trong mắt môi xa...

 

Người lữ hành không dám băng sa mạc

Còn chán chường nào hơn

ta một đời cứ ái ngại ta ?

 

 

5.

 

cong trút mịn màng tràn da ánh sáng

cháy lõa mê bóng lửa ẩn tàng

nghiêng ngọn mắt Tình Yêu nhảy múa

đôi vết bỏng-lòa vụt nhận ra nhau

 

 

6.

 

đổ lên mùa trăng chết

bóng em nghiêng giáo đường

câu Thơ quỳ thắp hương

dậy thơm hồn thập giá

 

 

7.

 

Chỉ có gió,

tiếng chim,

và tiếng sói

- Đêm thanh âm mặc khúc chưa trầm

 

Chỉ có sói,

tiếng chim,

và chút gió

- Ta phiêu du trên đôi cánh âm thầm

 

 

8.

 

rồi cũng có một ngày em không nghe thấy

mưa rơi êm ru trong đêm

anh lách mình vào em

lặng câm nỗi niềm kẻ trộm

 

rồi cũng có một đêm em không nhìn thấy

giọt mưa vỡ ra anh của những ngày cuồng mây thương nhớ

đêm màu gì em ơi

mà đời mây xanh xám một màu mưa

em màu gì em ơi

mà hồn anh trong suốt một màu xưa

 

 

9.

 

ai một chiều bối rối khi chạm ngõ mùa Thu

muốn úp mặt mình lên gió tình lãng mạn

cơn đau đời mê man thuở nọ

dậy gió lung bay vũ khúc hoang đàng

 

ảo vọng niềm đau - lưỡi dao lút cán

mở một mùa Thu trống hoác xa mù

đêm mở mắt hồn ta ngất lịm

ai bung vuốt sầu bấu mặt thiên thu

 

 

HÀ DUY PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 98120)
L oan cởi nhẫn cưới đeo vào cho Hoàng. “Anh cố giữ làm bùa hộ mệnh, lúc nào cũng có em bên cạnh”. Hoàng thấy vậy mà thương vợ thêm. Có người vợ biết chăm sóc từng li từng tí. Hoàng rưng rưng nước mắt bước ra khỏi nhà…
30 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 104031)
N gày 30 tháng Giêng năm 1948, một tên sát thủ theo chủ nghĩa dân tộc Hindu đã sát hại nhà lãnh đạo chính trị và tinh thần Ấn Độ là ông Mohandas Karamchand Gandhi. Ông bị bắn ba phát đạn vào ngực và bụng trong khi đang trên đường đến nhà thờ để đọc lời cầu nguyện hàng ngày.
30 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 98508)
... C ó điều người ta cần phải ghi nhớ là người Tàu luôn luôn kiêu căng, tự coi nước mình là một nước lớn là duy nhất văn minh, chung quanh họ đều là man di mọi rợ, Việt Nam hay Đại Việt đi chăng nữa cũng chỉ là man, Nam Man, nằm ngoài rìa của Hoa Hạ, của Trung Hoa thời Dân Quốc, của Trung Quốc thời Cộng Sản hiện tại...Những chiến thắng của người Việt trong các thời Lý Trần, đặc biệt là chiến thắng chống quân Mông Cổ trong khi người Tàu thực hiện không nổi là những gì họ không chấp nhận được.
26 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 96918)
H ơi cay của rượu lan dần cổ họng chạy dọc thân thể. Cảm giác đầu lưỡi ngọt dư vị rượu trắng không pha như hôn nhân không giá thú, biết nguy hiểm nhưng vẫn dấn thân. Lâu dần cô ghiền cái hơi của gã, không thể sống thiếu gã. Cô thấy mình bị một sợi dây vô hình thít chặt ngang cổ, càng quẫy đạp càng riết chặt hơn, cô kêu cứu nhưng chẳng ai nghe được bởi gã đã ăn mất lưỡi của cô sau từng muỗng hôn ngọt ngào, gằn xé lẫn khinh bỉ.
26 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 92583)
T rịnh Y Thư sinh năm 1952, tại Hà Nội. Viết văn, làm thơ, dịch. Tác phẩm đã xuất bản: Đời nhẹ khôn kham (The Unbearable Lightness of Being), tiểu thuyết của nhà văn Pháp gốc Tiệp Milan Kundera, tạp chí Văn Học xuất bản, 2002; Căn phòng riêng (A Room of One’s Own), lí luận văn học của nhà văn nữ Virginia Woolf, Tri Thức xuất bản, 2009. Người đàn bà khác, tập truyện, Thế Giới xuất bản, 2010. Hiện định cư tại bang California, Hoa Kì.
26 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 91129)
T răng non mới chớm lưỡi liềm, nhưng sao tôi nhức nhối lạ thường. Nhức từ bên trong, và cảm thấy cô đơn như chưa từng. Nấm mộ nhà thơ nhô lên, dưới ba thước đất là một nắm xương khô. Nhưng trên mặt đất này, thơ ông vẫn toả sáng những dòng đối chọi lại bệnh tật tàn khốc của ông bằng những niềm hạnh phúc hầu như không tưởng. Nhìn ra xa, biển tít tắp lấp lánh như dát gương. Dăm cánh buồm trắng những con thuyền câu về muộn nhấp nhô ẩn hiện.
26 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 99399)
Á Nam Trần Tuấn Khải sinh năm 1894 tại làng Quan Xán, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định, mất năm 1983 tại Sài Gòn, thọ đúng 90 tuổi ta. Cuộc đời ông trải qua hầu hết những giai đoạn thăng trầm nhất, chứng kiến hầu hết những biến cố quan trọng nhất của lịch sử cận hiện đại Việt Nam. Ông cũng chứng kiến hầu hết những cuộc đổi thay của văn học hiện đại Việt Nam, từ sự ra đi của thơ Cũ đến sự xuất hiện của Phong trào thơ Mới, của Tự lực văn đoàn, đến các trường phái, trào lưu, khuynh hướng, chủ thuyết văn học cả tư bản và cộng sản gần suốt thế kỷ XX.
25 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 106322)
... T ôi cảm thấy mình như Từ Thức trở về, không còn ai biết mình, nhớ ra mình là ai, đôi khi lại còn bị đối xử một cách bất thường. Những lưu luyến với quê hương càng ngày càng như những rễ cây khô cố bám víu vào nền đất phù sa hai bên bờ sông, chưa biết ngày nào bị nước cuốn trôi đi...
21 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 91619)
“Đến bây giờ tôi còn thương mấy con ếch báo thức; chúng là những con ếch đầu đàn, ngủ đông trong hang, nấc lên tiếng gọi đầu tiên đánh thức đàn ếch chui ra khỏi hang mà vào cuộc sinh nở với mùa xuân. Nhưng các nhà "tiên tri ếch, kẻ đánh thức đồng loại" dậy đón xuân kia đã bằng tiếng ồm ộp của mình báo rằng: lạy ông tôi ở bụi này. Mấy tay bắt ếch chuyên nghiệp nghe tiếng kêu thức tỉnh đồng loại của dũng tướng ếch cách mạng kia bèn chộp chú liền, cho vào giỏ về thịt; vào giỏ rồi mà chú vẫn uôm uôm! Vẫn báo cho đồng loại dậy mau mà chạy đi, mà vọt xuống ao kịp trốn ... . " (Trần Mạnh Hảo)
21 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 105763)
LTS : Nguyễn Thi Quyên, hiện là Nghiên cứu sinh ngành Văn học so sánh tại Đại học Strasbourg, Cộng Hòa Pháp. Câu chuyện về Trương Chi đã được tác giả viết trong một đêm mưa như gửi tiếng lòng về với quê hương xa xôi.Tạp chí Hợp Lưu trân trọng giới thiệu “Trương Chi” đến cùng quí độc giả và văn hữu khắp nơi. Tạp Chí Hợp Lưu