- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Hà Duy Phương - Những trang đời mới (bài 4 đến 9)

06 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 59862)


emditrenconon2-_nvn-content
 Hạnh phúc - ảnh Internet
 



4.

Tôi yêu Anh – và Anh yêu tôi
Biết thế thôi, cần gì phải nói!
Tình Yêu ơi, Thiên Đường rộng lối
Chủ Nhật không cần đi lễ cầu kinh

Tôi đã đi thui thủi một mình
Những chiều mưa tơi bời rách mặt
Ngày Anh đến cả đất trời biến sắc
Tôi ngã sõng soài trên mê lộ Tình Yêu

Có gì đâu!
Chắc tại uống nhiều
Nên lóng ngóng muộn phiền đủ kiểu
Tình Yêu tôi xin đừng ai hiểu!
Chủ Nhật vô tình… Xin Chúa hãy làm ngơ!

“Con đã yêu- yêu đến cả trong mơ
Con đã yêu- yêu đến hết dại khờ
Con đã yêu nên sẽ đợi chờ
một ngày Chúa Nhật
đóng mình vào Thập Giá…”

HDP



5.


CON là chồi non biếc thắm đời BA
Cho BA nghe giấc phù sinh thêm ngàn lần lãng mạn
Có phải CON là ánh sáng dương xán lạn
Môi BA hôn đời chạm đỉnh hồng quang

Từ Tình Yêu và không phải Tình Yêu
Chồi non CON cựa mình độ lượng
Cuộc đời BA nhiều lẽ vô thường
CON có hiểu hỡi tinh cầu bé bỏng ?

CON là tinh cầu chứa đầy khát vọng
Của riêng BA- chỉ riêng một mình BA
BA yêu CON vì CON là tất cả
Là sinh linh hữu tình trên cõi tạm đời BA

Là vô cùng lẽ sống của Mẹ-Cha…


HDP



6.

Mùa hạ đang rất chông chênh
dù bước chân ta không bước ra từ giông bão
Lên thuyền đi Em
đừng ngó nghiêng kiếm tìm chút bình yên ảo nắng!
Trái tim Anh thắp lửa
một mặt trời trong mưa

Mùa nào cũng đều sẽ chông chênh
nếu để Em là người cầm lái
Có không sóng gió biết ngập ngừng?
Lên thuyền đi Em
và nghe Anh, hãy ngồi ngoan đấy!

Thuyền có trôi qua thác ghềnh nào cũng vậy
Em cứ hồn nhiên ôm hôn Anh như mây
Bóng mây trong giấc mơ đêm nào Em đã thấy
Quyện giăng rực rỡ mặt trời

Cửa ngõ Thiên Đường ngày ta đến sẽ mưa

HDP



7.


Con đường đã chọn để cùng đi có quá nhiều trắc trở
Sao ta cứ cần nhau như hơi thở
Đêm mông lung nỗi nhớ vô cùng
Giấc mơ trắng bùng lên giấc trắng
Anh có thấy Em?

Luôn cười và nhẹ nhàng bước qua!
- lời Anh như Thánh lệnh
Mà sao nhiều khi hai đứa thật buồn
Có phải những lúc ấy
Thiên Sứ mù lòa gãy cánh đi rong?

Chẳng có gì khiến ta phải nao lòng
- Anh nói Anh sẽ cõng Em đi
Anh nói...
Anh nói...
Anh nói...

Con đường đã chọn để cùng đi
- con đường đầy biển cấm
Hãy cứ như hai Thiên Sứ
mù lòa
mất cánh
- mình cùng cõng câm lặng

đi qua!


HDP / SG 23.4.2014




8.

Có một mùi hương rất lạ
không đến từ thịt da
Như bao mùi hương
tôi đã từng bị quyến rũ
Mùi hương Em ấm nồng cảm thụ
Giấc ngủ tôi vô trùng
siêu thoát mọi ưu tư...

Có một mùi hương thực tại chối từ
Bởi trong lành ngạt ngào hơn gió biếc
Dồn đuổi xót xa lên đỉnh sầu hoan liệt
Mùi hương lặng thầm
tôi phảng phất mơ bay...

HDP




9.

Muốn viết cho Anh...
điều gì đó trong Em
không rõ

Chẳng có cơn mơ nào đi ngang đây!

Nụ hôn trong giấc Thơ đêm ấy
trầm nhiên như cỏ cây
vờn qua da gió...

Em muốn hát ru Anh
cho một lần cảm ơn nụ hôn bình yên đó
Đôi ta đã cùng say
giấc mộng không ngục tù

Em muốn viết cho Anh
Em muốn hát ru Anh
đến cuối cùng hơi thở...

Có những giấc mơ
và nhiều nụ hôn rất khác
Mà đời mình đâu có khác gì nhau!

Muốn viết cho Anh...
điều gì đó trong Em
chưa rõ

Ta đang như cỏ cây
rũ chìm trong biển gió



HÀ DUY PHƯƠNG


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tám 20152:21 SA(Xem: 53352)
“ Nói về Nhục Cảm, thì có thể biểu đạt như một cảm giác hưởng thụ.” Cô bạn tôi, sau khi cái miệng xinh đã thỏa mãn chừng vài thỏi chocolate, liền phán tiếp, “ Miếng Chocolate đầu tiên là Thiên đàng, miếng thứ tư thì vẫn còn ngon, nhưng đến miếng thứ mười lăm thì có thể gần như vô vị.
18 Tháng Tám 201512:59 SA(Xem: 71608)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Dương Phương Linh sống và làm việc tại Paris. Ngoài sáng tác thơ, cô còn vẽ và soạn nhạc. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những tác phẩm của Dương Phương Linh đến với quý độc giả và văn hữu Hợp Lưu.
14 Tháng Tám 20151:33 SA(Xem: 56353)
Mang tiếng lấy chồng có cái mát Việt Kiều gia thế, sang đến nơi mới vở lẽ gả ta chỉ giàu mỗi mớ chữ vô dụng, uổng công thị mưu toan tính toán lấy chồng đi Mỹ. Bỏ làng bỏ xóm theo gả sang đây sinh con đẻ cái, thị làm việc đầu tắt mặt tối. Làm quần quật bao nhiêu cũng không đủ ăn thua với thiên hạ.
12 Tháng Tám 20153:54 SA(Xem: 46644)
Dù ai có nghệ sĩ tính tận mây xanh, vốn coi tiền chả ra gì, chắc cũng có lúc phải lúng túng im lặng, khi vắng nó. Ít tiền mà để anh bạn mới quen bao cho bữa nhậu lớn hai người, để nợ mãi một bữa nhậu, thì chắc chừng nào bao lại được thì mới dám bè bạn tiếp với người ta. Ít tiền sao dám rủ rê ai, không rủ không đến với ai thì có ai chơi với mình.
12 Tháng Tám 20153:45 SA(Xem: 48410)
Khung cửa sổ. Những con người đang di chuyển ở phía dưới con đường. Tạp âm trộn lẫn vào nhau: tiếng người và tiếng còi xe rú rít. Nga tìm kiếm một chút trong trẻo xung quanh, nhưng cái váng vất kia chỉ làm bẹp dí quả tim xuống phía dưới lồng ngực.
12 Tháng Tám 20153:27 SA(Xem: 51903)
Thời đó, và có thể còn đậm nét ở thế hệ của tôi (1940), văn nghệ, văn chương theo định nghĩa của Xuân Diệu là “run với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”. Mây gió trăng, sao, bầu trời xanh biền biệt vẫn là những đề tài muôn thưở của văn hoá, văn học. Thiên nhiên vẫn mãi là cái nền để thị hiện sự hiện hữu và tâm cảm của con người. Cái vở tuồng đời sống cần có mộït sân khấu để người ta yêu nhau, ghét nhau, ham muốn, thù hận, chiến tranh. Mặt trời lên, mang hơi ấm và sự bao bọc yên bình, đêm về với niềm đe doạ nhưng cũng đầy quyến rũ của một vũ trụ thăm thẳm “thiên la địa võng” vây bủa chung quanh.
06 Tháng Tám 20152:42 SA(Xem: 53333)
những mảnh vỡ quá khứ một hôm cắt đứt niềm tin cái thói hèn trở chứng trong một ngày bi quan
06 Tháng Tám 20152:28 SA(Xem: 29058)
Lễ Đầu Hàng Của Ông Cháu Mạc Đăng Dung (30/11/1540-29/4/1541) tiếp cận một thời khoảng dày phủ sương mù của những cuộc tâm lý chiến giữa Trung Hoa và Việt Nam, kéo dài từ thời thượng và trung cổ, tới hiện tại, cũng như các phe phái đối nghịch nhau tại mỗi nước.
04 Tháng Tám 20151:25 SA(Xem: 52594)
“ Tôi nhìn người đàn bà qua lớp gương mờ - tái nhợt như một cái xác chết di động. Gương mặt người đàn bà còn tinh tươm những trăn trở, héo úa. Cơn hoảng loạn còn in sâu vào đồng tử, nó trao tráo như mắt của một con cá đang mắc vào chiếc lao móc.”
04 Tháng Tám 20151:15 SA(Xem: 55992)
Em khóc trên ngực anh bằng đôi mắt của ngàn năm về trước nơi chúng mình gặp nhau miệng vực thấy cánh sao rụng xuống lưng chừng